Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 623: Chàng Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , trời sáng, Thời Hằng tỉnh.
Cậu mở đôi mắt tiêu cự, mang theo tia hy vọng cuối cùng, cẩn thận hỏi.
“Miên Miên, em ở đó ?”
Trước đây mỗi gọi Miên Miên như , Miên Miên đều sẽ trả lời ngay lập tức, rằng cô vẫn luôn ở đó.
, đợi lâu, cũng đợi giọng quen thuộc đó.
Tuyệt vọng từng chút một bò lên tim, nuốt chửng .
Cậu ngây giường, mắt là bóng tối vô tận, cơ thể như ngâm trong nước đá, ngay cả tủy xương cũng lạnh thấu.
“Miên Miên, em thật sự cần nữa ?”
Nếu Miên Miên còn, sống đời , còn ý nghĩa gì?
Một quá cô đơn, tìm cô, đến một thế giới khác để tìm cô.
Thời Hằng mò đến bên cửa sổ, kéo cửa sổ sát đất .
Bên ngoài là một ban công lớn, xung quanh ban công bao bọc bởi cửa sổ kính.
Cậu chân trần nền đất lạnh lẽo, kéo một cánh cửa sổ kính , trèo lên.
Cửa phòng phía kéo , dì Chu bước thấy hành động của , thất thanh kêu lên: “Tiểu Hằng! Cậu đừng bậy!”
Tiếng của dì Chu kinh động đến Dương Lập Sam và bác sĩ Catherine ở phòng bên cạnh.
Họ vội vàng chạy đến, đều hành động của Thời Hằng dọa sợ.
Dương Lập Sam run giọng gọi: “Tiểu Hằng, con mau , ở đó nguy hiểm!”
Thời Hằng đầu, kéo cửa sổ , nửa thò ngoài, bất cứ lúc nào cũng nguy cơ rơi xuống lầu.
Cậu cảm nhận cơn gió lạnh thổi mặt, tuyệt vọng : “Miên Miên còn nữa, cô cần con nữa…”
Dương Lập Sam suýt nữa hành động của dọa ngất , vội vàng hét lên: “Miên Miên ! Cô !”
Động tác của Thời Hằng dừng .
Cậu đầu, trong con ngươi tiêu cự, đầy những tơ m.á.u đỏ.
“Thật ?”
Bác sĩ Catherine nhanh ch.óng trả lời: “Là thật! Trước khi , Miên Miên để cho một lời nhắn, cô cô việc quan trọng , đợi cô xong việc, sẽ tìm . Cậu tuyệt đối đừng chuyện dại dột, nếu c.h.ế.t, Miên Miên về tìm thấy , cô sẽ đau lòng bao!”
Thời Hằng vẫn dám tin: “Cô đang lừa , cô căn bản, thấy Miên Miên, đời , thể thấy Miên Miên, chỉ .”
“Không, thể thấy cô , cô trông như thế nào. Cô trông mười bảy, mười tám tuổi, mặt tròn tròn, mắt to, tóc dài, lên đáng yêu.”
Cùng với lời miêu tả của cô, Thời Hằng dần dần d.a.o động.
Cậu run giọng hỏi: “Cô thật sự thể gặp Miên Miên? Cô thật sự với cô những lời đó?”
Bác sĩ Catherine gật mạnh đầu: “ ! thề, tuyệt đối lừa !”
Thời Hằng như tìm thấy tia hy vọng cuối cùng.
Cậu buông cửa sổ , từ từ về phòng ngủ.
Dương Lập Sam và dì Chu vội vàng chạy tới, đỡ xuống giường, xác định bình an vô sự, mới thở phào nhẹ nhõm.
Thời Hằng vẫn đang hỏi dồn: “Miên Miên thật sự, sẽ về chứ?”
Dương Lập Sam và dì Chu đồng thanh trả lời.
“Chắc chắn sẽ về!”
Thời Hằng cúi đầu, lặng lẽ tự nhủ với —
Miên Miên bỏ rơi , Miên Miên sẽ về, đợi cô về.
…
Nguyễn Miên Miên vốn đang ở bên cạnh Thời Hằng, trong đầu đột nhiên vang lên một giọng lâu .
“Đinh! Chủ Thần đại nhân yêu, hệ thống 233 đáng yêu và trung thành của ngài online!”
Cô vui mừng trong lòng, đang định mở miệng hỏi hệ thống, thì giây tiếp theo phát hiện cơ thể bay lên.
Càng bay càng cao, bay khỏi khoang máy bay, lơ lửng giữa những tầng mây…
Rồi đột ngột rơi xuống!
Nguyễn Miên Miên bất giác hét lên: “A a a sợ độ cao c.h.ế.t !”
