Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 484: Tổng Tài Cấm Dục, Cầu Ôm Một Cái!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Miên Miên ký ức của cơ thể , bố cô trông như thế nào, chỉ thể từ giọng phân biệt đối phương đúng là bố gọi điện cho cô đó.
Cô khó hiểu hỏi: “Tại ông ở đây? Đây là ?”
Nguyễn Chấn kéo một chiếc ghế đặt bên giường, xuống, tháo găng tay trắng , tiện tay đặt sang một bên, miệng : “Con uống sữa , uống xong bố sẽ từ từ cho con .”
Mặc dù chỉ là đầu gặp mặt, thể là do mối quan hệ huyết thống của cơ thể với đối phương, khiến Nguyễn Miên Miên một cảm giác thiết khó với Nguyễn Chấn.
Cô nghi ngờ trong sữa bỏ t.h.u.ố.c , bất giác theo lời Nguyễn Chấn , bưng ly sữa lên, uống một cạn sạch.
Thấy cô uống hết sữa, nụ mặt Nguyễn Chấn càng thêm dịu dàng.
Ông rút khăn giấy, cẩn thận lau sạch sữa khóe miệng cô, mỉm : “ là một đứa trẻ ngoan ngoãn.”
Nguyễn Miên Miên vốn định né tay ông, nhưng tại , cơ thể như lời, cứ yên giường động đậy.
Hành động chút vượt quá sự mật bình thường giữa .
Điều khiến Nguyễn Miên Miên chút tự nhiên, cô cố gắng chuyển chủ đề: “Bây giờ ông thể thật cho chứ?”
“Như con thấy, đây là một nhà trọ nhỏ, là nơi ẩn náu hiện tại của bố.”
Nguyễn Miên Miên lập tức hỏi dồn: “Ba đàn ông là ? Tại họ bắt cóc ?”
Nguyễn Chấn tiện tay vo tròn khăn giấy ném thùng rác, : “Họ là của bố, là bố bảo họ đưa con đến đây.”
Câu trả lời khiến Nguyễn Miên Miên khỏi nhíu mày, cô : “Bố, nếu bố gặp con, thể thẳng với con, cần dùng thủ đoạn , lỡ như gọi cảnh sát đến thì ?”
Nguyễn Chấn : “Nếu bố thẳng với con, con chắc chắn sẽ chuyện cho Tiêu Dật Đình, một khi nó bố ở thành phố A, tất sẽ tìm cách để lôi bố .”
“Bố và Tiêu Dật Đình thù oán gì ?”
Nguyễn Chấn đầy ẩn ý: “Trước đây thì thù, nhưng bây giờ thì khác .”
Nguyễn Miên Miên cảm thấy thái độ của ông kỳ quặc, nhịn hỏi tiếp: “Bố đưa con đến đây, là vì cái gì?”
“Một mặt là vì bố gặp con, dù cũng là con gái ruột của bố, lâu gặp, bố nhớ con. Mặt khác, là vì bố bảo vệ con, bố con bất kỳ liên quan nào với Tiêu Dật Đình nữa.”
Nguyễn Miên Miên sững : “ mà, hôn ước giữa con và Tiêu Dật Đình, là do chính tay bố định mà.”
“Lúc đó bố còn quá bốc đồng, nghĩ nhiều, thời gian bố suy nghĩ kỹ lâu, cảm thấy con và Tiêu Dật Đình hợp. Con kết hôn với nó sẽ hạnh phúc, cho nên, bố hy vọng con sẽ hủy hôn ước với nó, và vĩnh viễn bao giờ gặp nó nữa.”
Nguyễn Miên Miên mà đầu óc mơ hồ: “Tại ? Tại bố đột nhiên đổi ý định? Tiêu Dật Đình điểm nào khiến bố hài lòng ?”
“Tiêu Dật Đình từ đầu đến chân chỗ nào cũng khiến bố hài lòng, bố nó chồng của con, càng thừa nhận nó là con rể của bố.”
Nói đến cuối cùng, giọng điệu của Nguyễn Chấn trở nên càng thêm nghiêm khắc, rõ ràng là quyết tâm, sẽ đổi nữa.
Nguyễn Miên Miên chút sốt ruột: “Lý do bố căn bản là lý do, bố chắc chắn còn chuyện khác giấu con, bố thật cho con , tại bố đột nhiên ghét Tiêu Dật Đình? Bố cho con một lời giải thích hợp tình hợp lý, con sẽ hủy hôn ước với Tiêu Dật Đình .”
