Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 616: Chàng Trai Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời Hằng biểu cảm thốt ba chữ.

“Cô phiền.”

Nụ mặt Hàn Miên Miên cứng , trở nên chút lúng túng, nhưng cô vẫn cố gắng tỏ để tâm, thoải mái : “Xin nhé, đôi khi cũng thấy khá phiền, nhưng thể kiểm soát cái miệng , nếu bạn thấy phiền, sẽ nữa.”

Thời Hằng thích giao tiếp với khác, thể với Hàn Miên Miên ba chữ là giới hạn của .

Thấy cô vẫn ý định rời , Thời Hằng cũng nữa, trực tiếp đặt bát đũa lên bàn, dậy bỏ .

Hàn Miên Miên thấy , vội vàng dậy: “Bạn ? Bữa trưa của bạn còn ăn mà!”

Thời Hằng đầu , chỉ để một câu.

“Nhìn thấy cô, thấy buồn nôn.”

Hàn Miên Miên: “…”

Dù thần kinh của cô thô đến , lúc cũng cảm nhận sự chán ghét sâu sắc của đối phương.

Đôi chân vốn định đuổi theo, đành dừng .

bóng lưng xa dần của Thời Hằng, hốc mắt đỏ, mũi cay cay, cảm thấy tủi , chút .

Thực ý gì khác, chỉ là kết bạn với Thời Hằng.

Tại ghét cô đến ?

Chẳng lẽ cô thật sự đáng yêu đến thế ?

Hàn Miên Miên đáng yêu, ngược , vì cô ngoại hình xinh xắn đáng yêu, cộng thêm thành tích học tập, tính cách hoạt bát cởi mở, nên mối quan hệ xã hội luôn . Chưa đến những chuyện khác, chỉ riêng trong học sinh mới năm nay, ít nam sinh thầm thích cô.

Trong nhà ăn nhiều học sinh đang ăn cơm, cảnh tượng Thời Hằng đối đầu với Hàn Miên Miên , nhiều thấy.

Mọi đều thông cảm cho Hàn Miên Miên, cảm thấy Thời Hằng quá vô tình.

Chuyện nhanh ch.óng lan truyền.

Thời Hằng quan tâm đến điều .

Cậu ăn trưa, trực tiếp trở về phòng nghỉ.

Nguyễn Miên Miên ở bên cạnh , hỏi: “Anh ăn trưa ? Buổi chiều còn dài như , sẽ đói đó.”

Trong phòng nghỉ tủ lạnh, còn lò vi sóng và nồi điện.

Nguyễn Miên Miên nhớ trong tủ lạnh còn một túi sủi cảo đông lạnh, đề nghị: “Anh bỏ sủi cảo nồi điện nấu , nhanh là thể ăn .”

Thời Hằng theo lời cô, lấy sủi cảo đông lạnh , đổ nước nồi, đợi nước sôi, thả từng chiếc sủi cảo .

Rất nhanh, những chiếc sủi cảo mập mạp nổi lên.

Thời Hằng nhấn công tắc, vớt sủi cảo , nước chấm, cứ thế ăn hết một bát sủi cảo lớn.

Ăn no uống đủ, Thời Hằng lên giường xuống.

Cậu cố tình dịch trong, chiếc giường một mét rưỡi, chỉ chiếm một phần nhỏ, để phần lớn.

Nguyễn Miên Miên cố tình để vị trí cho cô.

xuống bên cạnh , nghiêng , đôi mắt đen vô hồn của , dịu dàng : “Ngủ , đến giờ em sẽ gọi dậy.”

Thời Hằng dịch đầu về phía cô, nhắm mắt , ngủ .

Trước khi gặp Miên Miên, thường xuyên mất ngủ, dù khó khăn lắm mới ngủ , cũng sẽ đột nhiên tỉnh giấc giữa đêm. Từ khi sự đồng hành của Miên Miên, giống như con thuyền cô độc tìm thấy bến đỗ, còn mất ngủ nữa, thường là ngủ một mạch đến sáng mộng mị.

Còn nửa tiếng nữa là đến giờ học buổi chiều, Nguyễn Miên Miên lên tiếng gọi dậy.

Khả năng tự chủ của Thời Hằng mạnh, thói quen ngủ nướng.

Cậu tỉnh dậy liền xuống giường, rửa mặt, ngoài học.

