Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 601: Chàng Trai Của Tôi
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:51:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực với tình hình của Thời Hằng, nhất là nên đưa đến trường giáo d.ụ.c đặc biệt.
Dương Lập Sam cháu ngoại của ở cùng một nhóm khuyết tật trong thời gian dài, vì kỳ thị khuyết tật, mà vì ông cháu ngoại từ nhỏ hình thành nhận thức rằng khác với bình thường.
Cháu ngoại của ông dù thấy, cũng thua kém bất kỳ đứa trẻ nào.
Xe dừng cổng trường Tiểu học Thần Tinh.
Tài xế đỗ xe, Dương Lập Sam đưa Thời Hằng đến văn phòng hiệu trưởng.
Hiệu trưởng đối với Dương Lập Sam vô cùng khách sáo, thậm chí chút cung kính.
Nguyễn Miên Miên theo bên cạnh, từ cuộc trò chuyện của họ mà , Dương Lập Sam là một trong những thành viên hội đồng quản trị của trường , mấy tòa nhà trong trường đều do Dương Lập Sam tài trợ xây dựng, hàng năm còn một khoản tài trợ lớn, cũng cần Dương Lập Sam ký duyệt.
Hiệu trưởng gọi cả chủ nhiệm phòng giáo vụ và giáo viên chủ nhiệm lớp của Thời Hằng đến, để Dương Lập Sam đích xem xét, xác định hai đều tệ, lúc mới yên tâm rời .
Còn Thời Hằng thì giáo viên chủ nhiệm đưa đến lớp học.
Giáo viên chủ nhiệm đặc biệt chọn cho một chỗ tầm nhất, xung quanh đều là những học sinh giỏi, hạnh kiểm của lớp.
thực tế, những điều đối với Thời Hằng đều quan trọng.
Chỗ tầm đến , cũng thấy, bạn học xung quanh dễ gần đến , cũng lười với họ một câu.
Bốn tiết học buổi sáng, Thời Hằng từ đầu đến cuối hề giao tiếp với bạn học xung quanh, im lặng như một vô hình.
Các bạn trong lớp tò mò về học sinh chuyển trường xinh nhưng mắt thấy , cố gắng bắt chuyện với , cố ý qua mặt , kết quả đều thể khiến mở miệng một lời.
Mãi cho đến khi bốn tiết học kết thúc, đến giờ nghỉ trưa.
Các bạn học lượt rời khỏi lớp.
Mãi cho đến khi hết, Thời Hằng mới mở miệng, thốt câu đầu tiên kể từ khi lớp.
“Miên Miên, vẫn còn ở đó chứ?”
Giọng của Nguyễn Miên Miên vang lên bên tai : “ ở đây, vẫn luôn ở đây.”
“Vậy tại gì?”
“ sợ phiền học.”
Thời Hằng cúi đầu, đang nghĩ gì.
Lúc , giáo viên chủ nhiệm đến, nụ hiền hậu, giọng điệu dịu dàng: “Bạn học Thời Hằng, ông ngoại của em đến , đang đợi em ở lầu, cô đưa em xuống nhé.”
Thời Hằng dậy, đeo cặp sách, vịn bàn học ngoài.
Giáo viên chủ nhiệm đưa tay về phía : “Cô dìu em nhé.”
“Không cần.” Thời Hằng tránh tay đối phương.
Cậu thích lạ chạm .
Giáo viên chủ nhiệm thấy , cũng ép buộc, cứ thế chằm chằm động tác của , luôn sẵn sàng đưa tay đỡ khi sắp ngã.
Nguyễn Miên Miên liên tục nhắc nhở , nên vòng qua bàn học phía như thế nào, cửa ở hướng nào, bao nhiêu bước…
Theo sự nhắc nhở của cô, Thời Hằng thuận lợi khỏi lớp học.
Giáo viên chủ nhiệm thấy , trong lòng bất ngờ, đứa trẻ đầu tiên đến lớp, quen thuộc với môi trường ở đây, mà thể thuận lợi tự khỏi lớp, thật quá lợi hại.
Trước đó cô còn chút lo lắng Thời Hằng vì mắt thấy, thể theo kịp tiến độ học tập của các bạn khác trong lớp, thậm chí chuẩn sẵn sàng để dạy kèm cho , ngờ, đứa trẻ thông minh đến bất ngờ.
Nghĩ đến đây, giáo viên chủ nhiệm chút tiếc nuối.
Đứa trẻ thông minh như , là một mù chứ?
Thời Hằng vịn tường đến cửa thang máy.
Tòa nhà dạy học xây dựng thang máy, lúc qua giờ tan học một lúc, học sinh gần như hết, trong thang máy chỉ Thời Hằng và giáo viên chủ nhiệm hai … , còn cộng thêm một Nguyễn Miên Miên.
