Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 485: Tổng Tài Cấm Dục, Cầu Ôm Một Cái!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới sự tranh đấu của Nguyễn Miên Miên, cuối cùng Nguyễn Chấn chọn lùi một bước, đồng ý cho Nguyễn Miên Miên mang l.ồ.ng về phòng, nhưng cho phép cô thả con thỏ khỏi l.ồ.ng, con thỏ chỉ thể ở trong l.ồ.ng.
Nguyễn Miên Miên vội vàng đồng ý.
Cô xách l.ồ.ng về phòng, khi tiễn Nguyễn Chấn , cô lập tức khóa trái cửa, cố gắng mở l.ồ.ng .
l.ồ.ng khóa, cô chìa khóa, mở .
Vong Xuyên : “Tìm một cái kìm hoặc kéo gì đó, cắt cái l.ồ.ng .”
Nguyễn Miên Miên lật tung tủ tìm kiếm, cuối cùng tìm một con d.a.o gọt hoa quả, cô dùng d.a.o rạch một đường l.ồ.ng, đó dùng khăn gối bọc tay , từ từ bẻ l.ồ.ng .
Đợi đến khi l.ồ.ng bẻ một lỗ đủ cho một con thỏ , Vong Xuyên chui .
Việc đầu tiên nó khi ngoài, là nhảy lên Nguyễn Miên Miên, ôm lấy cổ cô.
“Người đàn ông ở cùng cô, chính là bố cô?”
Nguyễn Miên Miên gật đầu .
Vong Xuyên nghiêm túc : “ vốn tưởng ông trốn ở nước ngoài, ngờ ông vẫn luôn trốn ở thành phố A, bây giờ kế hoạch tiến hành thời hạn.”
Nguyễn Miên Miên mà đầu óc mơ hồ: “Cậu định gì?”
“Bây giờ đưa một loại virus trong cơ thể cô, đó hệ thống của cô sẽ rơi tình trạng tê liệt, cô đừng sợ, hệ thống của cô sẽ vì thế mà biến mất, nó sẽ hồi phục, nhưng đó, mượn sự liên kết của nó với Chủ Thần, để phát tán loại virus ngoài.”
Chưa kịp để Nguyễn Miên Miên hỏi thêm, cô cảm thấy một thứ gì đó lành lạnh, theo móng vuốt của Vong Xuyên, chảy trong cơ thể cô.
Cô lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng.
Số 233 trong đầu cũng phát những âm thanh đứt quãng: “Đậu má... là Virus Hắc Xà... buông ... đừng...”
Lời xong, âm thanh đột nhiên gián đoạn.
Hệ thống biến mất thấy .
Giống như hai đó, đột nhiên mất kết nối với Nguyễn Miên Miên.
Đầu của Nguyễn Miên Miên cũng hết đau, cô buông tay xuống, đang định hỏi rốt cuộc là chuyện gì, thì cửa phòng đột nhiên đập mạnh!
Giọng của Nguyễn Chấn truyền qua cánh cửa.
“Miên Miên! Mau mở cửa!”
Vong Xuyên lập tức với Nguyễn Miên Miên: “Mau mở cửa sổ, nhảy từ cửa sổ xuống, đừng để ông bắt chúng !”
Nguyễn Miên Miên kịp suy nghĩ nhiều, nhanh chân chạy đến bên cửa sổ, một tay kéo cửa sổ , thò đầu xuống , đây là tầng hai, trông vẻ cao, nhưng nếu nhảy xuống, cũng nguy hiểm.
Cửa phòng đập đến kêu “ầm ầm”.
Nguyễn Chấn dường như sốt ruột: “Nguyễn Miên Miên, con đang gì ? Mau mở cửa cho bố!”
Vong Xuyên cũng thúc giục: “Nhảy mau! Đừng do dự nữa! Nếu sẽ còn cơ hội !”
Nguyễn Miên Miên họ thúc giục đến đau cả đầu, đặc biệt cả hai họ im miệng.
Cô hai tay chống lên bệ cửa sổ, nhấc chân trèo lên.
lúc , cánh cửa đáng thương cuối cùng cũng chịu nổi cú đập mạnh, đổ sầm xuống đất!
Nguyễn Chấn dẫn xông .
Cùng lúc đó, Nguyễn Miên Miên buông tay, nhảy xuống!
“Miên Miên!” Sắc mặt Nguyễn Chấn đại biến, bước lớn xông lên, đưa tay tóm lấy cô.
Tiếc là vẫn chậm một bước.
Nguyễn Miên Miên rơi xuống đất, tác dụng của quán tính, hai chân và bàn chân của cô chấn đến tê dại, đặc biệt là phần mắt cá chân, các khớp xương đột ngột ép c.h.ặ.t ma sát, phát cơn đau nhói buốt.
Cô nén cơn đau, ôm thỏ chạy về phía .