Thấy cô chịu theo sự sắp đặt của , vẻ mặt Nguyễn Chấn trở nên nghiêm nghị.
Ông chằm chằm mắt con gái, dùng một giọng điệu cho phép nghi ngờ : “Có một chuyện bây giờ bố tiện với con, con chỉ cần tin tưởng bố là , bố sẽ hại con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-484-tong-tai-cam-duc-cau-om-mot-cai.html.]
Nguyễn Miên Miên mím môi, vẻ mặt cam lòng.
Một hai đều chịu rõ ràng, khiến cô động!
Cô thể moi thêm thông tin gì từ miệng Nguyễn Chấn, đành chuyển sang hỏi chuyện khác.
“Cô gái cùng con ? Còn chấp sự và con thỏ của con ?”
Nguyễn Chấn : “Cô gái đó và chấp sự đều nhốt ở các phòng khác, chấp sự đó thì , khi xác nhận con an thì lên tiếng nữa. Ngược là cô gái , cứ ồn ào mãi, bố thấy cô ồn quá, nên cho tiêm cho cô một mũi t.h.u.ố.c an thần, cô bây giờ ngủ , một lúc nữa mới tỉnh . Còn con thỏ của con, bố thấy nó khá béo, nên giao cho đầu bếp, định một bữa ngon.”
Nguyễn Miên Miên lời lập tức sốt ruột, chân trần nhảy xuống giường: “Đừng mà! Đó là thú cưng con nuôi, ăn !”
Nói xong cô liền lao ngoài, định chạy đến nhà bếp cứu con thỏ.
Nguyễn Chấn kéo cô , ấn cô xuống.
“Đừng vội, bố đùa với con thôi, con thỏ thịt, nó nhốt trong phòng chứa đồ, bố đưa con xem nó.”
Nói xong ông liền cúi , quỳ một gối xuống, cầm dép lê lên, tự tay mang cho Nguyễn Miên Miên, và giúp cô sửa vạt váy, cho đến khi còn một nếp nhăn, mới buông tay dậy.
Nguyễn Miên Miên cảm thấy thái độ của ông kỳ lạ, nhưng rốt cuộc là chỗ nào đúng.
Nguyễn Chấn lấy đôi găng tay trắng mang theo , đeo , đó để con gái khoác tay , dẫn cô khỏi phòng khách.
Nhà trọ nhỏ thực sự quá cũ nát, tường hành lang nhiều chỗ bong tróc, để lộ lớp gạch đỏ bên , nhưng dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, ngay cả bụi bẩn trong các kẽ hở góc tường cũng quét sạch, trong khí còn thoang thoảng mùi nước khử trùng.
Đẩy cửa phòng chứa đồ , bật đèn điện.
Nguyễn Miên Miên thấy con thỏ lông dài màu sữa nhốt trong l.ồ.ng.
Con thỏ đáng thương lông dài đều rối bù, bên cạnh còn mấy lá rau khô héo, nó ăn một miếng nào, lúc đang sức c.ắ.n l.ồ.ng, c.ắ.n đến kêu ken két.
Nó thấy Nguyễn Miên Miên đến, lập tức buông cái l.ồ.ng c.ắ.n tróc một lớp sơn , định mở miệng chuyện với cô, thì thấy lưng cô một đàn ông trung niên , lời đến bên miệng nuốt trở về.
Nó giơ hai cái vuốt lông xù lên, nắm lấy l.ồ.ng sắt sức lắc.
Cái l.ồ.ng lắc đến kêu to.
Nguyễn Miên Miên vội : “Thả nó , bình thường ở nhà nó đều thả rông, thích ở trong l.ồ.ng.”
Nguyễn Chấn lạnh lùng con thỏ, chút lưu tình từ chối: “Không , nó sẽ rụng lông, ghét lông thỏ.”
Nguyễn Miên Miên nhịn phàn nàn: “Câu trả lời của bố giống hệt Tiêu Dật Đình, hai rõ ràng ăn ý mà, tại bố thích ?”
Nhắc đến Tiêu Dật Đình, vẻ mặt của Nguyễn Chấn càng thêm lạnh lùng: “Đối với một kẻ ý đồ dụ dỗ con gái , thể thích nó ?”
Nguyễn Miên Miên dở dở : “ con sớm muộn gì cũng gả mà.”
Nguyễn Chấn nữa, chỉ dùng ánh mắt cho cô , ông sẽ đổi thái độ đối với Tiêu Dật Đình.