Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 478: Tổng Tài Cấm Dục, Cầu Ôm Ôm!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Miên Miên đợi Vong Xuyên trong khu nghỉ dưỡng, kết quả ngờ, chỉ đợi Vong Xuyên, mà còn đợi cả Tiêu Dật Đình.
Một một thỏ tiến khu nghỉ dưỡng, xuất hiện mặt Nguyễn Miên Miên.
Nguyễn Miên Miên Tiêu Dật Đình, khá ngạc nhiên: “Sao cũng đến đây?”
Tiêu Dật Đình mặc bộ áo vest đen may đo cao cấp, dáng cao ngất, khuôn mặt tuấn tú như ngọc chút biểu cảm nào, nhạt nhẽo : “ đến để trông chừng cô, tránh để cô gây họa.”
Nguyễn Miên Miên lập tức vui.
“ gây họa cho lúc nào? Anh đừng tùy tiện vu oan cho khác.”
Tiêu Dật Đình để ý đến lời phản bác của cô, ánh mắt rơi Số 438, khẽ gật đầu: “Xin chào.”
Số 438 lúc cũng đang đ.á.n.h giá Tiêu Dật Đình, đầy ẩn ý: “Đã sớm Vong Xuyên nhắc đến , là một kẻ mặt than.”
Vong Xuyên lập tức ho khụ khụ hai tiếng.
Số 438 ngay đó : “Thực đang ghen tị với , bởi vì ít nhất vẫn còn một khuôn mặt , giống , chỉ một khuôn mặt thỏ, mặt là lông, hôn một cái cũng chỗ hạ miệng.”
Vong Xuyên lập tức ho càng dữ dội hơn.
Số 438 , ý hỏi: “Anh đây là cổ họng thoải mái? Hay là ? Sao cứ ho mãi thế? Có cần mời bác sĩ thú y đến khám cho ?”
Vong Xuyên nhịn nữa, mỗi câu của Số 438 đều giẫm trúng chỗ đau của .
Anh xù lông : “Ông đây cơ thể khỏe mạnh lắm, cần quan tâm, còn nhảm nữa, ông đây sẽ c.ắ.n !”
Số 438 sợ , híp mắt : “Lại đây đây, cứ c.ắ.n thoải mái, đợi c.ắ.n thương , sẽ tìm vợ đòi tiền t.h.u.ố.c men, với cái thể ngọc ngà của , thế nào cũng đền vài triệu chứ.”
Nguyễn Miên Miên vội vàng : “Nhà phá sản , tiền, bây giờ ăn ở đều dựa Tiêu Dật Đình, đền tiền thì tìm .”
Tiêu Dật Đình mặt cảm xúc: “Tiền thì , thịt thỏ thì một chậu đấy, thì cứ lấy .”
Vong Xuyên tức đến mức giậm chân bành bạch, sàn nhà giậm phát tiếng lạch cạch.
“Cái đám lương tâm các , uổng công ông đây còn nghĩ đủ cách để giúp các !”
Nguyễn Miên Miên thuận thế hỏi: “Anh giúp chúng chuyện gì?”
Vong Xuyên há miệng định , là nghĩ đến chuyện gì, đột nhiên ngậm miệng, bày dáng vẻ .
Nguyễn Miên Miên cũng ép , thong thả : “Anh cũng , dù cũng tìm đến tận đây , nơi khí trong lành, môi trường yên tĩnh, ăn uống mỹ nam, đúng là thiên đường chốn nhân gian, dự định sẽ sống ở đây nữa.”
Nghe , Số 438 lập tức bật .
“Được nha, cô cứ sống ở đây, bao ăn bao ở, chúng việc gì thì chơi game, xem phim hoạt hình.”
Lần , chỉ Vong Xuyên, mà ngay cả Tiêu Dật Đình cũng yên nữa.
Một một thỏ đồng thanh : “Không !”
Nguyễn Miên Miên thèm để ý đến họ, tiếp tục với Số 438: “Đến lúc đó chúng cùng leo rank Thách Đấu!”
Số 438 nha nha, lát nữa tặng cô vài cái skin, cô thích kiểu gì cứ với .
Thấy hai họ chuyện vui vẻ, Vong Xuyên và Tiêu Dật Đình càng thêm vui.
Họ một loại cảm giác nguy cơ vợ sắp lừa chạy mất, lập tức quên sự ghét bỏ và ghen tị lẫn , liên thủ nhất trí đối ngoại.
Vong Xuyên nhảy nhót lên Nguyễn Miên Miên, giơ hai móng vuốt lên ôm lấy cổ cô, mở to đôi mắt màu xám chằm chằm cô, hừ hừ : “ dẫn em leo rank Thách Đấu, mua skin cho em, em gì cũng cho em, cần cầu xin khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-478-tong-tai-cam-duc-cau-om-om.html.]
