Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 617: Chàng Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả các bạn học trong lớp đều dừng , chằm chằm Hàn Miên Miên, Lăng Ba, và Thời Hằng, cảm giác phấn khích như đang xem một bộ phim tình cảm cẩu huyết.
Có mấy kẻ sợ thiên hạ loạn, cố tình xúi giục: “Lăng Ba, cố lên, chúng tin ở !”
Hàn Miên Miên tức giận: “Lăng Ba, còn như nữa, thật sự sẽ tức giận đó!”
Lăng Ba ngẩng cao đầu, như một con gà trống đang hăng hái chiến đấu: “Cho dù tức giận, cũng bảo vệ .”
Sau đó với Thời Hằng: “Nếu mày là đàn ông, thì đây, chúng solo!”
Hàn Miên Miên vội : “Bạn học Thời Hằng, đừng để ý đến !”
Nguyễn Miên Miên im lặng quan sát, cảnh tượng , thật sự giống tình tiết trong phim thần tượng học đường!
Thời Hằng rõ ràng là nam chính trong bộ phim .
bản ý thức là nam chính, gõ một chỗ sách giáo khoa, hỏi: “Miên Miên, nữa?”
Hàn Miên Miên tưởng đang chuyện với , cô đầu tiên cách xưng hô mật của cho mặt đỏ bừng, đó vội vàng đáp: “Cậu hiểu chỗ nào? giúp xem.”
Thời Hằng nhíu mày: “Không chuyện với cô.”
“Hả?”
Thời Hằng ý định giải thích, nghiêng đầu, dường như đang ai đó chuyện, mỉm với khí: “Ừm, lời em, đ.á.n.h .”
Tất cả đều sững sờ.
Ngay cả Lăng Ba cũng mở to mắt, thể tin Thời Hằng, như đang một con quái vật.
Một lúc , cẩn thận hỏi.
“Bạn học Thời Hằng, đang chuyện với ai ?”
Thời Hằng trả lời, như đang sống trong một gian khác, chìm đắm trong thế giới của riêng , tiếng của khác đều rào cản gian tự động cách ly.
Cậu nghiêng tai lắng một lúc, đặt b.út bài.
Làm xong một câu, dừng , tiếp tục nghiêng tai lắng , thỉnh thoảng còn vài câu, giọng điệu hòa nhã, động tác tự nhiên, như thể bên cạnh , thật sự tồn tại một vô hình.
Các bạn học , đều cảm giác sợ hãi đến dựng tóc gáy.
Ở tuổi , họ trời sợ đất sợ, nhưng đối với những thứ như ma quỷ, sợ hãi.
Có lẽ cũng là do bình thường xem nhiều phim kinh dị và tiểu thuyết linh dị.
Trong trường đến nay vẫn còn lưu truyền mười truyền thuyết kinh dị.
Số tin những thứ ít.
Các bạn học , ai lên tiếng, đều im lặng về vị trí cũ, dám Thời Hằng thêm một nào nữa, sợ thứ vô hình bên cạnh ám.
Ngay cả Lăng Ba cao to, cũng nhịn mà xoa xoa nổi da gà cánh tay: “Tên rốt cuộc là vấn đề về não, là thật sự dính thứ sạch sẽ?”
Hàn Miên Miên vẻ mặt phức tạp Thời Hằng, đang nghĩ gì.
Một cơn sóng gió bắt nguồn từ “tình tay ba”, cứ thế lắng xuống.
Mối quan hệ của Thời Hằng trong lớp, cũng vì thế mà rơi xuống điểm đóng băng, bình thường trừ khi cần thiết, ai dám chuyện với .
Đối với điều , Thời Hằng những lo lắng, ngược còn cảm thấy hài lòng.
Không khác phiền, thể yên tĩnh hơn để chuyện với Miên Miên.
Thế giới của , chỉ và Miên Miên hai , cần sự can thiệp của bất kỳ ai khác.
Một tuần , trường tổ chức tiệc chào đón tân sinh viên.
Mỗi lớp một tiết mục, giáo viên chủ nhiệm giao nhiệm vụ cho lớp trưởng, tức là Hàn Miên Miên.
Trong giờ thể d.ụ.c, các bạn học tự do hoạt động, Hàn Miên Miên tìm khắp sân thể d.ụ.c, cuối cùng ở trong bóng râm bồn hoa, tìm thấy Thời Hằng.
