Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 609: Chàng Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:12
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Lập Sam ngoài gọi một cuộc điện thoại, nhanh hàng ghế khán giả.
Vẻ mặt ông gì khác thường, vẫn là ông lão hiền từ dễ mến như ban đầu.
Nguyễn Miên Miên nhạy bén cảm nhận , cuộc điện thoại của Dương Lập Sam, lẽ là nhắm bé mập.
Vốn dĩ theo xếp hạng điểm , bé mập thứ hai, nhưng khi công bố kết quả cuối cùng, trong ba vị trí đầu tên của bé mập.
Người đầu là Thời Hằng.
Thời Hằng lên sân khấu nhận giải, ánh đèn chiếu mặt , nổi bật khuôn mặt tinh xảo xinh của , càng thêm lấp lánh ch.ói mắt.
Đến nỗi tất cả đều tạm thời quên mất là một mù.
Dưới sân khấu liên tục đèn flash nhấp nháy, hình ảnh Thời Hằng cầm cúp vô địch chụp , sáng mai sẽ đăng báo địa phương.
Nguyễn Miên Miên bên cạnh Thời Hằng, cô xuống sân khấu, trong hàng ghế khán giả, bé mập lúc đang , vì giành thứ hạng nào, tin hiện thực .
Dương Lập Sam cũng đang bên cạnh Thời Hằng, tự nhiên cũng thấy cảnh tượng sân khấu, ánh mắt ông lướt qua bé mập, bất kỳ đổi nào, mặt luôn nở nụ mãn nguyện.
Người dẫn chương trình bảo Thời Hằng phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải.
Thời Hằng , cuối cùng micro chuyển đến tay Dương Lập Sam, Dương Lập Sam mặt cháu ngoại vài câu.
Lúc xuống sân khấu, Nguyễn Miên Miên nhỏ giọng kể cho Thời Hằng chuyện bé mập đang .
Thời Hằng hề ngạc nhiên về điều .
Nguyễn Miên Miên đoán: “Với thực lực của bé mập, lý nào top ba, trong chắc chắn công của ông ngoại .”
Thời Hằng khẽ nhíu mày: “Đừng chuyện của nữa.”
Cậu trong miệng Miên Miên luôn nhắc đến khác, cô dồn hết sự chú ý .
Nguyễn Miên Miên đành gạt chuyện bé mập đầu, tủm tỉm : “Tiểu Hằng giành giải nhất, thật lợi hại, quà gì nào?”
Thời Hằng nghĩ ngợi mà buột miệng : “ .”
Nguyễn Miên Miên thuận thế : “Vậy thì là của !”
Cô dang rộng vòng tay ôm lấy .
Vì cô thực thể, ngón tay trực tiếp xuyên qua cơ thể , khiến tư thế ôm kỳ quặc.
Thời Hằng để ý đến những điều .
Cậu cảm nhận một luồng khí lạnh bao bọc, đó là cảm giác đặc trưng của Miên Miên.
Cậu lập tức dừng bước, sờ sờ cánh tay , sờ sờ vai .
Dương Lập Sam chú ý đến sự khác thường của , vẻ mặt kỳ quái hỏi: “Tiểu Hằng, cháu đang gì ?”
Thời Hằng trả lời, vẫn cứ sờ mó khắp , như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Dương Lập Sam định gì, nhưng Nguyễn Miên Miên .
Thời Hằng đang tìm cô, đáp cái ôm của cô.
Nguyễn Miên Miên buông Thời Hằng : “Về thôi, đợi thực thể, sẽ ôm .”
Thời Hằng mắt sáng lên: “Cậu thể thực thể ?”
“Tạm thời thì , nhưng chắc là .”
Nguyễn Miên Miên suy nghĩ , cô thực thể, thể là do quy tắc giở trò.
Theo thiết lập, thế giới là thế giới linh dị, là thế giới hiện thực, thể tồn tại ma quỷ yêu ma.
Sau khi cô xuyên đến đây đáng lẽ cơ thể, chỉ là vì sự can thiệp mạnh mẽ của quy tắc, đảo lộn kế hoạch của cô, khiến ý thức của cô thể nhập cơ thể, thế là mới xuất hiện tình huống khó xử như hiện nay.
Chỉ cần cô thể tìm thấy cơ thể, lẽ sẽ thể trở thành bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-609-chang-trai-cua-toi.html.]
Lời của cô khiến Thời Hằng tràn đầy hy vọng.
