Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 605: Chàng Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giáo viên chủ nhiệm hỏi ăn gì?
Thời Hằng nghiêng đầu, chăm chú lắng .
Nguyễn Miên Miên hết tên các món ăn bàn một lượt.
Thời Hằng : “Em ăn, sườn xào chua ngọt, cải ngồng xào tỏi.”
Giáo viên chủ nhiệm lập tức gắp hai món bát của .
Thời Hằng cuối cùng cũng cầm đũa lên, bắt đầu ăn cơm.
Cậu giống những học sinh khác xung quanh, tư thế ăn cơm của các học sinh khác thể là muôn hình vạn trạng, quy tắc, chỉ luôn duy trì tư thế chuẩn, động tác thong dong, trông tao nhã.
Giáo viên chủ nhiệm mà thấy mắt, thầm nghĩ đứa trẻ quả hổ là xuất danh giá, gia đình dạy dỗ thật .
Ăn trưa xong, buổi chiều chèo thuyền nửa tiếng, dạo chợ hoa chim cảnh bên cạnh một lúc.
Đến bốn giờ, các giáo viên dẫn học sinh lên xe buýt của trường để trở về.
Cổng trường Tiểu học Thần Tinh nhiều phụ chờ sẵn, xe buýt của trường chạy thẳng trong trường, các giáo viên điểm danh xong, xác nhận thiếu một học sinh nào, lúc mới thông báo tan học.
Thời Hằng vẫn còn nhớ chuyện tấm ảnh.
Cậu tìm giáo viên chủ nhiệm để xin ảnh.
Giáo viên chủ nhiệm : “Ảnh đợi đến ngày mai mới rửa xong, ngày mai thầy sẽ phát cho các em.”
Dương Lập Sam đích đến đón Thời Hằng về nhà.
Trên đường về, Dương Lập Sam ở ghế , hỏi cháu ngoại hôm nay dã ngoại vui ?
Thời Hằng trả lời, mắt ngoài cửa sổ cảnh vật đang lùi nhanh về phía .
Dương Lập Sam bỏ cuộc, hỏi: “Hôm nay các cháu ?”
Thời Hằng vẫn trả lời.
Lúc , thấy giọng của Miên Miên bên tai.
“Trả lời câu hỏi của ông ngoại , ông là trưởng bối của , trưởng bối chuyện với , thể giả vờ thấy, như bất lịch sự.”
Thời Hằng lúc mới về phía ông lão bên cạnh, trả lời: “Công viên sinh thái.”
Dù cháu ngoại chỉ bốn chữ, Dương Lập Sam vẫn vui, ông vội vàng hỏi tiếp: “Công viên sinh thái vui ?”
Thời Hằng trả lời thật: “Cũng bình thường.”
“Lần ông đưa cháu công viên giải trí chơi, ?”
“Vâng.”
Tiếp theo, hai ông cháu trò chuyện một lúc, bộ quá trình đều là Dương Lập Sam hỏi, Thời Hằng động trả lời, và nội dung trả lời cũng cực kỳ ngắn gọn, thể dùng một chữ để thì tuyệt đối dùng hai chữ.
dù , Dương Lập Sam vẫn cảm thấy vô cùng an ủi.
Cháu ngoại cuối cùng cũng chịu giao tiếp với khác.
Đây là một khởi đầu !
Dương Lập Sam thầm mừng, quyết định đưa cháu ngoại đến trường Tiểu học Thần Tinh là đúng đắn, môi trường giáo d.ụ.c của trẻ quá quan trọng, trong một môi trường những đứa trẻ khỏe mạnh, trẻ mới thể trưởng thành một cách khỏe mạnh hơn.
Về đến nhà, Thời Hằng trở về phòng ngủ, Dương Lập Sam thích ở một , nên phiền cháu ngoại.
Dương Lập Sam định gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm để bày tỏ lòng cảm ơn.
Ai ngờ giáo viên chủ nhiệm gọi điện đến .
Dương Lập Sam : “Cảm ơn thầy chăm sóc cho Tiểu Hằng nhà , Tiểu Hằng hôm nay trông vui, đây đều là công lao của thầy, thầy vất vả . Lát nữa sẽ gửi riêng cho thầy một khoản tiền thưởng, coi như là lòng ơn của , hy vọng thầy thể tận tâm chăm sóc cho Tiểu Hằng nhà hơn nữa.”
Giáo viên chủ nhiệm ngơ ngác, còn gì, tiền thưởng từ trời rơi xuống?!
Thầy vội vàng cảm ơn: “Ông Dương, ông khách sáo quá!”
“Đây đều là những gì thầy xứng đáng nhận.”
Hai bên khách sáo qua một hồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-605-chang-trai-cua-toi.html.]
