Mê Án Truy Hung - Chương 118: Chứng cứ Tề Hoàn liều mạng giành được
Cập nhật lúc: 2026-02-28 19:34:47
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đau! Đau quá!
Cổ họng đau rát như lửa thiêu, Tề Hoàn gồng kìm nén bản năng đưa tay lên cào cấu sợi dây thừng đang thắt nghẹt. Anh cố gắng hít một thật sâu bằng mũi, dồn lực khuỷu tay, thúc mạnh một cú l.ồ.ng n.g.ự.c kẻ đang lưng .
Sau đó, dùng hết sức bình sinh, tựa như một con bò tót điên cuồng, đẩy lùi kẻ đó tông mạnh phía .
Hung thủ ngờ Tề Hoàn vẫn còn khỏe đến , bất ngờ kịp đề phòng mà lùi mấy bước, chân giẫm . Cả hai cùng ngã nhào vũng nước đọng. lúc đó, tiếng gầm rú của động cơ mô tô x.é to.ạc màn đêm, tiếng còi cảnh sát vang lên dồn dập từ xa gần.
Tên sát nhân buông lỏng tay, xô mạnh Tề Hoàn đống bùn nhão bên cạnh.
Tề Hoàn chỉ cảm thấy mùi tanh tưởi của bùn đất sộc lên mũi, tầm mờ mịt, vươn tay chộp lấy kẻ đó bằng một cú túm quyết định. Bước chân hung thủ khựng trong giây lát, nhưng kịp nghĩ nhiều, liền vùng vắt chân lên cổ chạy biến về phía đầu của con hẻm.
"Tề Hoàn! Tề Hoàn!"
Chiếc mô tô đen của Thẩm Kha phanh gấp bên cạnh. Chiếc váy xanh thướt tha, thục nữ lúc nãy giờ cô x.é to.ạc một đường bên hông để tiện chạy xe, trông rách rưới vô cùng.
Cô màng đến hình tượng, một tay lôi Tề Hoàn từ nước lên, gỡ bỏ sợi dây thừng gai khỏi cổ .
"Anh còn thở ? đưa bệnh viện!"
Tề Hoàn hít lấy hít để khí, giọng khản đặc, cố gắng thốt từng chữ: "Đuổi... đuổi theo..."
Nghe thấy cái giọng khàn như vịt đực , Thẩm Kha mới thở phào nhẹ nhõm. Cô hai lời, xoay nhảy lên mô tô, lao v.út về phía đầu hẻm...
Chiếc xe phóng như bay xuyên qua con hẻm nhỏ. Thế giới bóng tối và t.ử khí dường như chỉ tồn tại trong con hẻm chật hẹp ; ngay khi đầu xe vọt ngoài, rào chắn giữa hai thế giới như phá vỡ. Trong màn mưa là những tòa cao ốc sáng đèn, là dòng xe cộ dài dằng dặc với ánh đèn lấp lánh phố.
Thi thoảng vài bác tài nóng nảy nhấn còi "píp píp" inh ỏi. Những shipper trong bộ đồng hồ xanh, vàng vẫn miệt mài xuyên qua màn mưa, mang theo thở của nhịp sống nhân gian.
Hung thủ tựa như một con cá lặn biển lớn, gần như biến mất ngay lập tức.
Thẩm Kha dừng xe, tới bên thùng rác ở đầu hẻm. Cô mở nắp, quả nhiên phát hiện bên trong một đoạn dây thừng, một chiếc mặt nạ và một chiếc khăn len đỏ. Cô lấy găng tay từ chiếc túi đeo chéo nhỏ, cẩn thận nhặt những vật đó cho túi đựng chứng cứ trong suốt.
Xong xuôi, cô ở đầu hẻm ngước lên cao. Trên đường phố xe cộ kẹt cứng, vẻ như lâu xê dịch bước nào.
lúc , một cảnh sát trẻ hớt hải chạy tới, mặt đỏ gay vì chạy bộ, với Thẩm Kha: "Cảnh sát Thẩm, Tề chứ? Xin cô, đều tại cả, đáng lẽ tuần tra gần đây, nhưng đến muộn mất."
Thẩm Kha lắc đầu.
"Không liên quan đến , là do bố trí chu ." Họ vốn là đang đ.á.n.h cược xem hung thủ xuất hiện , và xuất hiện ở là ẩn .
Lực lượng cảnh sát hạn, cả khu vực đường Thông Huệ đều cần tuần tra. Nếu tập trung bộ nhân lực ở đây, hung thủ sẽ dễ dàng nhận điều bất thường mà mặt; hơn nữa khu chỉ bốn địa điểm họ dự tính, vạn nhất hung thủ gây án ở nơi khác thì ?
Vì , các cảnh sát khu vực vẫn tuần tra như bình thường, chỉ là họ đ.á.n.h giá thấp bản lĩnh của tên sát nhân. Vốn nghĩ của Tổ trọng án đều là tay thiện chiến, đến mức xảy chuyện, nào ngờ...
Thẩm Kha suy nghĩ, tay cầm chiếc mặt nạ đến gốc cây long não cổ thụ đối diện con hẻm. Cô bất ngờ bật nhảy tại chỗ, vươn lên cao, gỡ một chiếc camera giấu trong tán lá xuống, cho một túi chứng cứ mới.
Cậu cảnh sát trẻ há hốc mồm cú nhảy của Thẩm Kha, kinh ngạc đến mức thốt nên lời!
