Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 627: Chàng Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Hằng một ở ghế nhắm mắt dưỡng thần.
Trong xe yên tĩnh.
Trợ lý ở ghế phó lái, vô tình liếc qua kính chiếu hậu, thấy một cô gái trẻ ở phía xe.
Cô gái đó tay cầm một bó hoa, đang liều mạng chạy như điên, miệng dường như còn đang kích động hét lên điều gì đó.
Khoảng cách quá xa, rõ nội dung cụ thể.
trợ lý từ khẩu hình của cô, thể đoán cô đang gọi tên Thời Hằng.
Rất nhanh chiếc xe bỏ xa cô gái đó.
Trợ lý tưởng chỉ là một fan hâm mộ bình thường, thuận miệng một câu: “Phía một fan đang đuổi theo xe, cần dừng khuyên cô vài câu ? Trên đường xe cộ qua , lỡ tông thì nguy hiểm lắm.”
Thời Hằng trả lời.
Trợ lý quen với sự lạnh lùng của , tự tiếp: “Cô gái đó trông khá giống cô Hàn, lẽ nào là phẫu thuật thẩm mỹ theo mặt cô Hàn?”
Trợ lý tưởng Thời Hằng sẽ như thường lệ, thèm để ý.
Ai ngờ Thời Hằng mở mắt . Mở miệng hỏi một câu: “Cô gái đó, ở ?”
Trợ lý vô cùng ngạc nhiên: “Ở ngay xe…”
Anh kính chiếu hậu, phát hiện cô gái vốn đang đuổi theo xe biến mất.
Lời của ngập ngừng, tiếp: “Cô thấy nữa, lẽ bỏ xa .”
Cô gái đó đuổi theo liều mạng, nhưng dù cô cũng chỉ hai chân, thể nào đuổi kịp chiếc xe bốn bánh.
Thời Hằng: “Quay .”
Trợ lý và tài xế đồng thời ngơ ngác.
“Hả?”
Thời Hằng nhấn mạnh giọng: “Quay !”
Tài xế khó xử : “ ở đây phép đầu.”
“Dừng xe.”
Tài xế bất lực, đành tìm một đoạn đường thể dừng xe, tấp lề.
Xe dừng hẳn, Thời Hằng đẩy cửa xe bước ngoài.
Trợ lý vội vàng đuổi theo: “Anh định ?”
Thời Hằng: “ tìm cô .”
“Tìm ai?”
“Cô gái trông giống Hàn Miên Miên.”
Trợ lý hiểu tại Thời Hằng tìm một cô gái quen , nhưng hiểu rõ tính cách của Thời Hằng, Thời Hằng là một cực kỳ cố chấp, một khi quyết định việc gì, thì ai thể ngăn cản .
Mắt Thời Hằng thấy, để một lung tung nguy hiểm, trợ lý cẩn thận che chở bên cạnh , cho nên về hướng nào.
Họ ngược một đoạn đường, nhanh ngã tư đó.
Lúc đúng giờ cao điểm tan tầm, bên đường nhiều bộ, đều đang đợi đèn xanh.
Thời Hằng chen khỏi đám đông, bên lề đường, trợ lý sợ nhất thời xúc động lao thẳng đường, vội vàng nhắc nhở: “Bây giờ là đèn đỏ, đợi thêm chút nữa, đợi đến đèn xanh hẵng qua.”
…
Nguyễn Miên Miên trong đám đông, cả đang trong trạng thái vô cùng chán nản.
dù , bó hoa baby trong lòng vẫn cô vứt .
Cô bỏ lỡ cơ hội nhận Thời Hằng, cơ hội như , còn đợi đến bao giờ?
Vừa nghĩ đến sự chờ đợi dài đằng đẵng , lòng cô trống rỗng, khó chịu.
Đèn báo màu đỏ nhấp nháy hai , chuyển thành màu xanh.
Đám đông như một đàn ong thu hút, ào ào lao ngoài.
Nguyễn Miên Miên cả hồn bay phách lạc, đầu óc cô trống rỗng, nghĩ gì cả, cứ thế theo đám đông về phía .
Đi một lúc, đột nhiên va .
Bó hoa baby trong lòng rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-627-chang-trai-cua-toi.html.]
Đám đông phía lập tức giẫm lên bó hoa, hoa baby lập tức giẫm nát còn hình dạng.