Sau khi cúp điện thoại, giáo viên chủ nhiệm mới nhớ , chỉ mải vui mừng vì chuyện tiền thưởng, mà quên mất chuyện chính!
Thế là thầy gọi cho Dương Lập Sam, hỏi về chuyện của Thời Hằng.
Nghe giáo viên chủ nhiệm nhắc đến chuyện Thời Hằng thường xuyên tự chuyện một , Dương Lập Sam bất đắc dĩ thở dài: “Tiểu Hằng mắc chứng tự kỷ, cháu nó luôn tưởng tượng bên cạnh một bạn vô hình, nhưng , thầy đừng lo lắng, Tiểu Hằng ngoài việc thích tự chuyện một , bất kỳ tính công kích nào, sẽ hại đến khác.”
Giáo viên chủ nhiệm ngờ Thời Hằng ngoài việc mắt thấy, còn mắc chứng tự kỷ, trong lòng càng thêm thông cảm cho đứa trẻ đáng thương .
Trong phòng ngủ.
Hôm nay giáo viên giao bài tập về nhà, Nguyễn Miên Miên hỏi Thời Hằng vẽ tranh? Hay sách?
Thời Hằng suy nghĩ kỹ một lúc: “ đàn, cho .”
Nguyễn Miên Miên ngạc nhiên: “Cậu còn đàn piano?”
“Ừm, đây học, một chút.”
Trong phòng của Thời Hằng, một cây đàn piano, ban đầu Nguyễn Miên Miên tưởng đó là để trang trí, ngờ thể dùng thật.
Thời Hằng bên cây đàn piano, hai tay đặt lên phím đàn, im lặng một lát, nhẹ nhàng nhấn phím.
Tiếng đàn chậm rãi vang lên, du dương uyển chuyển.
Nguyễn Miên Miên nhắm mắt lắng .
Không chỉ cô, Dương Lập Sam đang gọi điện trong phòng sách cũng thấy tiếng đàn, ông cúp điện thoại, khỏi phòng sách, đến cửa phòng ngủ của Thời Hằng.
Ông lặng lẽ đẩy cửa , bóng lưng Thời Hằng đang đàn, khuôn mặt già nua hiện lên nụ mãn nguyện.
Con gái của Dương Lập Sam, cũng chính là của Thời Hằng, là một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng quốc tế, tiếc là hồng nhan bạc mệnh, ngờ đứa trẻ Thời Hằng thừa hưởng tài năng âm nhạc của , tuổi còn nhỏ thể đàn những giai điệu du dương như .
Khi một bản nhạc kết thúc.
Dương Lập Sam lặng lẽ đóng cửa phòng, xoay rời .
Nếu cháu ngoại tài năng về âm nhạc, thì thể lãng phí, lát nữa sẽ mời cho một giáo viên piano, để bồi dưỡng thật .
Hai tay Thời Hằng rời khỏi phím đàn, chút căng thẳng hỏi: “Hay ?”
Nguyễn Miên Miên chân thành khen ngợi: “Rất !”
Trước đây Thời Hằng từng học piano với một thời gian, khi bố qua đời, còn đàn nữa, sợ kỹ năng của mai một, tiếng đàn đủ .
May mà, Miên Miên thích tiếng đàn của .
Thời Hằng thở phào nhẹ nhõm: “Cậu thích là .”
Ngày hôm đến trường.
Câu đầu tiên Thời Hằng khi thấy giáo viên chủ nhiệm, là đòi ảnh.
Giáo viên chủ nhiệm tưởng lấy ảnh về cho ông ngoại xem, dù mắt cũng thấy, cầm ảnh cũng vô dụng, nên hỏi nhiều, trực tiếp tìm tấm ảnh của Thời Hằng trong đống ảnh rửa, đưa cho .
Thời Hằng cầm ảnh về lớp.
Tan học về nhà, Thời Hằng đặc biệt bảo nữ quản gia lấy một cái khung ảnh, sự giúp đỡ của Nguyễn Miên Miên, cẩn thận l.ồ.ng tấm ảnh khung.
Khung ảnh đặt tủ đầu giường, đặt cạnh tấm ảnh gia đình.
Thoáng cái đến cuối tuần.
Kathy đến thăm Thời Hằng.
dù Kathy tìm chủ đề thế nào, Thời Hằng vẫn hề động lòng.
Sau khi Kathy , trong nhà đón một giáo viên piano.
Vị giáo viên piano là một giáo sư mà Dương Lập Sam đặc biệt mời từ học viện âm nhạc, chuyên dạy Thời Hằng đàn.
Thời Hằng cũng từ chối, mặt , đàn một bản nhạc.
Giáo viên piano hết lời khen ngợi tài năng của , dạy dỗ cũng càng thêm nhiệt tình.