Cô la hét dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-623-chang-trai-cua-toi.html.]
La hét một hồi thì phát hiện gì đó đúng.
Cô phát hiện đang một chiếc giường đơn, bên cạnh một tủ quần áo cũ, còn một chiếc bàn nhỏ, bàn đặt một chiếc máy tính xách tay cũ.
Đây là ?
Nguyễn Miên Miên tung chăn nhảy xuống giường, loẹt quẹt chạy đến bên cửa sổ, xoạt một tiếng kéo rèm cửa .
Bên ngoài cửa sổ, là một đêm yên tĩnh.
Sự nghi hoặc trong lòng cô càng nhiều hơn.
Không cô đang ở máy bay ?
Sao đột nhiên chạy đến đây?
Giọng của Số 233 vang lên.
“Chủ Thần đại nhân yêu, chúc mừng ngài về cơ thể của .”
Cơ thể? Cô cơ thể ?!
Nguyễn Miên Miên vô cùng kinh ngạc, cô lập tức chạy phòng tắm, soi gương xem mặt , phát hiện khuôn mặt của cô gần như giống hệt Hàn Miên Miên!
Không đúng, là khuôn mặt của Hàn Miên Miên giống hệt mặt cô!
Nguyễn Miên Miên vui mừng khôn xiết: “Cuối cùng cũng cơ thể của ! Cuối cùng cần ma nữa! Cuối cùng thể ăn thì ăn, ngủ thì ngủ !”
Cô chạy về phòng ngủ, dùng điện thoại gọi cho Thời Hằng, nhưng thông báo đối phương trong vùng phủ sóng.
Cô lúc mới nhận , Thời Hằng nước ngoài, điện thoại trong nước của chắc chắn ngừng sử dụng, bây giờ chắc đổi mới.
Thế là cô gọi máy bàn nhà Thời Hằng.
Reng lâu ai .
Cô tin, liên tiếp gọi hơn mười , vẫn ai .
Rõ ràng là ai ở nhà.
Nếu điện thoại gọi , chỉ thể đến tận nhà tìm .
Sáng sớm hôm , cô thu dọn hành lý, thẳng tiến đến thành phố A.
Thân phận hiện tại của cô là một sinh viên năm cuối, cha đều mất, học , thuê một căn phòng nhỏ giá rẻ gần trường, mấy đồng, máy bay nổi, chỉ thể tàu hỏa.
Lúc đặt vé tàu, Nguyễn Miên Miên bất ngờ phát hiện, bây giờ cách lúc cô cùng Thời Hằng nước ngoài, tròn ba năm !
Cô lo lắng, Thời Hằng thời gian sống thế nào? Không cô ở bên, sống ?
Những lo lắng hóa thành sự mong đợi càng thêm tha thiết.
Nguyễn Miên Miên đeo ba lô, lên chuyến tàu đến thành phố A.
Sau chuyến dài hai mươi tiếng đồng hồ, Nguyễn Miên Miên cuối cùng cũng đến thành phố A.
Cô đổi mấy chuyến xe buýt, cuối cùng cũng tìm nơi ở đây của Thời Hằng.
Nhà trong khu biệt thự cao cấp, an ninh nghiêm ngặt, sự cho phép của cư dân, ngoài căn bản .
Nguyễn Miên Miên năn nỉ nửa ngày, cũng trộn .
Cuối cùng cô đành chọn lúc nửa đêm, lén lút trèo tường khu biệt thự.
Cô dựa theo lộ trình trong trí nhớ, tìm thấy căn biệt thự quen thuộc.
Lẻn xem, phát hiện Dương Lập Sam dọn từ lâu, cả căn biệt thự trống .
Nguyễn Miên Miên tìm cách liên lạc của Thời Hằng, đành thất vọng rời .
Cô tìm một quán ăn nhanh, ăn, dùng điện thoại lên mạng tìm kiếm tin tức liên quan đến Thời Hằng.
Không ngờ chỉ tìm vu vơ như , thật sự tìm một tin tức quan trọng.
Ba ngày , nhạc sĩ trẻ kiệt xuất đương đại Thời Hằng, sẽ về nước tham gia buổi hòa nhạc do ân sư tổ chức!
Nguyễn Miên Miên lập tức tìm kiếm thời gian và địa điểm cụ thể của buổi hòa nhạc.
Khi cô đặt vé, phát hiện một chuyện khó đỡ—
Trong tài khoản của cô chỉ còn ba trăm hai mươi đồng, mà vé hòa nhạc, ít nhất cũng bốn trăm đồng.
Cô ngay cả một vé hàng cuối cùng cũng mua nổi.
Nghèo quá!