Mê Án Truy Hung - Chương 150: Màn giả chết trở thành bằng chứng thép
Cập nhật lúc: 2026-04-19 16:37:12
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tào Hi Nguyệt môi run nhè nhẹ, cô thẳng Thẩm Kha, đáp lời: "Tay dính m.á.u của Tưởng Thân là do khi thấy ngã xuống, sờ l.ồ.ng n.g.ự.c ."
"Kể từ đó, từng rời khỏi vị trí, luôn ở ngay bên cạnh . hề ngoài, thể nhỏ m.á.u ở nơi khác ? Ngược là con d.a.o , nếu các kiểm tra kỹ, lẽ sẽ tìm thấy dấu vân tay của đấy."
"Lúc đó tối quá, căn bản chuyện gì xảy , chỉ sờ soạng loạn xạ. đeo găng tay, cũng chẳng khăn tay khăn lụa gì để bọc, mặc sườn xám nên cũng cách nào dùng váy để quấn chuôi hung khí ."
Nói đoạn, cô sang Tưởng Tri Ly: "Đâu chỉ là tay m.á.u? Hung thủ thật sự khi g.i.ế.c cũng thể dính m.á.u mà? Hắn lợi dụng bóng tối lẻn ngoài, rửa sạch tay hoặc một đôi găng tay mới bước ..."
Tào Hi Nguyệt liếc mắt về phía Tưởng Thụy.
Đôi găng tay trắng của sạch sẽ như mới thì ? Anh chính là rời khỏi hội trường ngay khi tắt đèn. Lúc đó đèn phụt tắt, hỏi mất điện ngoài tìm sửa chữa, mãi đến khi đèn sáng trở mới thấy xuất hiện.
Trong thời gian đó, ai ? Liệu phi tang đôi găng tay cũ bằng đôi găng tay mới ?
Kết thúc màn ám chỉ đầy ẩn ý, Tào Hi Nguyệt dồn sự chú ý ngược phía Thẩm Kha.
"Cảnh sát Thẩm, nếu cô bằng chứng thì ơn đừng tùy tiện chỉ tay bảo ai là hung thủ!"
"Chẳng lẽ phương pháp phá án của cô là chỉ mặt tất cả nhà họ Tưởng một lượt, xem ai thấp cổ bé họng, tự bào chữa cho thì kẻ đó là hung thủ ?"
Thẩm Kha bất ngờ Tào Hi Nguyệt.
Từ lúc đám cưới bắt đầu đến giờ, Tào Hi Nguyệt cơ bản luôn như một chiếc bóng, một chiếc bóng của Tưởng Thân. Ngay cả màn "giả c.h.ế.t" khoe ân ái đầy quái đản cũng chỉ Tưởng Thân thao thao bất tuyệt, khoe khoang sự sủng ái dành cho cô , còn Tào Hi Nguyệt chỉ mỉm , chẳng hề đưa ý kiến gì.
biểu hiện hiện tại, cô gái rõ ràng là cực kỳ chủ kiến, tư duy cũng mạch lạc.
Có điều, Thẩm Kha cô bao giờ lời nào mà căn cứ.
Thẩm Kha nhếch môi, nở nụ nửa miệng Tào Hi Nguyệt mặt.
"Cảm ơn cô vì tự chứng minh cho thấy chính là hung thủ."
Tào Hi Nguyệt mím c.h.ặ.t môi, cố gắng nhớ từng lời thốt . Mỗi câu mỗi chữ của cô đều lý lẽ, Thẩm Kha rốt cuộc là đang nhắm câu nào?
"Theo lời cô , khi chạm con d.a.o Tưởng Thân, cô vẫn luôn ở bên cạnh rời nửa bước. Ở hiện trường , những sống thể di chuyển khi tiếp xúc với nạn nhân chỉ hai : một là cô, hai là hung thủ."
"Cô khẳng định hề rời , điều đó chứng tỏ vệt m.á.u là do hung thủ để ."
"Nếu thể chứng minh vệt m.á.u dính váy Tưởng Tri Ly nhỏ xuống từ chính tay của cô, đủ để chứng minh cô là hung thủ ?"
Nghe Thẩm Kha , Tào Hi Nguyệt thoạt đầu thoáng giật , đó lắc đầu.
"Bất kể là dính hung thủ dính thì đó cũng đều là m.á.u của Tưởng Thân. Cô căn bản cách nào chứng minh nó nhỏ xuống từ nào , đừng dùng đòn tâm lý với !"
Thẩm Kha nhướng mày: "Vậy ? Chưa chắc . Bởi vì tay cô chỉ m.á.u mà còn cả phẩm màu nữa, đúng ? Chính là cái loại phẩm màu giả đến thể giả hơn mà các dùng trong màn giả c.h.ế.t đầu ."
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Cơ thể Tào Hi Nguyệt lảo đảo, cô c.ắ.n môi, Tưởng Thân đang bất động đất đột ngột đầu : "Không đúng! Trên quần áo của Tưởng Thân cũng dính phẩm màu đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-an-truy-hung/chuong-150-man-gia-chet-tro-thanh-bang-chung-thep.html.]
