Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 482: Tổng Tài Cấm Dục, Cầu Ôm Một Cái!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Miên Miên một bộ quần áo, kéo cửa phòng , đang định ngoài thì thấy Vong Xuyên nhảy từng bước đến mặt cô, hai tai khẽ lắc lư theo.
“Cô ngoài ?”
Nguyễn Miên Miên ừ một tiếng: “ ngoài chút việc, lẽ sẽ về muộn, cần đợi ăn tối .”
Vong Xuyên vội vàng hỏi dồn: “Làm việc gì? Gấp lắm ? Không thể hoãn hai ngày nữa hẵng ?”
Nguyễn Miên Miên liếc nó, kỳ quái hỏi: “Tại hoãn hai ngày?”
“ tìm Tiểu Bát, chút việc gấp, nhờ cô đưa cùng.”
Nguyễn Miên Miên cố ý trêu chọc nó: “Trước đây hỏi , sống c.h.ế.t chịu cho , bây giờ ngược còn đưa cùng, tốc độ lật mặt của cũng nhanh thật đấy.”
Vong Xuyên việc cầu xin cô, giơ hai cái vuốt lông xù lên, ôm lấy bắp chân cô, nịnh nọt : “Cô đưa mà, xin cô đó~”
Nguyễn Miên Miên nó mè nheo đến hết cách, đành đồng ý: “ đưa qua đó, sẽ ngay, còn việc .”
“Được thôi thôi!” Vong Xuyên đồng ý dứt khoát.
Nó chỉ cần đưa Miên Miên đến khu nghỉ dưỡng, cô sẽ đừng hòng rời , đó là địa bàn của Số 438, chỉ cần Số 438 mở miệng, ai thể , cũng ai thể rời .
Nguyễn Miên Miên cúi bế con thỏ lên, mở cửa ngoài.
Lão quản gia thấy động tĩnh, hỏi: “Tiểu thư ngoài ạ?”
“Ừm.”
“Có cần giúp gọi xe ạ?”
Nguyễn Miên Miên suy nghĩ một chút, : “Không cần gọi xe, cứ lái xe của Tiêu Dật Đình .”
Trong gara ngầm của Tiêu Dật Đình mấy chiếc xe, chìa khóa xe cô đều ở đây, thể dùng bất cứ lúc nào.
Lão quản gia gọi một chấp sự lái xe vững vàng nhất, bảo lái xe đưa tiểu thư ngoài.
Chấp sự đó nhận chìa khóa xe, lái một chiếc Cayenne màu trắng từ gara , chở Nguyễn Miên Miên và Vong Xuyên rời khỏi chung cư.
Vị trí của khu nghỉ dưỡng khá hẻo lánh, một hồi kẹt xe, chiếc Cayenne cuối cùng cũng thoát khỏi vòng vây, khỏi nội thành, tiến ngoại ô.
Tình hình giao thông ở ngoại ô hơn nhiều, đường gần như xe cộ, chiếc Cayenne chạy bon bon, ngày càng gần khu nghỉ dưỡng.
đúng lúc , một tiếng “bốp” vang lên, chiếc Cayenne màu trắng đột nhiên dừng !
Nguyễn Miên Miên giật , vội hỏi: “Sao ?”
Sắc mặt của chấp sự lái xe lắm, trầm giọng : “Hình như cán đinh .”
Đang yên đang lành, đường lớn đinh?
Nguyễn Miên Miên theo bản năng cảm thấy , cô ôm c.h.ặ.t con thỏ trong lòng, hỏi: “Bây giờ đây?”
“ xuống xem , nếu thì chỉ thể gọi điện cho công ty sửa xe đến giải quyết.”
Chấp sự mở cửa xuống xe, vòng phía , cúi kiểm tra tình hình lốp xe.
Nguyễn Miên Miên hạ cửa sổ xe, thò đầu hỏi thế nào ?
Chấp sự bất đắc dĩ : “Lốp xe đinh đ.â.m thủng , tạm thời chạy nữa.”
Nguyễn Miên Miên nhíu mày, thầm nghĩ thật xui xẻo, gặp chuyện .
Chấp sự gọi điện cho công ty sửa xe, đối phương cho ít nhất hơn một tiếng nữa mới đến , vì trong thành phố đang kẹt xe, đường sá đông đúc.
Sau khi cúp điện thoại, chấp sự để ý thấy phía một trạm xăng, thế là với Nguyễn Miên Miên.
“Tiểu thư, đến trạm xăng phía hỏi xem, lẽ ở đó thợ sửa xe, cô ở đây đợi về, đừng chạy lung tung.”
Nguyễn Miên Miên mở cửa xe: “ cùng .”
Chấp sự vốn cũng yên tâm để cô một trong xe, liền thuận theo: “Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-482-tong-tai-cam-duc-cau-om-mot-cai.html.]
Trạm xăng gần, bộ trăm bước là tới.
