Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 602: Chàng Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:04
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời Hằng thích ở một .
Cậu trông vẻ tận hưởng cảm giác một .
bây giờ khác, bên cạnh thêm một thấy .
Đối với khác, một thấy nghĩa là linh dị, thậm chí là nguy hiểm.
đối với Thời Hằng thì cả, vốn là một mù, thấy gì cả, hơn nữa, còn chút vui vẻ.
Bởi vì khác đều thấy cô, cũng thấy cô chuyện, chỉ mới thể thấy giọng của cô.
Theo một nghĩa nào đó, cô chỉ thuộc về một .
Cảm giác độc chiếm , khiến cảm thấy an .
Nguyễn Miên Miên thấy Thời Hằng cứ bàn vẽ vẽ, tò mò ghé qua xem, phát hiện đang vẽ tranh, vẽ một , từ đặc điểm hình thể mà xem, hẳn là một phụ nữ.
Cô thăm dò hỏi: “Cậu đang vẽ của ?”
Nét b.út của Thời Hằng khựng , ngòi b.út chì mảnh mai vì dùng lực quá mạnh mà gãy.
“Không .”
Cậu ấn hai đuôi b.út chì kim, ngòi b.út mới nhô .
Nguyễn Miên Miên càng tò mò hơn: “Vậy đang vẽ ai?”
Thời Hằng trả lời, tiếp tục cúi đầu vẽ.
Bức chân dung nét b.út của , dần dần trở nên rõ ràng.
Cậu vẽ một cô gái đáng yêu, mắt to, tóc dài, khóe miệng cong lên, rạng rỡ như ánh mặt trời.
Nguyễn Miên Miên trong lòng khẽ động: “Cậu là đang vẽ đấy chứ?”
Động tác của Thời Hằng khựng , im lặng lâu, mới khẽ gật đầu: “Ừm.”
Nguyễn Miên Miên chân thành khen ngợi: “Vẽ thật!”
“Cậu thấy, bức chân dung giống ?”
Thời Hằng thấy, vẽ tranh dựa trí tưởng tượng, trong dự đoán của , Miên Miên nên là một cô gái ngoại hình đáng yêu và .
Nguyễn Miên Miên nghiêm túc quan sát: “Thực giống lắm , tóc mái, mặt cũng nhỏ như , mặt tròn, còn chút nọng cằm… , nọng cằm, là mặt bầu bĩnh! Còn nữa, lúc , khóe miệng một lúm đồng tiền nhỏ.”
Thời Hằng dựa theo miêu tả của cô để điều chỉnh.
Nguyễn Miên Miên động tác của , nhịn khen: “Cậu thật lợi hại, mắt thấy, mà thể vẽ chính xác ngũ quan của nhân vật ở .”
Thời Hằng nghiêm túc sửa xong bức tranh, mới giải thích: “ ở mỗi vị trí quan trọng của nhân vật, đều dùng đầu b.út, ấn một điểm lõm, chỉ cần, sờ điểm lõm, đại khái thể, xác định vị trí ngũ quan của nhân vật.”
Nguyễn Miên Miên ghé qua quan sát kỹ, quả nhiên bức chân dung, phát hiện một điểm lõm nhỏ.
Những điểm lõm nông, ở cách bình thường khó .
Cô vẫn khen ngợi: “Cậu thể nghĩ cách , cũng lợi hại!”
Thời Hằng đặt b.út xuống: “Bức tranh , tặng cho .”
“Được thôi! cách nào nhận nó, phiền giúp cất nó nhé.”
“Ừm.”
Thời Hằng cẩn thận cất bức chân dung .
Nguyễn Miên Miên đột ngột hỏi một câu: “Sau lớn lên, gì?”
Thời Hằng bình tĩnh : “Không .”
“Cậu vẽ như , là họa sĩ ?”
Thời Hằng lắc đầu: “Không .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-602-chang-trai-cua-toi.html.]
“Tại ?”
“ chỉ , vẽ cho một , nếu họa sĩ, sẽ , vẽ cho nhiều , .”
Trái tim Nguyễn Miên Miên như ai đó đ.â.m một cái, một cảm giác kỳ diệu, cô khẽ : “Vậy , chúng đổi một lý tưởng khác.”
Sau khi tan học, như thường lệ là giáo viên chủ nhiệm đích đưa Thời Hằng xuống lầu.
Dương Lập Sam chào giáo viên chủ nhiệm một tiếng, đưa Thời Hằng về nhà.