"Vậy nên m.á.u tay hung thủ dính thêm phẩm màu cũng là chuyện dễ hiểu, đúng ?"
Thẩm Kha thở dài một tiếng: "Cái điệu bộ ngụy biện của cô trông cũng thú vị đấy."
"Cô tại đầu các giả c.h.ế.t, và Tề Hoàn tiến gần nhưng thèm kiểm tra ? Bởi vì nhát đao các đ.â.m thực sự quá vô lý, vị trí lệch khỏi tim, m.á.u thì giả trân."
"Lồng n.g.ự.c đỏ lòm một mảng m.á.u, và Tề Hoàn chỉ cần liếc qua là trúng tim, đoán ngay là các đang diễn kịch. Tại ư? Bởi vì các đ.â.m bên n.g.ự.c , mà tim thì bên trái."
Cô và Tề Hoàn đồng loạt đảo mắt khinh bỉ là vì nó quá phi lý! Mắt hai tuy thước kẹp cơ khí nhưng cũng chẳng cần gần mới nhát đao đó trượt tim.
"Bộ cô từng xem mấy phim thâm cung nội chiến hồi xưa ? Hai nữ chính một trúng tên, một đỡ đao, nhưng thầy t.h.u.ố.c xem xong là ai nấy sống nhăn răng ngay! Phim ảnh dù thể hư cấu, nhưng thực tế nếu đ.â.m trúng chỗ hiểm thì hiếm khi nào c.h.ế.t ngay lập tức ."
"Hoặc là cứu sống nếu đưa viện kịp thời, hoặc là sẽ c.h.ế.t do mất m.á.u quá nhiều."
"Tại các phạm sai lầm mang tính thường thức như ? đoán là vì Tưởng Thân quá sợ c.h.ế.t, sợ con d.a.o đạo cụ xảy trục trặc mà đ.â.m trúng tim thật khiến chầu ông bà ông vải chăng?"
Loại d.a.o đạo cụ đó thực cũng giống như loại d.a.o thu nhỏ từng thịnh hành nhiều năm , lưỡi d.a.o thụt trong chuôi, chỉ để một cái mũi nhọn nhỏ xíu để rách túi m.á.u giấu sẵn trong áo. đồ vật thì thể đảm bảo 100% hỏng hóc, vạn nhất xui xẻo thì ?
Tưởng Thân mới tuyên bố là kế thừa tập đoàn vận tải họ Tưởng, một miếng bánh lớn từ trời rơi xuống trúng đầu như , đời chắc chẳng ai ham sống sợ c.h.ế.t hơn trong ngày hôm nay.
Lời của Thẩm Kha khiến Tào Hi Nguyệt lập tức tái mặt.
Cô sai một chữ nào, trong phút chốc Tào Hi Nguyệt cảm giác như Tưởng Thân sống đang mặt chuyện với .
Vốn dĩ họ định đ.â.m tim, nhưng Tưởng Thân thích cảm giác vận mệnh trong tay khác, nên tạm thời điều chỉnh vị trí túi phẩm màu sang n.g.ự.c . Dù màn kịch đạt hiệu quả như mong đợi, nhưng ở đây chẳng ai phát hiện nhát đao bên n.g.ự.c cả.
Điều khiến cô nhất thời ngờ tới. cứ như thế ... Tào Hi Nguyệt nghĩ đoạn, mất vẻ bình tĩnh.
lúc , Triệu Nguyên - nãy giờ đang chăm chú lắng - bỗng kêu lên kinh ngạc. Anh Thẩm Kha với đôi mắt sáng rực, hớn hở giơ cao hai tay như thể đang tranh quyền trả lời trong lớp tiểu học để lập công.
Anh oang oang cái mồm: "Cảnh sát Thẩm! phát hiện ! Lúc đó đang kể chuyện đùa cho Lý Oản đây!"
" bảo: 'Lý Oản, chúng chơi giải đố , Tưởng Thân ngã xuống giả c.h.ế.t, đố là tên bài hát gì?'. Lý Oản đoán nên ha hả, đáp án chính là bài Bên Trái đấy, 'Anh luôn dùng tay nắm lấy tay em, nhưng nhịp tim thì ở bên trái'..."
Cả hội trường lặng ngắt như tờ. Cô gái tên Lý Oản đối diện vội vàng lấy mặt nạ che kín mặt .
Cái đồ dở ! Mất mặt quá mất!
Còn Tào Hi Nguyệt thì lúc sắc mặt sụp đổ.
Thẩm Kha dành cho Triệu Nguyên một ánh mắt tán thưởng. Anh như bầu "Học sinh 3 ", phấn khích để cho hết, quên mất ban đầu chính là kẻ cà khịa Thẩm Kha.
Tề Hoàn bên cạnh, một tay giữ liên lạc với Trần Mạt, một tay quan sát phía, nhịn mà lắc đầu thầm.
Đây đúng là hiện trường "huấn luyện thú" quy mô lớn mà!
Chứng kiến Tào Hi Nguyệt suy sụp lời chứng thực của Triệu Nguyên, Thẩm Kha nhếch môi: "Cô thông minh, còn hết mà cô nghĩ ."