Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 607: Chàng Trai Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vòng bán kết diễn một tuần.

Thời Hằng đặc biệt tập luyện thêm, vẫn như thường lệ, mỗi ngày luyện đàn hai tiếng, vẽ một bức tranh.

Không ngoại lệ, tất cả những gì vẽ đều là Nguyễn Miên Miên.

Nhiều nhất là tranh phác thảo, còn tranh màu và tranh sơn dầu, phong cách cũng khác , nhưng tinh mắt chỉ cần đang vẽ cùng một cô gái.

Dương Lập Sam cố gắng cách để tìm kiếm phận lai lịch của cô gái trong tranh, đến nay vẫn kết quả.

Từ kết quả điều tra, cô gái từng xuất hiện bên cạnh Thời Hằng, thậm chí trong hệ thống của công an cũng tìm thấy thông tin về cô, cô giống như một tồn tại, thể tìm thấy bất kỳ dấu vết nào về cô thế giới .

Điều khiến Dương Lập Sam khỏi nghi ngờ, cô gái trong tranh của cháu ngoại, lẽ chính là do hư cấu .

Một tuần trôi qua nhanh.

Tổng cộng năm mươi thí sinh thành công vòng bán kết, hôm nay sẽ chọn mười từ năm mươi để vòng chung kết, cuối cùng sẽ chọn ba đầu.

Thứ tự biểu diễn của vòng bán kết xếp hạng dựa thành tích của các thí sinh trong vòng sơ khảo, thí sinh thành tích nhất sẽ lên sân khấu đầu tiên.

Rất tiếc, lên sân khấu đầu tiên là Thời Hằng.

Thời Hằng xếp ở vị trí thứ hai.

Nguyễn Miên Miên cổ vũ : “Lên sân khấu thứ hai còn hơn lên đầu tiên, đầu tiên dễ căng thẳng, dẫn đến biểu diễn , nhiều thời gian hơn thứ nhất để thích nghi và lấy bình tĩnh, tin , là tuyệt nhất!”

Lúc , nhân viên đang gọi thí sinh xếp hạng nhất lên sân khấu.

Nguyễn Miên Miên lập tức với Thời Hằng: “ do thám tình báo giúp , sẽ ngay.”

Nói xong cũng đợi Thời Hằng trả lời, cô nhanh ch.óng bay về phía phòng biểu diễn.

Vòng bán kết cũng giống như vòng sơ khảo, khi thí sinh biểu diễn, đều ở trong một phòng biểu diễn nhỏ, điểm khác biệt duy nhất là lượng giám khảo sân khấu nhiều hơn, vòng sơ khảo chỉ năm , bây giờ vòng bán kết hơn mười , cả nam và nữ.

Thí sinh lên sân khấu đầu tiên là một bé mập mười bốn tuổi, mặc bộ lễ phục đuôi tôm màu đen, xuống bên cây đàn piano.

Đây đầu tiên tham gia loại cuộc thi , nhiều cảm xúc căng thẳng, khi biểu diễn, trông tự tin.

Các giám khảo sân khấu chăm chú.

Nguyễn Miên Miên dựa phận là ma của , ai thể thấy cô, cô bay đến lưng các giám khảo, bàn mặt họ, đặt tài liệu dự thi của bé mập.

Cô trực tiếp bỏ qua các thông tin cơ bản như tên, tuổi, giới tính của bé mập, trực tiếp xem đến chuỗi thành tích dự thi dài dằng dặc ở cùng.

“Chậc chậc, bé mập cũng khá lợi hại, mới mười bốn tuổi giành ít giải thưởng, nhắc nhở Tiểu Hằng một chút, bảo cẩn thận, tuyệt đối lơ là.”

Nguyễn Miên Miên trực tiếp xuyên tường rời khỏi phòng biểu diễn, trở về phòng nghỉ.

Lúc Thời Hằng đang ở cửa phòng nghỉ, quanh, mày nhíu c.h.ặ.t, vẻ mặt như lửa đốt.

Dương Lập Sam theo bên cạnh, cố gắng khuyên về.

“Tiểu Hằng, cháu đang tìm gì ? Cháu với ông ngoại, ông ngoại tìm giúp cháu, cháu đừng chạy lung tung, cẩn thận ngã, ông đưa cháu về chỗ .”

Thời Hằng chịu về, vẫn cố chấp ngoài, cố gắng về phía phòng biểu diễn.

Vừa Miên Miên bỏ một câu , khiến giữ cũng cơ hội.

Bên cạnh cô, cảm thấy bất an.

Cậu lo cô sẽ mãi về.

lúc , đột nhiên thấy giọng quen thuộc đó.

“Tiểu Hằng, các chặn ở cửa phòng nghỉ ?”

Thời Hằng cứng đờ, lập tức theo tiếng , thấy bên cạnh trống rỗng, ai. Cậu đưa tay về phía đó: “Miên Miên?”