Nguyễn Chấn gọi cô hai tiếng, thấy cô chịu dừng , cũng nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống, những khác thì chạy xuống cầu thang, định bao vây từ một hướng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-485-tong-tai-cam-duc-cau-om-mot-cai.html.]
Gần nhà trọ là một khu nhà trệt thấp, nhà cửa đều cũ nát, trông vẻ lâu đời.
So với căn hộ cao cấp và biệt thự nhỏ mà Nguyễn Miên Miên thường ở, nơi giống như một khu ổ chuột, quả thực là một thế giới khác.
Nguyễn Miên Miên đường, chỉ thể dựa trực giác tùy tiện chọn hướng.
Chạy như điên dám dừng .
Trên đường gặp ít đường, già kéo bao tải da rắn nhặt rác, gái đường ăn mặc hở hang, còn đám du côn ba năm thành nhóm hút t.h.u.ố.c c.h.ử.i bậy...
Nơi , là nơi tụ tập của đủ loại thành phần.
Cơ thể của Nguyễn Miên Miên viện nhiều năm, thể lực kém, nhanh chạy đến thở hổn hển, thở , cảm giác như sắp ngất bất cứ lúc nào.
Cô bất giác chạy chậm .
Tốc độ của Nguyễn Chấn và những khác hề chậm , thấy họ sắp đuổi kịp, Nguyễn Miên Miên nhanh trí suy nghĩ, cô thấy phía một con sông nhỏ bẩn thỉu, lập tức nảy một kế.
Cô cởi dép lê, ném bên bờ sông, giả vờ như nhảy sông trốn thoát, đó ôm con thỏ nhỏ, chui con hẻm nhỏ bên cạnh.
Trong hẻm chất đầy đồ lặt vặt, vì cống rãnh lâu năm sửa chữa, mặt đất là nước thải bẩn thỉu, một chân dẫm lên dính nhớp, cảm giác vô cùng kinh tởm.
Nguyễn Miên Miên bịt mũi, chui đống đồ lặt vặt, khom co thành một cục.
Nguyễn Chấn dẫn đuổi theo.
Họ thấy đôi dép lê bên bờ sông, đoán rằng Nguyễn Miên Miên thể nhảy sông trốn thoát.
Nguyễn Chấn lập tức cho nhảy xuống sông tìm .
Tiếc là thu gì.
Cuối cùng họ chỉ thể tay trở về.
Đợi họ xa, Nguyễn Miên Miên mới dám chui khỏi đống đồ lặt vặt.
Cô chân trần mặt đất bẩn thỉu, ôm thỏ chạy một đoạn, xác định Nguyễn Chấn và những khác đuổi kịp, cô mới chạy chậm , thở dốc từng nhỏ.
“Cuối cùng cũng chạy thoát.”
Vong Xuyên vẫn còn lo lắng, bây giờ là lúc lơ là cảnh giác, nó hỏi: “Cô mang theo điện thoại ? Phải nhanh ch.óng liên lạc với Tiêu Dật Đình.”
Nguyễn Miên Miên .
Lúc cô chạy ngoài một xu dính túi, chân còn dép lê, bây giờ dép lê vứt , cô chỉ thể chân trần.
Vong Xuyên thở dài: “Thôi , cô máy theo dõi do Tiêu Dật Đình lắp, phát hiện cô mất tích, hẳn là thể nhanh ch.óng tìm đến.”
“Máy theo dõi?”
“Ở trong chiếc đồng hồ tặng cô đó.”
Nguyễn Miên Miên lúc mới trong chiếc đồng hồ của giấu máy theo dõi.
Mặt đất ở nơi tồi tàn bằng phẳng, còn nhiều sỏi đá và đồ lặt vặt, đó Nguyễn Miên Miên bận chạy trốn, để ý nhiều đến tình hình chân, bây giờ thả lỏng , mới cảm thấy lòng bàn chân đau như dùi đ.â.m.
Cô tìm một chỗ xổm xuống, cúi đầu lòng bàn chân, phát hiện lòng bàn chân đ.â.m nhiều vết cắt nhỏ, m.á.u tươi từng sợi rỉ .
“Không uốn ván nữa?”
Vong Xuyên thương cô, dùng móng vuốt lông xù, nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn chân cô: “Lần là chúng suy nghĩ chu , mới khiến cô chịu nhiều khổ cực như .”
Nguyễn Miên Miên hừ một tiếng: “Nếu thật sự thương , thì thật cho , tại bảo chạy?”
“Bố cô nguy hiểm.”
“Ông là bố , thể nguy hiểm gì chứ?”
Vong Xuyên định dùng lưỡi l.i.ế.m vết thương cho cô, cô đẩy , bình thường cô thỉnh thoảng sẽ hôn cái miệng nhỏ của nó, nếu nó hôn lòng bàn chân, còn để cô hôn miệng nó thế nào nữa?
Vong Xuyên thì nghĩ nhiều như , nó còn tưởng Nguyễn Miên Miên ghét bỏ , tức giận : “Ông căn bản là bố cô!”