Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 487: Tổng Tài Cấm Dục, Cầu Ôm Một Cái!

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Miên Miên chỉ thương ngoài da, băng bó xong là thể , nhưng vì vết thương ở chân nên thể , chỉ thể xe lăn.

Tiêu Dật Đình đẩy thăm Nguyễn Chấn, lúc Nguyễn Chấn vẫn tỉnh, vẫn đang trong trạng thái hôn mê. Bác sĩ cơ thể ông vấn đề gì, nhưng tại tỉnh .

Nguyễn Miên Miên đoán thể liên quan đến Chủ Thần.

Cô ở bệnh viện một lúc, đó ôm Vong Xuyên cùng Tiêu Dật Đình trở về chung cư.

Lão quản gia và hai chấp sự ở bệnh viện chăm sóc Nguyễn Chấn, các chấp sự còn đều theo Nguyễn Miên Miên trở về. Họ sợ Nguyễn Miên Miên gặp nguy hiểm nên bắt đầu thực hiện chế độ canh gác luân phiên 24 giờ nghiêm ngặt, đảm bảo dù ở , lúc nào, bên cạnh Nguyễn Miên Miên cũng trông chừng.

Tiêu Dật Đình bế Nguyễn Miên Miên đặt lên sofa, vẫy tay, hiệu cho chấp sự ngoài.

Chấp sự để ý đến , trực tiếp về phía Nguyễn Miên Miên, khi Nguyễn Miên Miên đồng ý, lúc mới ngoan ngoãn lui , khi còn quên chu đáo đóng cửa phòng .

Vong Xuyên nhảy lên đùi Nguyễn Miên Miên, dùng cái đầu nhỏ cọ cọ tay cô, vẻ nũng nịu cầu vuốt ve.

Nguyễn Miên Miên vuốt đầu nó, hỏi: “Có hai sớm bố vấn đề ?”

Vong Xuyên cứng , ánh mắt lảng : “Cái thì…”

Nó liếc thấy Tiêu Dật Đình , lập tức đá quả bóng sang.

“Cậu hỏi Tiêu Dật Đình , rõ nhất.”

Tiêu Dật Đình đưa nước ấm và t.h.u.ố.c cho Nguyễn Miên Miên, giám sát cô uống xong, đó liếc con thỏ, bình tĩnh : “ nhiều như .”

Nguyễn Miên Miên hai họ với vẻ mặt vô cảm, : “ quan tâm ai trong hai nhiều ai ít, tóm hôm nay hai nhất định cho một lời giải thích, nếu sẽ để yên cho hai !”

Tiêu Dật Đình con thỏ, con thỏ cũng .

Một một thỏ một lúc, đột nhiên cùng lúc thu ánh mắt —

Cảm giác tự thật sự quá đa nhân cách!

Nguyễn Miên Miên chằm chằm đàn ông: “Anh !”

Vong Xuyên thầm mừng vì thoát một kiếp, ném cho Tiêu Dật Đình một ánh mắt “chúc may mắn”.

Vẻ mặt Tiêu Dật Đình vẫn đổi, bộ vest và áo sơ mi vẫn duy trì vẻ ngay ngắn, cúc áo cài đến chiếc cùng, hình thon dài bao bọc kín kẽ, khiến một loại xúc động xông lên lột sạch .

Anh suy nghĩ một chút về cách dùng từ, chậm rãi mở lời: “Là Tiểu Bát với chúng , Chủ Thần thể sẽ đích tay, và đối tượng mà khả năng nhập nhất chính là bố của cô.”

Nguyễn Miên Miên khẽ gật đầu: “Sau đó thì ?”

“Sau đó chúng thực hiện một loạt biện pháp đối phó với suy đoán , sự thật chứng minh suy đoán của chúng là đúng.”

“Còn gì nữa ?”

“Hết .”

Nguyễn Miên Miên cạn lời .

đàn ông nay ít , phong cách chuyện cũng cố gắng ngắn gọn.

cũng cần ngắn gọn đến mức chứ?!

Nguyễn Miên Miên hỏi dồn: “Virus Hắc Xà đó từ ?”

Tiêu Dật Đình trả lời thật: “Cũng là Tiểu Bát đưa.”

“Vậy còn máy theo dõi?”

“Là tìm lắp đặt.”

“Tiếp theo hai định gì?”

“Đi một bước tính một bước.”

Nguyễn Miên Miên một nữa cạn lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-487-tong-tai-cam-duc-cau-om-mot-cai.html.]

Cái gì gọi là một bước tính một bước?!

tin và Vong Xuyên kế hoạch!

Họ chắc chắn cho cô , nên mới cố tình giấu giếm.

Nguyễn Miên Miên cúi đầu con thỏ, véo gáy nó, ép hỏi: “Nói, tiếp theo hai định gì?”

