Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 603: Chàng Trai Của Tôi

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kathy lấy đây đột phá, hỏi: “Cô gái tên là gì?”

Thời Hằng nữa.

Tên của Miên Miên chỉ thể để một , cũng chỉ mới tư cách gọi tên cô.

Cậu sẽ tên của Miên Miên cho bất kỳ ai.

Kathy đầu Dương Lập Sam, hiệu cho ông qua đây.

Dương Lập Sam dậy qua, ông theo tầm mắt của Kathy, thấy bức chân dung nét b.út của Thời Hằng.

Kathy nhỏ giọng hỏi: “Ông Dương, ông quen cô gái ?”

Dương Lập Sam , cuối cùng vẫn lắc đầu: “Không quen, từng gặp cô bé .”

Kathy thất vọng, nhưng cũng biểu lộ ngoài, chỉ mỉm tỏ ý cảm ơn.

Rất nhanh Thời Hằng vẽ xong bức chân dung.

Cậu nghiêng đầu, nhẹ giọng : “Cái , cũng tặng cho .”

Kathy và Dương Lập Sam theo tầm mắt của , thấy bên cạnh trống , ai.

Thời Hằng xong, dựng tai lắng , đó cẩn thận cất bức chân dung .

Lúc , Nguyễn Miên Miên nhắc nhở bên tai : “Đến giờ bài tập .”

Thời Hằng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, lấy vở bài tập từ trong cặp sách , bắt đầu nghiêm túc bài.

Thấy , Kathy và Dương Lập Sam phiền nữa, lặng lẽ lui khỏi phòng.

Đóng cửa phòng , Kathy và Dương Lập Sam về phòng khách tầng một.

Hai chuyện về Thời Hằng, đều là những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, Kathy là một bác sĩ tâm lý nổi tiếng quốc tế, cô giỏi trong việc bắt đầu từ những chi tiết nhỏ, để đào sâu bản chất sâu xa hơn.

tò mò hỏi: “Tiểu Hằng gần đây thường xuyên chuyện với khí ?”

Dương Lập Sam gật đầu: “Ừm.”

“Ông hỏi bé đang chuyện với ai ?”

“Không, sợ kích động đến nó, dám hỏi gì cả,” đến đây, Dương Lập Sam trong lòng đầy lo lắng, “Bệnh của Tiểu Hằng, còn thể chữa khỏi ?”

“Đương nhiên thể, chứng tự kỷ của Tiểu Hằng đến mức nghiêm trọng nhất, bây giờ ít nhất nó còn chịu đến trường, cũng chịu tiếp thu kiến thức mới, chúng từ từ dạy dỗ nó, nhất định sẽ khiến nó khỏi bệnh.”

Dương Lập Sam thả lỏng một chút: “Vậy thì .”

Kathy hỏi: “Cô gái mà Tiểu Hằng vẽ, ông thật sự từng gặp ?”

“Chưa từng.”

Kathy chút nghi ngờ cô gái đó là bạn học cùng lớp của Thời Hằng, nhưng phỏng đoán nhanh ch.óng phủ định, cô gái đó trông mười bảy mười tám tuổi , tuyệt đối thể là bạn cùng lớp với Thời Hằng.

Cô càng tò mò về mối quan hệ giữa cô gái đó và Thời Hằng.

Dương Lập Sam thấy cô quan tâm đến chuyện của cô gái đó, nhịn : “Có lẽ, cô gái đó chỉ là mà Tiểu Hằng tưởng tượng , cô tồn tại trong thế giới thực.”

Tình huống từng xuất hiện ở những đứa trẻ mắc chứng tự kỷ, chúng từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài, nhưng cảm thấy cô đơn, thế là tự tưởng tượng một bạn tồn tại.

Kathy nghiêm túc suy nghĩ một lát: “Chắc là , hình ảnh cô gái mà Tiểu Hằng vẽ chân thực, rõ ràng là vật tham khảo cụ thể, giống như là phỏng đoán vô căn cứ.”

“Vậy nó là…”

“Chuyện vẫn phiền ông để ý nhiều hơn, Tiểu Hằng trông vẻ quan tâm đến cô gái đó, nếu thể tìm cô gái đó, mời cô đến hỗ trợ điều trị, lẽ bệnh tình của Tiểu Hằng thể thuyên giảm nhiều.”

Nghe , trong mắt Dương Lập Sam lóe lên một tia hy vọng: “ nhất định sẽ cố gắng hết sức để tìm cô gái đó!”

Sách giáo khoa của Thời Hằng là loại đặt riêng, chữ đó đều lõm xuống, thể thông qua việc chạm để .

vở bài tập là do trường phát thống nhất, mặt giấy trơn láng, đó in những ô vuông đều đặn, mỗi chữ trong ô, điều đối với khó khăn.