Đến lớp, Nguyễn Miên Miên phát hiện hốc mắt của Hàn Miên Miên đỏ hoe, như mới , bên cạnh còn ít bạn học đang an ủi cô. Họ thấy Thời Hằng bước , ánh mắt kỳ quặc, dường như đang bất bình cho Hàn Miên Miên, nhưng vì gia thế của , ai dám , chỉ thể trừng mắt một cách khô khan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-616-chang-trai-cua-toi.html.]

Mắt Thời Hằng thấy, dù khác trợn mắt đến lòi cả tròng, cũng thể ảnh hưởng đến chút nào.

Cậu thẳng đến bàn học của , xuống, mở sách giáo khoa .

Nguyễn Miên Miên từng chữ từng câu trong sách cho .

Thời Hằng chăm chú.

Hai họ như đang sống trong một thế giới nhỏ độc lập, cách biệt với xung quanh.

Buổi chiều hai tiết đầu là tiếng Anh, tiết thứ ba là Địa lý, tiết cuối cùng là tự học.

Trong giờ tự học, giáo viên ở đó, lớp trưởng mặt quản lý kỷ luật.

Lớp trưởng của họ chính là Hàn Miên Miên.

Hàn Miên Miên bục giảng, bài tập, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên một cái.

Ánh mắt của cô khi lướt qua Thời Hằng, luôn bất giác dừng thêm vài giây.

Từ góc độ qua, hành động nhỏ của học sinh trong lớp, cô đều thể thấy rõ ràng, trốn sách giáo khoa chơi điện thoại, một tay chống cằm giả vờ suy nghĩ thực là đang ngủ gật, còn lén lút tiểu thuyết ngôn tình gầm bàn…

Trong đám , dung mạo của Thời Hằng là nổi bật nhất.

Giống như mặt trăng giữa muôn vàn vì , trong sáng rạng ngời, qua, đầu tiên thấy chắc chắn là .

Da trắng, môi huyết sắc, khiến cả vẻ yếu ớt bệnh tật, nhưng cao, cộng thêm việc rèn luyện quanh năm, tứ chi thon dài và đầy sức mạnh, những vẻ ốm yếu, ngược còn một khí chất độc đáo khó tả.

Lúc Thời Hằng đang sách.

Điều kỳ lạ là, mắt thấy, nhưng vô cùng chăm chú.

Không thế nào?

Hàn Miên Miên c.ắ.n môi, trong lòng vẫn chút cam tâm.

Cô cũng tại , ngay từ đầu tiên gặp Thời Hằng, cảm thấy khác với những khác.

hy vọng thể đến gần .

Tiếc là, đối phương nể tình, cô mất mặt đám đông, khiến cô giấu mặt .

Bây giờ dù cô chuyện với , cũng thể hạ .

Lăng Ba là một trai cao một mét tám, hình cường tráng, là ủy viên thể d.ụ.c của lớp, đồng thời cũng là một trong những theo đuổi Hàn Miên Miên.

Cậu ở hàng cuối cùng, luôn Hàn Miên Miên bục giảng, trong lòng tưởng tượng cảnh tượng tỏ tình với cô và vui vẻ chấp nhận, nhưng để ý thấy mắt Hàn Miên Miên luôn liếc về phía Thời Hằng.

Lăng Ba nhớ chuyện xảy ở nhà ăn buổi trưa, cô gái mà thích nhất, Thời Hằng sỉ nhục đám đông, lập tức tức giận kìm .

bây giờ giáo viên cũng ở đây, thể cho tên mù một bài học!

Lăng Ba nghĩ là , “vụt” một tiếng dậy, đến bàn học của Thời Hằng, đập một phát lên bàn .

“Thằng nhóc, ngoài chuyện?”

Tất cả đều biến cố đột ngột cho giật .

Nguyễn Miên Miên ngừng đề, đầu Lăng Ba, tên gì?

Hàn Miên Miên bục giảng lập tức dậy, lớn tiếng quát: “Bạn học Lăng Ba, về chỗ ngay!”

Lăng Ba ưỡn cổ : “ về!”

“Cậu!”

Hàn Miên Miên tức giận, chạy xuống kéo , kéo về.

Lăng Ba dựa việc cao to, yên tại chỗ nhúc nhích, miệng la lối: “Thằng nhóc bắt nạt , trút giận cho !”

 

 

Loading...