Cô tới, cố gắng tỏ thoải mái và tự nhiên hơn.
“Bạn học Thời Hằng, ở đây một ?”
Thời Hằng bãi cỏ, lưng tựa cây nghỉ ngơi, thấy tiếng bước chân của Hàn Miên Miên, thẳng , lộ vẻ cảnh giác khi đối mặt với lạ, mặt vẫn biểu cảm gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-617-chang-trai-cua-toi.html.]
Thấy trả lời, Hàn Miên Miên cũng để tâm.
Cô xuống bên cạnh , đưa một lon Coca qua.
“Đây là nước mới mua, mời uống.”
Thời Hằng đưa tay nhận, lông mày nhíu , vẻ bực bội: “Cô thật sự phiền.”
Nụ mặt Hàn Miên Miên cứng , lúng túng đặt lon Coca xuống: “ đến tìm , thực là hỏi , hợp tác với biểu diễn một tiết mục ? chơi piano, hơn nữa còn giành ít giải thưởng, chơi violin, chơi cũng khá, chúng thể hòa tấu, bản nhạc tùy chọn.”
“Không .”
Thời Hằng từ chối dứt khoát, để chút đường lui nào.
Hàn Miên Miên lập tức hỏi tại .
Thời Hằng: “ bao giờ hòa tấu với khác.”
Cậu chơi đàn, là để cho Miên Miên , Miên Miên cũng chỉ thể một chơi đàn.
Trong tiếng đàn của , tuyệt đối thể âm thanh khác.
Hàn Miên Miên trong lòng vô cùng thất vọng, đó : “Vậy hòa tấu với , độc tấu một , như ?”
Thời Hằng vẫn từ chối.
Hàn Miên Miên ngờ nhượng bộ như , đối phương vẫn nể mặt chút nào.
Cô chút tức giận: “Cậu rốt cuộc là ? Chỉ là bảo chơi một bản nhạc thôi mà, chứ bảo bán , đến thế ?!”
Thời Hằng trả lời, vẻ mặt kiên nhẫn càng lúc càng rõ.
Hàn Miên Miên cũng là lòng tự trọng, thấy đối phương ưa như , cô cuối cùng cũng nổi giận, lập tức dậy: “Không là chơi đàn ? Có gì ghê gớm ? Giả vờ lạnh lùng cái gì, hừ!”
Nói xong cô liền tức giận bỏ .
Thời Hằng thấy cô , vẻ mặt kiên nhẫn dần tan biến, nghiêng đầu: “Miên Miên, em còn ở đó ?”
Nguyễn Miên Miên: “Em đây.”
“Em giận chứ?”
“Không .”
Thời Hằng yên tâm: “Vậy thì .”
Cậu dừng một chút, : “Anh thấy, cô và em, giống chút nào.”
Nguyễn Miên Miên hứng thú, tò mò hỏi: “Ồ? Anh thấy mặt cô , thể chắc chắn cô giống em?”
“Không liên quan đến ngoại hình, là tính cách, và cảm giác mang , cô và em, khác .”
Nguyễn Miên Miên dựa : “Vậy thấy tính cách của cô hơn? Hay là tính cách của em hơn?”
Thời Hằng cảm nhận sự mát lạnh từ bên cơ thể, là cô đang dựa , nghiêng , điều chỉnh tư thế, như để cô dựa thoải mái hơn.
Cậu nghiêm túc trả lời: “Trong lòng , em là nhất.”
Nguyễn Miên Miên rộ lên: “Miệng nhỏ thật ngọt.”
“Em , nếm qua miệng của , , là ngọt?”
“…”
Nguyễn Miên Miên với ánh mắt khác, ồ hô, thằng nhóc thả thính ?!
Cô ghé sát , dùng môi chạm môi , hì hì: “Lần nếm , đặc biệt ngọt!”
Thời Hằng đưa tay lên sờ môi , như đang hồi tưởng sự mát lạnh trong khoảnh khắc .
Cậu đưa đầu lưỡi , l.i.ế.m qua môi, dường như cuốn hết chút mát lạnh còn sót miệng, nuốt bụng, mãi mãi trân trọng.
…………
bao giờ tiểu thuyết học đường, phim thần tượng học đường cũng nhiều năm xem , tình tiết học đường kiểu , là bịa bừa, trái tim thiếu nữ của dì già , hy vọng các bạn thông cảm nhiều hơn~