Trước đây ở nước ngoài, vở để bài tập, tất cả đều là giấy trắng, cũng thành vấn đề.

Thấy mãi động b.út, Nguyễn Miên Miên nhanh ch.óng phản ứng , cúi xuống, từ phía ôm lấy , hờ hững nắm lấy tay của .

Thời Hằng cảm nhận tay một cảm giác lành lạnh bao bọc.

Cậu theo luồng sức mạnh vô hình đó, đặt lên vở bài tập, bên tai truyền đến giọng của cô gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-603-chang-trai-cua-toi.html.]

“Viết ở đây.”

Thời Hằng bắt đầu , nhanh xong một bài nhật ký năm mươi chữ.

Nội dung nhật ký đều là những lời lẽ bay bổng, xâu chuỗi , hiểu biểu đạt điều gì.

Viết xong bài tập, Thời Hằng bắt đầu sách.

Cậu cầm một tập tản văn, lật , Nguyễn Miên Miên từng câu từng chữ trong sách.

Thời Hằng chăm chú.

Đợi Nguyễn Miên Miên xong nội dung trang , liền lật sang trang tiếp theo, tiếp tục .

So với việc tự dùng tay sờ, thích cách bằng cách lắng hơn.

Đọc xong mười mấy trang sách, quản gia đến nhắc nhở chủ họ đến giờ ăn tối.

Đêm khuya, Thời Hằng đồ ngủ, giường, nhẹ giọng với bóng tối bên cạnh: “Ngủ ngon.”

Trong bóng tối truyền đến câu trả lời của cô gái.

“Ngủ , chúc một giấc mơ .”

Thời Hằng yên tâm nhắm mắt , nhanh chìm giấc ngủ.

Sáng hôm tỉnh dậy.

Thời Hằng vô thức sờ sang bên cạnh, ngoài dự đoán, sờ , gọi một tiếng Miên Miên.

Nguyễn Miên Miên lập tức đáp : “ đây.”

“Chào buổi sáng.”

Thời Hằng như thường lệ tắm rửa, đồng phục, thang máy xuống lầu.

Lúc ăn sáng, Dương Lập Sam với : “Hôm qua giáo viên chủ nhiệm của cháu gọi điện cho ông, hôm nay trường tổ chức dã ngoại, tiền và đồ ăn vặt ông để trong cặp sách cho cháu , điện thoại cũng sạc đầy, cháu tự chăm sóc bản , chuyện gì thì tìm giáo viên, hoặc gọi điện cho ông, ?”

Thời Hằng nuốt sữa trong miệng, đáp một tiếng: “Vâng.”

Dương Lập Sam đích đưa đến trường, lúc chia tay vẫn chút yên tâm.

“Hay là ông để Tiểu Chu dã ngoại cùng cháu nhé?”

Thời Hằng một câu cần, cổng trường.

Dương Lập Sam thở dài, bất lực xe.

Giáo viên chủ nhiệm Thời Hằng đặc biệt, tìm đến đầu tiên, và sắp xếp ở hàng đầu của đội, chỉ sợ lạc mất .

Học sinh lượt lên xe buýt của trường.

Thời Hằng ở góc hàng ghế cuối cùng, đặt cặp sách lên đùi, dựa cửa sổ xe, đầu ngoài.

Xe buýt của trường nhanh ch.óng chật kín, hướng về phía đích đến.

Ngồi bên cạnh Thời Hằng, là một nhóm các cô gái, họ đang ríu rít thảo luận xem mang theo những món ăn vặt gì.

Nguyễn Miên Miên thấy các cô gái bàn luận, chút tò mò hỏi: “Tiểu Hằng, thích ăn vặt gì?”

Thời Hằng nghiêm túc suy nghĩ một lát: “ thích, ăn vặt.”

Các cô gái đang thảo luận đột nhiên thấy chuyện, liền đầu .

Một cô bé buộc tóc củ tỏi tò mò hỏi: “Cậu đang chuyện với ai ?”

Thời Hằng để ý, vẫn ngoài cửa sổ.

Cô bé tóc củ tỏi bơ, trong lòng vui, lè lưỡi với Thời Hằng, tiếp tục trò chuyện với bạn bè.

Nguyễn Miên Miên đề nghị: “ nghĩ nên tiếp xúc với khác nhiều hơn, kết thêm vài bạn.”

Thời Hằng : “ thích họ, phiền.”

Các cô gái bên cạnh thấy lời , lập tức im bặt, họ cùng trừng mắt Thời Hằng, cảm thấy thật đáng ghét, bản hòa đồng thì thôi, mà còn dám chê khác phiền?!

nhỏ giọng phàn nàn một câu: “Cậu mới phiền! Cậu phiền nhất!”

Thời Hằng như thấy lời , ngay cả đầu cũng .

 

 

Loading...