Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 610: Chàng Trai Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Miên Miên lòng như lửa đốt, giống như gà , dang rộng hai tay che chở mặt Thời Hằng.

“Các dừng tay!”

Tiếc là vô dụng.

Một nam sinh cao lớn khỏe mạnh trực tiếp xuyên qua cơ thể cô, túm lấy tóc Thời Hằng, ép ngẩng đầu lên, giơ tay tát một cái thật mạnh mặt , vô cùng độc ác: “Sao mày gì? Chẳng lẽ chỉ là thằng mù, mà còn là thằng câm ?!”

Thời Hằng cảm thấy da đầu túm đau điếng, má cũng nóng rát.

Cậu vô thức nhíu mày, nhưng vẫn lên tiếng.

Bên cạnh một nam sinh khác xuyên qua cơ thể Nguyễn Miên Miên, giơ chân đá Thời Hằng một cái.

“Này, bọn tao đang chuyện với mày đấy, mày điếc ? Nói gì chứ!”

Thời Hằng chuyện với họ, một chữ cũng .

Thấy phản ứng, mấy học sinh hư hỏng cảm thấy nhàm chán, chuông lớp vang lên, chúng trực tiếp rời khỏi phòng chứa đồ.

Trước khi , chúng còn cố ý khóa cửa .

Thời Hằng đất, tóc và quần áo kéo xộc xệch, má sưng đỏ, cả trông t.h.ả.m hại tả nổi.

Nguyễn Miên Miên trong lòng tức lo, đỡ dậy, nhưng ngón tay xuyên qua cơ thể .

chạm , ngay cả việc đỡ dậy, một việc nhỏ như , cô cũng thể .

Nguyễn Miên Miên bao giờ, căm ghét sự bất lực của như lúc .

Cô căng thẳng hỏi: “Tiểu Hằng, thể dậy ?”

Thời Hằng chống tay xuống đất, khó khăn bò dậy.

Cậu xoa xoa má , đau ghê gớm.

Nguyễn Miên Miên: “Là do quá vô dụng, thể bảo vệ Tiểu Hằng.”

Thời Hằng theo hướng giọng truyền đến, ánh mắt tiêu cự, rơi vị trí của Nguyễn Miên Miên, hỏi: “Cậu ?”

Nguyễn Miên Miên lau mắt, giọng nghẹn ngào: “Không , .”

Thời Hằng giơ tay lên, sờ mặt cô, giúp cô lau nước mắt, nhưng sờ .

Cậu thất vọng thu tay , an ủi: “Không liên quan đến , là do chính , quá vô dụng.”

“Tiểu Hằng…”

Thời Hằng lắc đầu: “ thật sự .”

Sau đó hỏi: “Vừa , bộ dạng của mấy đó, đều nhớ hết chứ?”

Nguyễn Miên Miên gật đầu lia lịa: “Nhớ .”

Thời Hằng thích giao tiếp với khác, cũng quan tâm đến ánh mắt của ngoài, sống trong thế giới của riêng , lạc lõng với tất cả xung quanh.

Chỉ Miên Miên, đối với là khác biệt.

khác bắt nạt, nên Miên Miên .

Điều tương đương với việc mấy kẻ bắt nạt , cho Miên Miên .

Thời Hằng sẽ tha cho chúng.

Cậu theo chỉ dẫn của Nguyễn Miên Miên, sờ đến cửa phòng, phát hiện cửa khóa từ bên ngoài, thể mở từ bên trong.

Điều nghĩa là, nhốt trong phòng chứa đồ .

Nguyễn Miên Miên trực tiếp xuyên qua tường, đến hành lang bên ngoài phòng chứa đồ, lúc đang là giờ học, tất cả học sinh đều ở trong lớp, hành lang trống .

về phòng chứa đồ, khuôn mặt sưng đỏ của Thời Hằng, đau lòng thôi.

“Có đau lắm ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-610-chang-trai-cua-toi.html.]

Thời Hằng vốn định đau, nhưng nghĩ đổi ý: “Đau.”

Nguyễn Miên Miên lập tức càng đau lòng hơn: “Mấy tên khốn đó quá đáng quá, tha cho chúng!”

“Ừm, tha cho chúng,” Thời Hằng thẳng hướng cô đang , “Cậu thể giúp , xoa mặt ?”

“Xoa thế nào? chạm .”

thể cảm nhận , sự tiếp xúc của , mỗi , chạm , đều cảm thấy, lành lạnh, dễ chịu.”

