Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 628: Chàng Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:33
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Miên Miên dừng , cô kéo Thời Hằng lâu.
Đến khi cô dừng bước, lúc mới phát hiện, về cổng khu biệt thự mà Thời Hằng từng ở.
Bảo vệ ở cổng rõ ràng vẫn còn nhớ Nguyễn Miên Miên, thấy cô đến gần, lập tức : “ với cô nhiều , sự cho phép của chủ nhà, bất cứ ai cũng , cô mau !”
Nguyễn Miên Miên ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu: “Lần dẫn cả chủ nhà đến đây!”
Thời Hằng vẫn hiểu đây là .
Nguyễn Miên Miên nhỏ giọng với : “Đây là nhà từng ở.”
Thời Hằng hiểu .
Vì lâu , bảo vệ mới, nhận Thời Hằng, cuối cùng gọi trưởng phòng bảo vệ đến, lúc mới xác nhận phận chủ nhà của Thời Hằng.
Bảo vệ mở cổng lớn.
Nguyễn Miên Miên một tay dắt Thời Hằng, đắc ý qua mặt bảo vệ, cảm giác hãnh diện vô cùng.
Thời Hằng mang theo chìa khóa, đành nhờ bảo vệ lấy chìa khóa dự phòng, lúc mới mở cửa lớn của nhà.
Biệt thự lâu ở, khắp nơi đều là bụi bặm, trông lạnh lẽo.
Nguyễn Miên Miên cảm thán: “Em cảm thấy chỉ ngủ một giấc, ai ngờ tỉnh thấy ba năm trôi qua, thứ ở đây đều đổi.”
Thời Hằng : “Anh đổi, vẫn luôn đợi em.”
“Em .”
Nguyễn Miên Miên với , nhưng vì mắt mù, thấy nụ của cô.
Trợ lý theo tự giác trốn , kỳ đà cản mũi mặt hai , lén gọi điện cho ông Dương Lập Sam, kể bộ sự việc xảy cho đối phương.
Thang máy ngừng hoạt động từ lâu, Nguyễn Miên Miên dắt tay Thời Hằng, cẩn thận bước lên cầu thang.
Cô : “Trước đây khi lắp thang máy, một vịn thang máy xuống, em mà thót tim, sợ cẩn thận ngã xuống.”
Đến tầng hai.
Nguyễn Miên Miên đẩy cửa phòng ngủ, bài trí trong phòng vẫn như đây, cô thuận tay bật đèn điện, dắt Thời Hằng .
Hai đến cây đàn piano.
Nguyễn Miên Miên lướt ngón tay qua bề mặt đàn piano: “Trước đây ngày nào cũng đây đàn cho em .”
Thời Hằng giơ tay lên, như chạm phím đàn.
Nguyễn Miên Miên nắm lấy tay , nhẹ nhàng đặt lên phím đàn.
Hai cùng lúc dùng sức, nhấn phím đàn.
Tiếng đàn piano vang lên trong trẻo.
Nguyễn Miên Miên rộ lên: “Cảm giác khác gì đây.”
Thời Hằng : “Cây đàn lâu bảo dưỡng, dây đàn chùng, cần điều chỉnh , mới thể đàn cho em .”
“Không vội, chúng còn nhiều thời gian, em thể ngày nào cũng đàn.”
Thời Hằng thích lời , mặt lộ nụ : “Ừm.”
Nguyễn Miên Miên dắt đến phòng sách, thuận tay rút một cuốn sách.
Mở sách , lộ một cái kẹp sách nhỏ xinh.
“Đây là cuốn sách đây em cho , tiếc là xong, nước ngoài.”
Thời Hằng : “Là “Hoa và Chim” ?”
Nguyễn Miên Miên ngạc nhiên: “Anh còn nhớ cuốn sách ?”
“Tất cả chuyện liên quan đến em, đều nhớ.”
Thời Hằng lời , dáng vẻ vô cùng nghiêm túc.
Ba năm qua, dựa những ký ức trong quá khứ để chống chọi.
Mỗi một cảnh tượng ở bên cô, đều lấy thưởng thức nhiều , sợ chút nào quên lãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-628-chang-trai-cua-toi.html.]
Nguyễn Miên Miên giơ tay sờ lên má : “Xin , em quá đột ngột, ngay cả một lời chào cũng kịp với .”
