Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 612: Chàng Trai Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:15
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay là ngày thi cấp ba.

Chuông báo thức reo, Thời Hằng tỉnh dậy.

Cậu thuận tay tắt chuông báo thức, nghiêng đầu vị trí trống bên cạnh, nhẹ giọng : “Chào buổi sáng.”

Nguyễn Miên Miên thúc giục: “Mau dậy , hôm nay thi, đường thể sẽ kẹt xe, nhanh lên, đừng đến muộn.”

Nghe thấy giọng của cô, Thời Hằng mỉm .

Tư thế ngủ của thiếu niên , nhưng mái tóc ngắn vẫn rối, đỉnh đầu hai sợi tóc vểnh lên, giống như sợi tóc ngố trong anime, kết hợp với nụ của lúc , khiến cảm giác đưa tay xoa một cái.

Nguyễn Miên Miên quả thực đưa tay , tiếc là ngón tay trực tiếp xuyên qua tóc .

Thời Hằng cảm nhận sự tiếp xúc của cô, lập tức đưa tay lên, sờ tóc , tiếc là vẫn sờ .

Haiz, vẫn chạm .

Thời Hằng đè nén sự thất vọng trong lòng, xốc chăn xuống giường.

Nguyễn Miên Miên để ý thấy một bộ phận nào đó của đang dựng lên, ánh mắt như bỏng, nhanh ch.óng dời .

Đây đầu tiên, kể từ đầu tiên mộng tinh, buổi sáng thường xuyên xuất hiện phản ứng sinh lý . Ban đầu còn ngại ngùng, dám để Miên Miên thấy, nhiều , giấu , dứt khoát che đậy nữa.

Cậu thản nhiên phòng tắm, cởi quần áo, chuẩn tắm.

Đây là thói quen của , bất kể xuân hạ thu đông, mỗi sáng thức dậy đều tắm một .

Nguyễn Miên Miên do dự một lúc, cuối cùng vẫn theo.

Cô ở trong phòng ngủ, bức ảnh gia đình tủ đầu giường.

Thời Hằng trong ảnh chỉ là một đứa trẻ năm sáu tuổi, vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt tinh xảo xinh , thoáng qua còn tưởng là một cô bé xinh .

Mà bây giờ, lớn, là một lớn .

Nguyễn Miên Miên lập tức cảm giác nhà con trai mới lớn.

Lúc , từ trong phòng tắm truyền tiếng thở dốc dồn dập, và tiếng gọi khe khẽ.

“Miên Miên…”

Giọng đó đè nén, nhưng mang theo sự khao khát khó tả, xen lẫn tiếng nước chảy ào ào, chút mơ hồ, chút mờ ám.

Nguyễn Miên Miên vốn định xem, nhưng nhanh như nhớ điều gì đó, dừng bước, .

Bởi vì cô rõ Thời Hằng đang gì trong phòng tắm.

Đây đầu tiên.

Trước đây cũng từng xảy tình huống tương tự, lúc đó Nguyễn Miên Miên còn phản ứng kịp, thấy Thời Hằng vịn tường tự xử bằng một tay, gọi tên cô, từng tiếng một, gọi vô cùng đè nén.

Lúc đó cô hổ vô cùng, hận thể tìm một cái lỗ để chui .

Sau đó cô khôn , buổi sáng lúc tắm, cô thường theo, tự giác ở bên ngoài.

Mặc dù như vẫn sẽ thấy giọng của , nhưng dù cũng hơn là tận mắt thấy.

Nếu Số 233 bây giờ thể chuyện, chắc chắn sẽ tỏ vẻ khinh bỉ hành vi bịt tai trộm chuông của cô.

Lần tắm lâu.

Thời Hằng mặc quần áo , đầu quấn khăn mặt, trong con ngươi vô hồn, vẫn còn sót chút sắc d.ụ.c tan biến.

Giọng khàn khàn: “Miên Miên?”

Nguyễn Miên Miên tiếng gọi của cho tê dại da đầu, vội vàng đáp: “Em đây.”

Trên khuôn mặt trắng nõn của Thời Hằng một vệt hồng nhàn nhạt, là phản ứng khi giải tỏa , là do ngại ngùng, nhẹ giọng : “Vừa …”

Nguyễn Miên Miên vội vàng ngắt lời : “Vừa em thấy gì cả!”

Thời Hằng sững sờ, bật : “Anh , lúc tắm, cẩn thận nước tai, khó chịu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-612-chang-trai-cua-toi.html.]