Cậu tận hưởng cảm giác Miên Miên chỉ thuộc về một , nhưng theo thời gian, còn thỏa mãn với sự tiếp xúc tinh thần, bắt đầu hy vọng sự ấm áp về thể xác.
Cậu vô cùng mong đợi, ngày mà Miên Miên thể trở thành .
…
Sau cuộc thi piano, Thời Hằng một chút danh tiếng trong giới âm nhạc trong nước, và còn một nghệ sĩ piano hàng đầu trong nước ưu ái.
Vị nghệ sĩ piano đó là một quý bà bốn mươi tuổi, tên là Ngô Đinh, vì bảo dưỡng , trông chỉ ba mươi tuổi, trí thức và tao nhã, khí chất.
Bà đích tìm đến tận nhà, nhận Thời Hằng học trò.
Từ đó về , giáo viên dạy piano của Thời Hằng, đổi từ vị giáo sư già đây, thành bà Ngô Đinh.
Thời Hằng mỗi ngày ngoài việc học, chính là vẽ tranh và luyện đàn, cuộc sống tuy nhàm chán, nhưng vì sự đồng hành của Miên Miên, nên hề tẻ nhạt chút nào.
Cậu thậm chí còn vui vẻ trong đó, chỉ mong những ngày như thể kéo dài mãi.
Rất nhanh một năm nữa trôi qua.
Thời Hằng thuận lợi vượt qua kỳ thi nghiệp tiểu học, lên học ở khối trung học cơ sở của trường Tiểu học Thần Tinh.
Thời Hằng cũng từ một học sinh tiểu học, biến thành một học sinh trung học.
Cậu mặc đồng phục trung học, nhưng tại , hai năm nay gần như cao lên mấy, vóc dáng vẫn gầy gò mảnh khảnh như cũ, sắc mặt luôn vẻ xanh xao bất thường, trông yếu ớt như sắp gió thổi bay.
Dương Lập Sam đích đưa đến gần trường, để tự xuống xe bộ đến trường.
Trong mắt Dương Lập Sam, cháu ngoại còn là trẻ con nữa, ông buông tay, để cháu ngoại tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài.
Cũng chính vì suy nghĩ , ông liên lạc với hiệu trưởng trường trung học, cũng tiết lộ phận của trong trường.
Ông chỉ Thời Hằng giống như một đứa trẻ bình thường, sống một cuộc sống trung học bình thường, kết giao thêm vài bạn bình thường.
Dương Lập Sam trong xe, dõi theo cháu ngoại xa.
Ông vốn tưởng cháu ngoại sẽ hỏi đường khác, kết quả cháu ngoại một lời mà thẳng về phía trường, và hướng còn đúng nữa.
“Đây chẳng lẽ là trùng hợp ?”
Dương Lập Sam trong lòng nghi ngờ, nhưng nghĩ nguyên do.
Bản Thời Hằng tự nhiên đường đến trường, nhưng Nguyễn Miên Miên mà, theo chỉ dẫn của Nguyễn Miên Miên, tìm đúng vị trí của trường, và bước lớp học của .
Nguyễn Miên Miên tràn đầy mong đợi về cuộc sống trung học của Thời Hằng.
Cô cũng giống như Dương Lập Sam, hy vọng Thời Hằng thể kết giao thêm vài bạn ở trường mới.
Tiết học đầu tiên, giáo viên yêu cầu học sinh tự giới thiệu.
Các học sinh đều phấn khích, từng một lớn tiếng tên , một bạn dạn dĩ hơn, còn thêm vài câu dí dỏm, khiến cả lớp phá lên.
Đến lượt Thời Hằng, dậy một cái tên, đợi kịp phản ứng, chỗ.
Màn tự giới thiệu , ngắn đến bất thường.
Lớp học chìm im lặng ngắn ngủi, đó đến lượt bạn học tiếp theo.
Còn về Thời Hằng, thì lờ .
Sau các bạn học chuyện Thời Hằng mù hai mắt, đa đều tỏ thông cảm, một nhóm nhỏ những kẻ ngổ ngáo, thì coi là đối tượng để bắt nạt.
Hôm nay trong giờ chơi, Thời Hằng từ nhà vệ sinh , mấy học sinh hư hỏng thích trêu chọc kéo phòng chứa đồ lặt vặt bên cạnh.
Chúng cậy đông , khỏe mạnh, trực tiếp đẩy Thời Hằng ngã xuống đất, chỉ ha hả.
“Mày là thằng mù, cũng mặt mũi đến trường ? Mày thấy chữ bảng ?!”