Nguyễn Miên Miên: “…”
Hôm nay cô đường xem hoàng lịch ? Một hai , đều xui xẻo như !
Một tiếng kêu kinh ngạc đột nhiên vang lên.
“Là cô !”
Nguyễn Miên Miên theo tiếng gọi qua, phát hiện đối phương là một đàn ông trẻ tuổi đeo kính, cô lục lọi trong ký ức của , phát hiện quen .
Cô đang nghi hoặc, thì đột nhiên chú ý đến đàn ông bên cạnh đeo kính.
Khi cô thấy khuôn mặt quen thuộc của đối phương, và đôi mắt đen sâu thẳm tiêu cự, cả cô cứng đờ tại chỗ, tứ chi như thoát khỏi sự kiểm soát của suy nghĩ, động đậy.
Thời Hằng thấy mặt, thăm dò gọi một tiếng.
“Miên Miên?”
Đối phương bất kỳ phản ứng nào.
Hy vọng trong lòng dần dần biến mất, đó là sự thất vọng to lớn.
Là nhận nhầm ?
Anh quả nhiên vẫn nghĩ quá , bảo vật mất, thể trở ?
lúc , đột nhiên thấy đối phương phát giọng run rẩy.
“Là em.”
Hai chữ đơn giản, tai khác, gì bất thường, nhưng rơi tai Thời Hằng, du dương như tiếng trời.
Thời Hằng đầu tiên là cứng đờ, đó bước nhanh về phía , theo hướng giọng truyền đến, chính xác nắm lấy vai đối phương.
Anh dám tin mà hỏi một nữa: “Miên Miên, là em ? Thật sự là em ?”
Nguyễn Miên Miên ngẩng đầu đàn ông cao hơn cả một cái đầu , khuôn mặt trưởng thành hơn nhiều của , vành mắt đỏ của , nước mắt thể kìm nén nữa, ào một tiếng rơi xuống.
“Là em, em về , Tiểu Hằng, cuối cùng em cũng tìm !”
Nói xong, cô liền lao lòng đối phương, dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể .
Lần , cô xuyên qua cơ thể nữa.
Lần , họ bỏ lỡ nữa.
Những đường thẳng song song định mệnh thể giao , lúc xoay chuyển phương hướng, với một sức mạnh mà ngoài thể ngăn cản, đ.â.m sầm thế giới của đối phương.
Thời Hằng ôm cô, từng chút một siết c.h.ặ.t cánh tay.
Cảnh tượng xuất hiện vô trong mơ, lúc cuối cùng cũng xuất hiện trong hiện thực, khiến vẫn cảm giác mơ hồ như đang mơ.
Anh dám tin đây là sự thật.
Chỉ thể dùng sức ôm c.h.ặ.t cô gái trong lòng, hấp thụ ấm cô, mới thể xua tan một chút bất an.
Lúc , đám đông qua đường, đến vị trí .
Trên vạch kẻ đường dành cho bộ ở ngã tư, chỉ còn Nguyễn Miên Miên và Thời Hằng hai .
Không đúng, còn một trợ lý bên cạnh.
Anh hai đang ôm c.h.ặ.t mặt, mấy mở miệng nhắc nhở họ đây là nơi để hàn huyên, nhưng đều tìm cơ hội mở miệng. Hai dường như chỉ thể thấy đối phương, dựng lên một rào cản vô hình xung quanh họ, ngoài cách ly.
Mãi cho đến khi đèn xanh chuyển thành đèn đỏ, những chiếc xe đang đợi bên cạnh bấm còi.
Tiếng còi ch.ói tai truyền tai, Nguyễn Miên Miên lúc mới từ trong niềm vui đoàn tụ tỉnh táo .
Cô vội vàng kéo Thời Hằng chạy sang bên đường, trợ lý theo sát phía .
Tâm trạng của Nguyễn Miên Miên lúc vô cùng phấn khích, vết nước mắt mặt lau sạch, khóe miệng kìm mà nhếch lên, bước chân nhẹ nhàng vui vẻ.
Cô kéo Thời Hằng bước nhanh về phía , lướt qua vô đường.
Thời Hằng hỏi , mặc cho cô kéo .
Anh giao phó bản cho cô.
Dù là đến thiên đường, đến địa ngục.
Anh đều ở bên cô, bao giờ xa cách nữa.