Giáo viên chủ nhiệm giúp nhấn nút tầng một.
Tiếng “đing đoong” vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-601-chang-trai-cua-toi.html.]
Thang máy dừng ở tầng một, cửa mở , Dương Lập Sam vẫn luôn đợi ở cửa thấy cháu ngoại, lập tức gọi một tiếng Tiểu Hằng.
Thời Hằng bước khỏi thang máy: “Ông ngoại.”
“Đi, về nhà ăn cơm.”
Dương Lập Sam đưa Thời Hằng rời khỏi trường, lên xe về nhà.
Ăn xong bữa trưa, Thời Hằng về phòng ngủ nghỉ trưa.
Cậu lặng lẽ giường, mắt vẫn mở, trong con ngươi đen láy, chút ánh sáng nào.
“Miên Miên, ở đó ?”
Nguyễn Miên Miên bên cạnh , ghé sát tai trả lời: “ ở đây.”
Nhận câu trả lời mong , Thời Hằng yên tâm.
Cậu nhắm mắt ngủ.
Nửa tiếng , Thời Hằng đ.á.n.h thức trong đầu, dậy, vô thức sờ sờ bên cạnh, gì, nhịn hỏi một nữa: “Miên Miên, ở ?”
Giọng của Nguyễn Miên Miên vang lên bên tai .
“ ở bên cạnh , vẫn luôn ở đây.”
Bây giờ cô nhận , đứa trẻ cực kỳ thiếu cảm giác an , cách một lúc hỏi một , mới thể yên tâm.
Người già nghỉ trưa thời gian khá dài, lúc Thời Hằng dậy, Dương Lập Sam vẫn đang ngủ, buổi chiều là quản gia đưa đến trường.
Buổi chiều khác gì buổi sáng, Thời Hằng vẫn duy trì trạng thái một lời.
Giáo viên chữ bảng đen, học sinh ở ghi chép.
Chỉ Thời Hằng động đậy, vì thấy.
Một tiết học trôi qua, sách giáo khoa vẫn sạch sẽ, một chữ nào.
Giờ chơi, lớp trưởng tuân theo lời dặn của giáo viên chủ nhiệm, đặc biệt đến hỏi Thời Hằng cần giúp đỡ ?
Thời Hằng trực tiếp thèm để ý đến cô bé.
Trực tiếp khiến cô bé lớp trưởng tức đến đỏ mặt, thầm thề sẽ bao giờ chuyện với Thời Hằng nữa!
Tiết thứ hai vẫn là tiết toán, giáo viên toán đặc biệt thích nhiều công thức bảng đen, và yêu cầu học sinh ghi tất cả các công thức.
Thời Hằng thấy, chỉ thể dùng tai , nhưng những chỗ giáo viên giảng, trực tiếp lia lịa bảng đen, ông cảm thấy dễ hiểu hơn là giảng, còn chuyện trong lớp một học sinh chuyển trường mù, sớm ông quên mất.
Lúc , Nguyễn Miên Miên ghé sát tai Thời Hằng, từng công thức bảng đen.
Thời Hằng dựng tai lắng , , dáng vẻ còn nghiêm túc hơn cả giáo viên giảng bài.
Mãi cho đến gần hết giờ, giáo viên toán mới nhớ trong lớp còn một học sinh chuyển trường mù, ông trong lòng giật thót, học sinh chuyển trường là cháu ngoại của thành viên hội đồng quản trị, cẩn thận đối đãi, tuyệt đối phật lòng đứa trẻ .
Giáo viên toán vội vàng đến bên cạnh Thời Hằng, định giảng giải riêng cho một kiến thức quan trọng trong giờ học , bất ngờ phát hiện, sách giáo khoa của Thời Hằng đầy công thức.
Tất cả đều là những kiến thức ông giảng.
Giáo viên toán nhịn hỏi: “Em thấy ? Sao thể những công thức ? Ai dạy em?”
Thời Hằng bình tĩnh trả lời: “Em tự học.”
Giáo viên toán lập tức kinh ngạc như gặp thiên tài.
Đứa trẻ tuổi còn nhỏ thể tự học thành tài, thần đồng !
nhanh sinh lòng tiếc nuối, đáng tiếc là một mù.
Hai tiết học là tiết thể d.ụ.c.
Tiết thể d.ụ.c ở trường tiểu học, tương đương với hoạt động tự do, chơi bóng, đá cầu, thực sự vận động thì dạo cũng .
Chỉ Thời Hằng, khi giáo viên điểm danh xong, liền về lớp học , tham gia bất kỳ hoạt động nào.