Tiêu Dật Đình bình tĩnh hỏi: “Nếu cô ở đây, tiền Nguyễn thị các nợ ngân hàng ? Còn cha cô ?”
Không đợi Nguyễn Miên Miên trả lời, liền vươn tay , ôm lòng.
“Cô yên tâm, bất luận cô gặp khó khăn gì, đều sẽ giúp đỡ cô, về tung tích của cha cô, cũng manh mối .”
Câu cuối cùng, lập tức khiến Nguyễn Miên Miên quên béng chuyện xảy , vội vàng hỏi: “Anh tìm cha ?”
“Tạm thời vẫn , nhưng tin tức , ông từng xuất hiện ở một thị trấn nhỏ thuộc nước Phật Khoa, phái tìm, tin rằng nhanh sẽ hồi âm.”
Nguyễn Miên Miên tha thiết : “Trăm sự nhờ , nhất định tìm cha .”
Vong Xuyên xen hỏi: “Tại em cứ nhất quyết tìm cha em? Ông liên quan đến nhiệm vụ của em ?”
Nguyễn Miên Miên trả lời, chỉ lắc đầu.
Vong Xuyên một khi liên quan đến nhiệm vụ, cô sẽ quy tắc hạn chế, nên cũng tiếp tục gặng hỏi nữa.
Số 438 gõ gõ mặt bàn: “Mọi đều ăn tối ? lúc, chiều nay câu ít cá, tối nay nấu canh cá cho .”
Vong Xuyên chút lưu tình vạch trần : “Cái hồ trong khu nghỉ dưỡng của là hồ nhân tạo, bên trong căn bản hề nuôi cá, câu cá lên bằng cách nào? Anh sai nhảy xuống nước, móc cá lưỡi câu của đấy chứ?”
Sắc mặt Số 438 cứng đờ, ngay đó thẹn quá hóa giận : “Cần quản chắc?!”
Nguyễn Miên Miên kinh ngạc.
Buổi chiều lúc Số 438 câu cá, cô vẫn luôn bên cạnh xem, phát hiện đáy hồ còn .
Vong Xuyên biểu cảm của cô, lập tức đoán suy nghĩ của cô, khẩy : “Em thật sự tưởng tên câu cá đấy chứ? Hắn đến cả mồi câu cũng phân biệt các loại, thế mà cứ thích màu, dứt khoát sai mang theo thiết lặn, ở đáy hồ móc từng con cá lưỡi câu của , móc xong còn rung rung lưỡi câu của , hiệu cho thể thu dây .”
Nguyễn Miên Miên vạn vạn ngờ còn thao tác cồng kềnh như , nhất thời kinh ngạc đến mức thán phục.
Bị vạch trần mánh khóe ngay mặt, Số 438 vô cùng khó chịu: “Canh cá tối nay, phần của !”
Vong Xuyên hề sợ hãi, tỏ vẻ quan tâm: “Không ăn thì ăn, dù bây giờ chỉ ăn chay.”
Số 438 suýt nữa thì quên mất, tên bây giờ là một con thỏ, ăn đồ mặn.
Thấy hai họ sắp cãi , Nguyễn Miên Miên vội vàng hòa giải: “Thôi bỏ , ăn cơm , bụng đói meo .”
Canh cá bưng lên, nước canh trắng như tuyết, mùi thơm nức mũi.
Có đồ ăn ngon, Số 438 thèm để ý đến Vong Xuyên nữa, tập trung việc ăn.
Vong Xuyên ăn đồ mặn, đành ôm một củ cà rốt, xổm bàn ăn, gặm rôm rốp giòn tan.
Đợi ăn no tám phần, hầu bưng món tráng miệng và trái cây lên.
Cho đến khi món tráng miệng và trái cây cũng ăn xong, Nguyễn Miên Miên vẫn ý định rời , xem là thật sự định ở đây .
Vong Xuyên tung hết ngón nghề, nũng đủ kiểu, thậm chí là vứt bỏ cả thể diện già nua lăn lộn mặt đất, vẫn thể khiến cô đổi ý định, cuối cùng đành gửi gắm hy vọng Tiêu Dật Đình.
“Anh gì cũng đang chiếm giữ xác con , đủ điều kiện ưu tú, thể đến cả vợ cũng giữ nổi chứ?!”
Tiêu Dật Đình để ý đến lời chế nhạo của , đôi mắt đen Nguyễn Miên Miên, giọng trầm thấp.
“Nếu cô ở đây, lão quản gia và các quản gia của cô ?”