Để tiện cho Thời Hằng di chuyển, Dương Lập Sam cho điều chỉnh cách trang trí trong nhà, tất cả đồ trang trí thừa trong nhà đều dọn , tường lắp thêm tay vịn tầm cho Thời Hằng sờ, phòng tắm cũng lắp đặt bộ thiết chống trượt.
Dương Lập Sam còn cho xây dựng thang máy riêng, thang máy thể thẳng từ phòng ngủ của Thời Hằng xuống tầng một, tiện lợi.
Ngoài , Dương Lập Sam còn mở rộng phòng ngủ của Thời Hằng, thêm cho một phòng sách nhỏ, trong phòng sách nhiều sách dành riêng cho mù , máy tính trang cũng sửa đổi đặc biệt, phù hợp cho mù sử dụng.
Từ những chi tiết thể thấy, Dương Lập Sam thực sự thương Thời Hằng, cháu ngoại .
Thời Hằng từ đầu đến cuối đều tỏ lạnh lùng.
Cậu từ chối sự gần gũi của Dương Lập Sam, thích khác chạm , luôn ở trong phòng ngủ của , trừ khi cần thiết, ít khi ngoài.
Nguyễn Miên Miên vốn tưởng rằng, Thời Hằng là do bố đều qua đời, đả kích quá lớn, nên mới khiến trở nên tiêu cực và trầm lặng.
Mãi cho đến thứ bảy, cô thấy Dương Lập Sam đưa một bác sĩ tâm lý phòng của Thời Hằng, cô mới , Thời Hằng mắc chứng tự kỷ nhẹ.
Như , chuyện đều thể giải thích .
Chẳng trách Dương Lập Sam khi đối xử với Thời Hằng, luôn cẩn thận từng li từng tí.
Có mấy , Dương Lập Sam thấy Thời Hằng đang một tự chuyện, cũng tỏ tò mò, thậm chí hỏi thêm một câu nào.
Hóa là vì chứng tự kỷ.
Có lẽ trong mắt Dương Lập Sam, việc Thời Hằng tự chuyện cũng là biểu hiện của chứng tự kỷ.
Không chỉ Dương Lập Sam, những khác trong nhà cũng nghĩ như .
Họ đều quy hành vi tự chuyện của Thời Hằng là do chứng tự kỷ.
Bác sĩ tâm lý mà Dương Lập Sam mời đến, là một phụ nữ da trắng ba mươi tuổi, tên là Kathy.
Trước đây khi Thời Hằng sống ở nước ngoài, Kathy chính là bác sĩ tâm lý của , chuyên phụ trách giúp tiến hành tư vấn tâm lý, đáng tiếc nỗ lực nhiều năm vẫn nhiều hiệu quả. Kathy từ bỏ, tin Thời Hằng ông ngoại đón về nước sống, cô cũng theo về nước, và liên lạc với Dương Lập Sam.
Dương Lập Sam đưa Kathy đến gặp Thời Hằng, cũng là vì Kathy thể giúp Thời Hằng sớm ngày hồi phục sức khỏe.
Kathy mỉm chào Thời Hằng.
“Chào, Tiểu Hằng, lâu gặp, em còn nhớ ?”
Thời Hằng ngẩng đầu cô một cái, gì, cúi đầu, tiếp tục vẽ vẽ giấy.
Kathy lường phản ứng của , hề cảm thấy tức giận thất vọng, bao nhiêu năm nay, mỗi gặp mặt đều lạnh lùng như .
Dương Lập Sam bên cạnh , phát tiếng động, chỉ ánh mắt cháu ngoại, thêm mấy phần lo lắng.
Ông mong cháu ngoại thành tích gì lớn lao, chỉ hy vọng cháu ngoại thể khỏe mạnh, ít nhất thể giống như một đứa trẻ bình thường, vô tư lự đùa.
Kathy đến bên cạnh Thời Hằng, thấy đang vẽ một cô gái, thử hỏi: “Em đang vẽ ai ?”
Thời Hằng vẫn trả lời.
Kathy từ bỏ, hỏi: “Cô gái trông thật đáng yêu, cô là bạn của em ?”
Lần , Thời Hằng mà mở miệng.
“Ừm.”
Tuy chỉ là một chữ đơn giản, nhưng vẫn khiến Kathy vô cùng vui mừng, bao nhiêu năm nay, chỉ khi cực kỳ thư giãn và vui vẻ, Thời Hằng mới chút phản ứng, hầu hết thời gian đều một lời, để ý đến ai.
Xem tâm trạng hôm nay của đứa trẻ .