Nguyễn Miên Miên thử chạm má sưng đỏ của : “Như thế ?”

Thời Hằng nheo mắt, lộ vẻ mặt hưởng thụ: “Ừm, chính là như , xoa, mặt còn đau nữa.”

Thế là Nguyễn Miên Miên cứ xoa má cho .

Hai cứ như ở trong phòng chứa đồ chật hẹp tối tăm, hơn nửa tiếng.

Cho đến khi một nhân viên lao công đến phòng chứa đồ lấy dụng cụ, mở cửa xem, mới phát hiện trong phòng một học sinh.

Nhân viên lao công kinh ngạc: “Em học sinh , em ở lớp nào? Sao ở đây?”

Thời Hằng trả lời, kéo áo khoác đồng phục , im lặng bước khỏi phòng chứa đồ.

Nguyễn Miên Miên chịu trách nhiệm chỉ đường.

Thời Hằng theo chỉ dẫn của cô, mò trở về lớp học.

Lúc trong lớp vẫn đang học, đúng là tiết của giáo viên chủ nhiệm, thầy thấy Thời Hằng , nhíu mày, vui hỏi: “Em chơi ? Ngày đầu tiên nghỉ học, em như còn học hành cho thế nào ?”

Giáo viên chủ nhiệm nhanh chú ý đến bộ dạng t.h.ả.m hại của lúc , mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn: “Sao em nông nỗi ? Em là đ.á.n.h với khác chứ? Thầy cho em , trường chúng nghiêm cấm đ.á.n.h , em là vi phạm nội quy trường, lát nữa tan học đến văn phòng thầy một chuyến.”

Mấy học sinh hư hỏng bắt nạt Thời Hằng ở hàng cuối lớp, lúc đang dùng vẻ mặt ý , Thời Hằng bước lớp.

Trong đó còn một cố ý huýt sáo, giọng điệu độc ác: “Yo, đây là tiểu mù của lớp chúng về ? Mày còn đường về lớp , xem mày cũng mù hẳn nhỉ!”

Giáo viên chủ nhiệm tức giận: “Im miệng! Học bài của em , ở đây phần em !”

Tuy nhiên, mấy học sinh hư hỏng đó để lời cảnh cáo của giáo viên mắt, vẫn chỉ Thời Hằng đùa cợt nhả.

Các bạn học khác trong lớp cũng đều Thời Hằng, ánh mắt khác .

thông cảm cho , cũng coi thường .

Thời Hằng để ý đến những điều , sự chỉ dẫn của Nguyễn Miên Miên, thuận lợi tìm chỗ của , phát hiện sách vở văn phòng phẩm bàn đều biến mất.

Nguyễn Miên Miên đầu , lập tức phát hiện những sách vở văn phòng phẩm đó đều ném thùng rác.

Mấy học sinh hư hỏng ở hàng cuối vẫn đang , vẻ mặt xem kịch vui, rõ ràng là chúng ném sách vở văn phòng phẩm của Thời Hằng thùng rác.

Nguyễn Miên Miên vô cùng phẫn nộ: “Quá đáng!”

Nếu cô thực thể, bây giờ cô chắc chắn sẽ tung một cú đ.ấ.m, đ.á.n.h cho mấy học sinh hư hỏng độc ác đến mức bố cũng nhận .

Thời Hằng dường như đoán điều gì đó, hỏi nhiều, trực tiếp lấy cặp sách từ trong hộc bàn , đeo lên vai, ngoài lớp.

Giáo viên chủ nhiệm lập tức gọi : “Em Thời Hằng, em định ? Tiết học vẫn kết thúc!”

Thời Hằng để ý, theo con đường lúc đến, thẳng bước khỏi lớp học.

Phía truyền đến tiếng gọi của giáo viên chủ nhiệm.

Thời Hằng ngay cả đầu cũng .

Nguyễn Miên Miên bên cạnh , hỏi định ?

Thời Hằng : “ về nhà.”

Nguyễn Miên Miên cũng tiếp tục ở nơi , trung học và tiểu học giống , những thiếu niên bước tuổi nổi loạn, nếu hư hỏng lên, thì quả thực là hư hỏng đến mức giới hạn, đạo đức nhân quyền trong mắt chúng, ngay cả cái rắm cũng bằng. Nếu Thời Hằng tiếp tục ở đây, chắc chắn sẽ còn khác bắt nạt, những học sinh hư hỏng chừng còn những chuyện quá đáng hơn với .

 

 

Loading...