Nguyễn Miên Miên lập tức đỏ bừng mặt, hóa là cô nghĩ nhiều .

May mà bây giờ cô đang ở trạng thái linh hồn, ai thể thấy cô.

Cô lí nhí : “Trong ngăn kéo tủ đầu giường tăm bông, tự lấy , nếu thì tìm dì Châu giúp.”

Dì Châu chính là nữ quản gia trong nhà.

Thời Hằng sống trong nhà ba năm, sớm quen thuộc với ngóc ngách trong phòng, cần Nguyễn Miên Miên chỉ điểm, thể tìm đến tủ đầu giường một cách chính xác, lấy tăm bông .

Dùng tăm bông ngoáy tai, thấm khô nước bên trong.

Sau đó dùng máy sấy tóc sấy khô tóc.

Làm xong những việc , Thời Hằng mới đeo cặp sách, thang máy xuống lầu.

Dương Lập Sam như thường lệ bên bàn ăn báo, thấy cháu ngoại đến, mặt lập tức nở nụ : “Tiểu Hằng, đồ đạc chuẩn xong hết ?”

Thời Hằng vị trí của bên bàn ăn, đáp một tiếng: “Chuẩn xong ạ.”

Dương Lập Sam yên tâm về đứa cháu ngoại , mặc dù đứa trẻ mắt thấy, thích tiếp xúc với khác, nhưng việc chu đáo, thể tự chăm sóc bản , cần khác lo lắng.

So sánh , mấy đứa cháu trai cháu gái khỏe mạnh của ông, ngược hiểu chuyện bằng đứa cháu ngoại .

Ăn sáng xong, Dương Lập Sam đích đưa Thời Hằng đến trường.

Bên ngoài trường tập trung nhiều phụ đến đưa con thi, tiếng ồn ào.

Thời Hằng vội xuống xe, trong xe, tay thò cặp sách, lấy từng món đồ bên trong .

Mỗi lấy một món đồ, Nguyễn Miên Miên sẽ tên món đồ đó.

“Bút chì, cục tẩy, thước tam giác, thẻ dự thi…”

Cho đến khi tất cả đồ vật đều lấy , Nguyễn Miên Miên xác nhận nhiều , thiếu sót gì, lúc mới yên tâm: “Mau cất đồ .”

Thời Hằng cất từng món đồ cặp.

Dương Lập Sam quen với điều .

Ông quen với hành vi phần thần kinh của cháu ngoại.

Chuông reo, cổng trường mở, bây giờ bắt đầu cho học sinh .

Thời Hằng tạm biệt ông ngoại, đeo cặp sách xuống xe.

Cậu xếp hàng trường, sự nhắc nhở của Nguyễn Miên Miên, tìm đúng phòng thi của .

Môn thi đầu tiên là Toán.

Nguyễn Miên Miên bàn, từng câu hỏi đề thi cho Thời Hằng .

Thời Hằng nghiêng tai lắng , mỗi khi xong một câu, sẽ nhanh ch.óng đặt b.út điền đáp án.

Sự ăn ý hình thành qua nhiều năm, khiến họ cần giao tiếp bằng lời , vẫn thể hợp tác ăn ý, thuận lợi thành môn thi đầu tiên.

Giáo viên thu bài thi, Thời Hằng dậy ngoài, định đến nhà vệ sinh rửa tay.

Vừa dùng b.út chì đáp án, ngón tay dính bụi chì, bẩn.

Cậu tật ưa sạch sẽ, chịu vết bẩn, cũng thích khác chạm .

Đương nhiên, Nguyễn Miên Miên đối với là một ngoại lệ.

Thời Hằng bước nhà vệ sinh, thấy một giọng quen thuộc.

“Mấy câu hỏi c.h.ế.t tiệt gì ? Như sách trời, tao chẳng hiểu gì cả, tao nghi giáo viên đề vấn đề về não , cái đề quỷ cũng hiểu nổi!”

Ban đầu Nguyễn Miên Miên chỉ cảm thấy giọng quen tai, cô vô thức theo hướng âm thanh, thấy một nam sinh tóc vàng ăn mặc du côn từ trong phòng vệ sinh , miệng đang phàn nàn với một bạn học bên cạnh.

Sau khi thấy khuôn mặt của nam sinh tóc vàng, Nguyễn Miên Miên lập tức nhớ : “Là !”

 

 

Loading...