Kinh thật! Sao mặc váy mà nhảy một cú hào hùng và cao đến thế chứ! Cô cứ như khinh công trong phim truyền hình . Cảnh sát Thẩm mà phá án thì thi nhảy cao cũng chắc chắn giật giải!
"Cục thành phố đúng là xịn thật, cả camera lợi hại thế , chắc là loại chống nước nhỉ, như thiết chỗ tụi ." Cậu cảnh sát cảm thán khi thấy Thẩm Kha tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/me-an-truy-hung/chuong-118-chung-cu-te-hoan-lieu-mang-gianh-duoc.html.]
Thẩm Kha lắc đầu: "Tự chúng bỏ tiền túi mua đấy, dù Tề Hoàn cũng là 'chiến thần nạp vip' mà."
Nói xong, cô thản nhiên lên xe mô tô, mặc kệ khác, phóng thẳng về chỗ cũ.
Lúc con hẻm trở nên náo nhiệt. Đèn xanh đỏ của xe cảnh sát nhấp nháy liên hồi. Lê Uyên đang dễ dàng bế bổng Tề Hoàn lên để đưa xe. Thấy Thẩm Kha , Tề Hoàn đưa mắt cô đầy dò hỏi.
Thẩm Kha lắc đầu, giơ cao chiếc mặt nạ, sợi dây thừng và chiếc camera trong tay.
Tề Hoàn nhe răng , dùng cái giọng khàn đặc như ông cụ : "Túi!"
Thẩm Kha dứt khoát rút một chiếc túi chứng cứ mới từ trong bao, đến mặt Tề Hoàn mở . Tề Hoàn cẩn thận mở bàn tay trái, mấy sợi tóc rơi trong túi.
Sắc mặt Thẩm Kha trở nên nghiêm nghị, cô dán kín miệng túi rút một cái khác. Tề Hoàn xòe bàn tay , một món đồ treo nhỏ hình ngôi năm cánh màu đỏ rơi trong.
"Anh túm tóc của hung thủ ! Còn đây là cái gì? Trông như móc khóa !"
Tề Hoàn gật đầu thật mạnh.
Thẩm Kha giơ ngón tay cái về phía : "Không uổng công suýt c.h.ế.t một !"
Tề Hoàn thì híp mắt : "Hải sâm..."
" mời! Nấu cháo cho húp!" Thẩm Kha nghiêm túc đáp.
...
Trong phòng bệnh của bệnh viện nhân dân thành phố Nam Giang, cổ Tề Hoàn quấn băng gạc trắng toát, mặt vẫn nở nụ hiền hậu. Nếu bây giờ ánh đèn soi rọi đầu, trông chẳng khác gì đang : "Chúa yêu thương nhân thế, tha thứ cho tất cả các ."
Anh cứ như thế suốt một tiếng đồng hồ , ngay cả Tề Hoàn cũng bắt đầu thấy ngưỡng mộ gương mặt "lạnh như tiền" của Thẩm Kha. Anh lén ông lão béo trắng đang thao thao bất tuyệt ở ghế bên cạnh. Ông lão mái tóc "địa trung hải" bạc trắng tì vết, trông vô cùng hiền từ và gần gũi.
"Sao các đồng chí thể mạo hiểm như thế chứ? Nếu đồng chí Tiểu Tề mệnh hệ gì, quân đội chúng ăn thế nào với cha ? Biết giải thích với nhân dân?"
"Lẽ nào chúng rằng: Chúng ngoài thực hiện kế hoạch nhử mồi, kết quả là một cảnh sát thương còn hung thủ thì chạy mất?"
Đứng một bên, Lê Uyên "Hoàng t.ử giả tạo" Tề Hoàn cùng một Thẩm Kha hồn lìa khỏi xác, nhịn mà tằng hắng một tiếng: "Cục trưởng Mã, lẽ Tề Hoàn cần nghỉ ngơi ạ. Lát nữa bệnh viện tắt đèn, thấy cô y tá trưởng cứ qua cửa mấy ."
Phó cục trưởng Mã dậy, vẻ mặt ôn hòa vẫy tay gọi Trần Mạt: "Vậy Tiểu Tề nghỉ ngơi cho nhé. Trần Mạt, ngoài với , vài lời dặn dò."
Trần Mạt đang choáng váng đầu óc, mặt mũi xanh mét. Ông lườm Lê Uyên một cái đầy "oán hận" bước chân lảo đảo theo Cục trưởng Mã ngoài.
Đột nhiên ông thấy nhớ tiếng mắng c.h.ử.i của Cục trưởng Trương kinh khủng. Đi với Cục trưởng Mã chẳng khác nào học chương trình Đạo đức và Pháp luật từ lớp Một !
Ngay khi họ ngoài, khí trong phòng bệnh lập tức giãn . Lê Uyên thở phào một dài, nháy mắt với Tề Hoàn: "Đói ? Hải sâm em mua nổi, nhưng bánh ngọt đây, ăn tạm lót !"
Tề Hoàn mỉm gật đầu, giọng vẫn còn khàn nhưng đỡ hơn lúc nãy nhiều.
"Tóc gửi giám định DNA . Camera cũng dáng vẻ của khi khỏi hẻm. Hắn mặc áo hoodie đen, đội mũ lưỡi trai trùm mũ áo lên, cẩn thận nên bộ khuôn mặt."
"Chỉ môi thôi, nhưng môi dày, khá đặc trưng. Lúc hung thủ bỏ chạy, chân khựng tự nhiên, chắc là đá thương ."
Thẩm Kha mở đoạn video trong điện thoại : "Bây giờ vấn đề ở chỗ: Tại hung thủ chọn nạn nhân thứ tư?"