Phần gáy yếu ớt nhất véo, Vong Xuyên theo bản năng co , nhưng nghĩ đến véo là Miên Miên, cơ thể nó nhanh ch.óng thả lỏng, trở trạng thái chút phòng .

Nó bất đắc dĩ : “Chúng Chủ Thần sẽ gì, tự nhiên cũng kế hoạch tương ứng, chỉ thể một bước tính một bước.”

Nguyễn Miên Miên tin: “Với tính cách của hai , thể nào đ.á.n.h trận nắm chắc, hai chắc chắn còn chuyện giấu , mau thật, nếu tối nay sẽ hầm !”

Vong Xuyên đáng thương : “Cô ngay cả đàn ông của cũng hầm, mưu sát chồng !”

Nguyễn Miên Miên cố tình nở nụ âm hiểm: “ , dù cũng béo thế , thịt thể ăn một bữa ngon đấy.”

“Cô thật nhẫn tâm a hu hu hu!”

Nguyễn Miên Miên chấp nhận màn bán manh giả đáng thương của nó, đặc biệt lạnh lùng : “Phải cho hai cái gì gọi là lòng đàn bà độc ác nhất, để hai khỏi hợp sức lừa gạt nữa.”

Vong Xuyên thấy thực sự thể lừa gạt nữa, đành dùng chiêu cuối cùng, hét lớn: “Mau kìa, bên ngoài máy bay!”

Nguyễn Miên Miên: “…”

Vong Xuyên đầu nhảy xuống đất, vèo một cái phóng xa, trong nháy mắt thấy bóng dáng.

Chân Nguyễn Miên Miên thương, thể đuổi theo, tức c.h.ế.t cô .

Con thỏ khốn kiếp , sớm muộn gì cũng thịt nó!

Lúc Tiêu Dật Đình đồng hồ đeo tay: “Không còn sớm nữa, về công ty , trong công ty còn một đống việc chờ xử lý, cô việc gì thì gọi điện cho , tạm biệt.”

Nói xong liền sải bước chân dài ngoài.

Nguyễn Miên Miên gọi hai tiếng, tiếc là đều vô dụng, bước chân của đàn ông nhanh, nhưng tốc độ nhanh, trong nháy mắt khỏi cửa phòng.

Hai tên , tên nào tên nấy đều chuồn nhanh!

Nguyễn Miên Miên tức giận : “Có giỏi thì hai đừng bao giờ nữa!”

Tiêu Dật Đình tuy , nhưng đặc biệt gọi Ngọc tỷ trong nhà đến, nhờ cô giúp chăm sóc Nguyễn Miên Miên.

Ngọc tỷ là một phụ nữ cẩn thận, chăm sóc Nguyễn Miên Miên vô cùng chu đáo, tài nấu nướng cũng tuyệt, các món ăn hợp khẩu vị.

Đến chập tối, Tiêu Dật Đình tan trở về chung cư, lúc Vong Xuyên cũng trở về, lông thỏ lộn xộn, đuôi còn dính một chiếc lá cỏ, chui từ bụi cỏ nào.

Tiêu Dật Đình thấy con thỏ liền nhíu mày, bảo nó ngoài tự dọn dẹp sạch sẽ mới nhà.

Vong Xuyên nào thèm để ý đến ? Trực tiếp nghênh ngang nhảy lên sofa, tiện thể lăn một vòng, trong nháy mắt khiến gối ôm và đệm sofa dính đầy lông thỏ màu sữa.

Gương mặt tuấn tú của Tiêu Dật Đình đen , với Ngọc tỷ.

“Gọi điện cho công ty giúp việc đến giặt hết vỏ sofa và gối ôm .”

Ngọc tỷ khó hiểu: “Không hôm qua mới giặt ?”

Tiêu Dật Đình chằm chằm lông thỏ sofa, vẻ mặt khó coi: “Lại bẩn .”

Ngọc tỷ thấy con thỏ đang nhảy tưng tưng sofa, lập tức hiểu , bất đắc dĩ : “Được , gọi điện ngay.”

Trên sofa lông thỏ, Tiêu Dật Đình ngay cả chạm cũng , trực tiếp trở về phòng ngủ, một bộ đồ mặc nhà thoải mái.

Lúc Nguyễn Miên Miên đang dùng điện thoại chơi game.

Dù Vong Xuyên lăn lộn bán manh mặt cô thế nào, cô cũng thèm nó một cái, rõ ràng là để ý đến nó.

Đợi Tiêu Dật Đình đồ xong , hỏi chân Nguyễn Miên Miên còn đau ?

Nguyễn Miên Miên ngước mắt lên một cái: “Không đau nữa.”

Loading...