“Ừm, về .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-607-chang-trai-cua-toi.html.]

Nguyễn Miên Miên cũng đưa tay , nắm hờ lấy tay .

Thời Hằng cảm nhận sự lành lạnh quen thuộc, thần kinh căng thẳng thả lỏng.

Dương Lập Sam chú ý đến hành động của cháu ngoại, vô thức theo ánh mắt của , nhưng thấy gì cả, trong lòng càng thêm nghi ngờ, cuối cùng nhịn hỏi: “Tiểu Hằng, cháu đang chuyện với ai ?”

Thời Hằng trả lời.

Cậu chằm chằm nơi trống rỗng mặt, nghiêm túc : “Đừng chạy lung tung.”

Cậu thấy cô, nếu cô , ngay cả tìm cũng tìm .

Cảm giác bất lực đó, khiến khó chịu.

Nguyễn Miên Miên giải thích: “ chạy lung tung, do thám tình hình địch giúp , cho nhé, thấy thí sinh lên sân khấu đầu tiên, là một bé mập, tham gia nhiều cuộc thi, kinh nghiệm, trình độ biểu diễn cũng cao…”

Thấy cô cứ khen ngợi khác, Thời Hằng mím c.h.ặ.t môi, tỏ vẻ vui: “Cậu thích biểu diễn ?”

“Không hề, thích,” Nguyễn Miên Miên nghĩ ngợi mà buột miệng , “ chỉ thích đàn thôi.”

Câu trả lời của cô xoa dịu cơn ghen tuông đang trào dâng của Thời Hằng.

Trên mặt hiện lên nụ e thẹn.

Dương Lập Sam thu hết cảnh tượng “tự chuyện một ” của cháu ngoại mắt, tâm trạng vô cùng phức tạp.

Ông cháu ngoại nhận hiện thực, đừng cố chấp cho rằng bên cạnh một bạn vô hình nữa, nhưng ông sợ sẽ kích thích đến thần kinh nhạy cảm của cháu ngoại, khiến bệnh tình nặng thêm.

Cuối cùng Dương Lập Sam chỉ thể nhịn xuống, gì cả.

Tuy ông , nhưng bên cạnh còn các thí sinh khác, họ sớm cảnh giác với đối thủ mạnh mẽ của Thời Hằng, ít đang âm thầm quan sát Thời Hằng, cảnh tượng “tự chuyện một ” của Thời Hằng tự nhiên cũng họ thấy, họ Thời Hằng tự kỷ, chỉ cảm thấy tên vấn đề về đầu óc, lẽ là một kẻ thần kinh.

Vốn mấy thí sinh trao đổi kinh nghiệm thi đấu với Thời Hằng, thấy đều từ bỏ ý định, ai dám đến gần Thời Hằng.

Rất nhanh đến lượt Thời Hằng lên sân khấu.

Cậu dậy, cởi bỏ chiếc áo phao dày, để lộ áo sơ mi trắng và bộ lễ phục đuôi tôm màu đen bên trong, tóc cũng chải chuốt gọn gàng, cộng thêm sự giáo d.ụ.c nhận từ nhỏ, khiến lúc trông như một quý ông nhỏ lịch lãm.

Nguyễn Miên Miên khen bên tai : “Hôm nay siêu trai!”

Thời Hằng mặt đỏ bừng, tỏ e thẹn.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, đến bên cây đàn piano xuống, lưng thẳng tắp, ngũ quan tinh xảo xinh , ánh đèn như một con b.úp bê sứ tì vết.

Bên tai truyền đến giọng của Nguyễn Miên Miên.

“Cố lên!”

Thời Hằng chậm rãi thở một , chỉ cần cô ở bên, sợ gì cả.

Ngón tay nhấn phím đàn, tư thế , động tác linh hoạt.

Hôm nay biểu diễn bản “Điệu Valse Cho Hai Người”, trạng thái của thoải mái, giai điệu cũng theo tâm trạng của , trở nên nhẹ nhàng vui vẻ, các giám khảo sân khấu thậm chí nhịn mà gõ nhịp theo.

Nếu đang trong cuộc thi, họ thậm chí còn khiêu vũ ngay tại chỗ.

Một bản nhạc kết thúc.

Thời Hằng dậy cúi đầu cảm ơn, khi xuống sân khấu, thấy Miên Miên bên tai.

“Vẻ mặt của các giám khảo vẻ hài lòng, chắc chắn sẽ điểm cao!”

Thời Hằng nghiêng đầu về phía cô: “Nếu để chấm điểm, thể cho mấy điểm?”

“Nếu thang điểm mười, thể cho mười hai điểm! Không sợ kiêu ngạo!”

Thời Hằng lập tức cong cả mắt.

 

 

Loading...