Trong trạm xăng một cửa hàng tiện lợi, Nguyễn Miên Miên tìm một chỗ trong cửa hàng tiện lợi, tiện thể mua một ly đồ uống nóng, cô thấy chấp sự chạy hỏi nhân viên trạm xăng, cho thể giúp sửa xe, thế là liền theo chấp sự đến nơi chiếc Cayenne màu trắng đang đỗ.
Sửa xe còn cần một thời gian.
Nguyễn Miên Miên cũng vội, tiếp tục từ từ uống nước.
lúc , một giọng quen thuộc đột nhiên vang lên lưng cô.
“Cô Nguyễn!”
Nguyễn Miên Miên , thấy Quý Thiên Vũ mặc áo len dệt kim và váy ngắn.
Quý Thiên Vũ nhanh chân đến mặt cô, vẻ mặt khá kinh ngạc: “Sao cô ở đây?”
Trước đây Quý Thiên Vũ vẫn luôn hẹn Nguyễn Miên Miên ngoài, nhưng đều Nguyễn Miên Miên tìm cớ từ chối, ngờ gặp cô ở đây, thật là trùng hợp.
Nguyễn Miên Miên cũng ngờ gặp Quý Thiên Vũ ở đây, một thoáng ngạc nhiên, cô lơ đãng : “ đến đây chơi.”
Quý Thiên Vũ phịch xuống ghế trống bên cạnh cô, tỏ vẻ thiết : “ cũng đến đây chơi, gần đây một khu du lịch nông trang, là do chú mở, ở đó một cái ao lớn, thể câu cá, còn thể lên núi hái trái cây, chiều nay chúng còn định chèo thuyền nướng BBQ, cô chơi cùng chúng ?”
Nguyễn Miên Miên tỏ vẻ hứng thú: “ hẹn , xin , thể chơi cùng các cô .”
Quý Thiên Vũ trong lòng khẽ động, tiếp tục hỏi dồn: “Người cô hẹn cũng ở gần đây ? Là ai ?”
Nguyễn Miên Miên nhận ý đồ của cô , như : “Là ai thì cô cũng quen, dù đó là Tiêu Dật Đình.”
Tâm tư vạch trần ngay mặt, sắc mặt Quý Thiên Vũ chút lúng túng: “Cô đừng , cảm tình với Tiêu tổng, nhưng cũng là nguyên tắc, đến mức đào góc tường nhà khác.”
Nguyễn Miên Miên thầm nghĩ, nếu mà tin lời cô, chính là đồ ngốc!
Cô c.ắ.n ống hút, ừng ực hút sữa, tầm mắt xuyên qua lớp kính chiếc Cayenne màu trắng ở xa, chấp sự và nhân viên vẫn đang bận rộn sửa xe.
Hy vọng thể sửa xong nhanh một chút, như sẽ Quý Thiên Vũ quấy rầy nữa.
Quý Thiên Vũ để ý thấy con thỏ nhỏ cô đang ôm trong lòng, lập tức lộ vẻ vui mừng: “Con thỏ nhỏ đáng yêu quá, nó là thú cưng của cô ? Tên là gì ?”
Nói cô định đưa tay sờ Vong Xuyên.
Vong Xuyên ở mặt Nguyễn Miên Miên thì ngoan ngoãn đáng yêu, nhưng ở mặt khác thì hung dữ vô cùng.
Nó vểnh tai, nhe răng trợn mắt, trong cổ họng phát tiếng gầm gừ trầm thấp, cảnh cáo đối phương chạm nó.
Quý Thiên Vũ dọa đến rụt tay , thầm nghĩ đúng là thú cưng giống chủ, đều trông mềm mại vô hại, nhưng thực hung dữ.
Cô dám chạm con thỏ nữa, đành đổi chủ đề, hỏi: “ gần đây Tiêu tổng đang giúp cô tìm bố, tìm thế nào ? Có tin tức gì ?”
Nguyễn Miên Miên trả lời mà hỏi ngược : “Cô hỏi cái gì?”
Quý Thiên Vũ ngọt ngào: “ đang quan tâm cô mà, bố cô bỏ , để một mớ hỗn độn lớn như cho cô, áp lực của cô chắc chắn lớn, nếu thể tìm bố cô về, cuộc sống của cô hẳn sẽ hơn nhiều.”
“Nếu cô thật sự quan tâm , thì nên cho mượn ít tiền, giúp giảm bớt một chút gánh nặng nợ nần.”
Quý Thiên Vũ lập tức nghẹn họng.
Đừng quan hệ giữa cô và Nguyễn Miên Miên , cho dù quan hệ nữa, cô cũng chắc sẽ cho đối phương mượn tiền.
Tục ngữ câu, cho vay lúc cấp bách chứ cho vay lúc nghèo.
Bây giờ Nguyễn thị phá sản, Nguyễn Miên Miên rõ ràng là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, cho mượn ít tiền thì tác dụng, cho mượn nhiều thì cô chắc chắn trả nổi.
Dù là về tình về lý, Quý Thiên Vũ cũng sẽ dính vũng nước đục .
…………
Hôm nay chỉ cập nhật hai chương, nợ một chương ngày mai bù, chúc ngủ ngon~