Thời Hằng nắm lấy tay cô, hỏi nghi vấn lớn nhất trong lòng: “Ba năm qua, em ? Anh tìm nhiều nơi, đều tìm thấy em, lo lắng cho em, nghĩ, em cần nữa.”
“Nói lẽ tin, em thật sự chỉ ngủ một giấc, tỉnh thấy ba năm trôi qua, việc đầu tiên khi tỉnh là vội vàng tìm . ở nước ngoài, ông ngoại cũng chuyển nhà, em liên lạc với , nếu về nước biểu diễn, chúng còn qua bao lâu nữa mới thể gặp .”
Nghĩ đến việc suýt nữa lướt qua , trong lòng Thời Hằng sợ hãi.
Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, căng thẳng hỏi: “Sau , em sẽ nữa chứ?”
“Không, em nữa.”
Nguyễn Miên Miên trả lời vô cùng chắc chắn.
Thời Hằng nhận lời hứa của cô, nhưng vẫn cảm thấy bất an.
Tất cả những điều đến quá đột ngột, trong lòng yên, sợ đang mơ, sợ tỉnh phát hiện chỉ là mừng hụt.
Anh cần gì đó, để xua tan sự bất an .
“Miên Miên…”
Nguyễn Miên Miên : “Ừm?”
Thời Hằng giơ tay vuốt ve khuôn mặt cô, đó cúi đầu, môi áp lên trán cô, nhẹ nhàng hôn một cái.
Môi men theo sống mũi cô dần dần xuống, cuối cùng dừng môi cô.
Đầu lưỡi cạy mở môi răng cô, lướt qua từng nơi trong miệng cô.
Nguyễn Miên Miên ngẩng đầu, chịu đựng sự xâm nhập của .
Nụ hôn vốn dịu dàng chậm rãi, dần dần trở nên nóng bỏng, thở của hai cũng theo đó trở nên dồn dập.
Nguyễn Miên Miên cảm nhận sự đổi cơ thể , kéo một chút cách với , thở hổn hển : “Ở đây, …”
Lúc họ đóng cửa, trợ lý cũng ở trong biệt thự , thể bất cứ lúc nào, hơn nữa nơi khắp nơi đều là bụi bặm, thật sự là một nơi để lăn giường.
Thời Hằng quan tâm những điều .
Anh lúc như một con thú hoang động d.ụ.c, lý trí vứt bỏ, chỉ ăn cô gái trong lòng từng miếng từng miếng bụng, để cô hòa một với , vĩnh viễn xa rời.
“Miên Miên, ba năm qua, ngày đêm đều nhớ em.”
Anh đè cô gái lên giá sách, vén vạt áo cô lên, lòng bàn tay áp vòng eo mềm mại, ngừng vuốt ve lên .
“Anh , hôn khắp từng tấc da thịt em.”
“Anh em, đóng đầy dấu ấn thuộc về .”
“Anh , chiếm hữu em.”
Nguyễn Miên Miên buộc ngẩng đầu, vành mắt đỏ hoe của .
Cô nhịn mà khẽ kêu lên: “Tiểu Hằng…”
Thời Hằng hôn lên môi cô, giọng trầm thấp: “Anh yêu em.”
Ba chữ , đ.â.m nơi mềm mại nhất trong lòng Nguyễn Miên Miên, khiến cô như một tên lính nhỏ vứt bỏ áo giáp, chỉ còn nước giơ tay đầu hàng.
Nguyễn Miên Miên giơ tay ôm lấy , chủ động hôn lên.
Sự chủ động của cô, đổi là sự cướp đoạt càng thêm kịch liệt của Thời Hằng.
Ngay lúc hai đang hôn say đắm, trợ lý đột nhiên cầm điện thoại .
“Tiểu Hằng, …”
Trợ lý khi thấy hai đang ôm c.h.ặ.t hôn kịch liệt, giọng đột ngột dừng .
Thời Hằng đầu , chỉ dùng cơ thể che chắn cô gái trong lòng, giọng khàn khàn, ngữ khí đầy vẻ kiên nhẫn: “Ra ngoài!”
Trợ lý cũng lúng túng vô cùng, vội vàng xin : “Xin , thấy gì cả, hai cứ tiếp tục.”
Anh vội vàng lui khỏi phòng ngủ, lúc còn quên chu đáo đóng cửa .