Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 463: Tổng Tài Cấm Dục, Cầu Ôm Ôm!

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:43:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Miên Miên chậc một tiếng: “Nếu kết hôn với , thì khoản nợ khổng lồ , cũng sẽ do chúng cùng gánh vác, chắc chắn vụ ăn lỗ vốn ?”

Tiêu Dật Đình trầm ngâm một lát: “ sẽ cố hết sức giúp cô tìm bố cô, nợ tiền là ông , đáng lẽ do ông trả hết.”

nếu tìm thì ?”

“Không tìm thì tính , thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.”

Nguyễn Miên Miên tò mò: “Tại kết hôn với ? Anh là một doanh nhân, hẳn là rõ, kết hôn với lúc , đối với là trăm hại mà một lợi.”

Tiêu Dật Đình : “Cũng lợi.”

“Ồ?”

“Vào lúc , ngoài , ai thể giúp cô, cách khác, bây giờ cô chỉ thể dựa , cũng chỉ thể tin tưởng .”

Nguyễn Miên Miên ha ha : “Vậy thì chắc, bản cũng thể nghĩ cách trả hết nợ đó.”

Tiêu Dật Đình bình tĩnh cô: “Ví dụ như phá giải hệ thống an ninh ngân hàng, trộm tiền ngân hàng?”

Nguyễn Miên Miên hừ một tiếng: “Đừng coi thường , cho hai trăm ba mươi mốt năm, nhất định thể phá giải hệ thống an ninh của ngân hàng!”

“Hy vọng hai trăm ba mươi mốt năm vẫn thể những lời như .”

Điện thoại reo, Tiêu Dật Đình cầm điện thoại, đến bên cửa sổ, một tiếng: “Mẹ.”

Không đầu dây bên gì, vẻ mặt Tiêu Dật Đình chút đổi.

“Vâng, con , con qua ngay đây.”

Điện thoại ngắt.

Nguyễn Miên Miên sofa, đó cầm một quả táo, gặm : “Anh ? Không ăn cá luộc Tứ Xuyên nữa ? Tay nghề của Dercos tuyệt đó.”

“Mẹ bệnh, về xem bà ,” Tiêu Dật Đình dừng , thêm một câu, “Cô về cùng .”

Nguyễn Miên Miên sặc, ho khan.

Tiêu Dật Đình đưa một tờ giấy ăn cho cô.

“Cảm ơn,” Nguyễn Miên Miên nhận giấy ăn lau miệng, lớn tiếng , “ !”

Nhìn vẻ mặt kháng cự của cô, Tiêu Dật Đình những ý nhượng bộ, ngược còn nhấn mạnh giọng: “Cô .”

!” Nguyễn Miên Miên c.ắ.n quả táo kêu rôm rốp, “Đó là , chứ , tại gọi ? còn quen bà , đến đó gì chứ? Ngượng ngùng lắm, !”

“Sớm muộn gì bà cũng sẽ thành cô, bây giờ đến thăm bà , quen một chút, sẽ dễ sống chung hơn.”

Nguyễn Miên Miên hừ hừ : “ còn đồng ý gả cho .”

Tiêu Dật Đình cầm điện thoại lên: “Nếu , thì bây giờ sẽ gọi điện cho ngân hàng, đóng băng tấm thẻ đen đưa cho cô.”

Nguyễn Miên Miên lập tức chịu, nhảy dựng lên hét: “Đừng mà! Dercos đang mua thức ăn đó, nếu đóng băng thẻ, ông mua thức ăn ? Nếu mua thức ăn, cá luộc Tứ Xuyên của sẽ mà ăn!”

Tiêu Dật Đình thong dong : “Hoặc là cô cùng thăm , hoặc là cô đừng hòng ăn cá luộc Tứ Xuyên nữa, tự cô chọn .”

Nguyễn Miên Miên tức tối: “Anh đang uy h.i.ế.p !”

.”

Nguyễn Miên Miên ném mạnh quả táo xuống đất, hùng hổ hét lên: “ sẽ khuất phục ! Cho dù c.h.ế.t đói! Cho dù cả đời ăn cá luộc Tứ Xuyên nữa! cũng sẽ chấp nhận sự uy h.i.ế.p của !”

Một giờ .

Chiếc Maybach màu đen dừng cửa nhà họ Tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-463-tong-tai-cam-duc-cau-om-om.html.]

Nguyễn Miên Miên cánh cửa lớn sang trọng lấp lánh ánh vàng mặt, trong lòng chỉ hai chữ, thật thơm!

Chiếc Maybach tài xế lái gara, Tiêu Dật Đình nắm tay cô: “Vào thôi.”

Nguyễn Miên Miên ôm lấy bức tượng thiên thần nhỏ bằng đá ở cửa, hu hu : “Em sợ thật đó! Em thể đây đợi ?”

Tiêu Dật Đình gỡ từng ngón tay của cô khỏi bức tượng: “Không , đến thì cùng .”

“Đó là chồng trong truyền thuyết đó! Anh quan hệ chồng nàng dâu ở nước đáng sợ đến mức nào ? Anh qua ba trăm câu chuyện về chồng ác độc và nàng dâu đáng thương ? Anh thấy những nàng dâu chồng hành hạ đến c.h.ế.t ? Hu hu hu, em ! Anh thả em !”

Tiêu Dật Đình đầu đầy vạch đen.

Anh trực tiếp ôm cả Nguyễn Miên Miên lòng, cho cô ôm bức tượng: “Sau rảnh rỗi đừng xem những thứ linh tinh đó, hại cho sức khỏe tâm lý.”

Nguyễn Miên Miên lóc t.h.ả.m thiết, giống hệt một vợ nhỏ cường đạo bắt áp trại phu nhân: “Anh chồng, đương nhiên nỗi khổ của em!”

đảm bảo với cô, tuyệt đối là một chồng dễ sống chung, bà sẽ khó cô .”

“Em tin! Anh lừa em!”

Lúc cổng sân mở , một phụ nữ trung niên mặc váy , bà là quản gia của nhà họ Tiêu, đều gọi bà là Ngọc tỷ.

Ngọc tỷ thấy tư thế của Tiêu Dật Đình và Nguyễn Miên Miên, sững sờ, khẽ thành tiếng: “Đây là Nguyễn tiểu thư ? Mau , phu nhân đợi hai vị lâu .”

ngoài, Nguyễn Miên Miên tiện càn nữa, đành hậm hực buông Tiêu Dật Đình .

Ba bước sân nhà họ Tiêu, lập tức hai hàng vệ sĩ hai bên đường, cúi chào chín mươi độ tiêu chuẩn.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân, buổi tối lành!”

Tiếng hô vang trời, thẳng lên mây xanh!

Nguyễn Miên Miên chấn động đến giật , suýt nữa thì vẫy tay một câu các đồng chí vất vả .

Tiêu Dật Đình vẻ vô tình hỏi: “So với các chấp sự của cô, cô thấy vệ sĩ nhà thế nào?”

So với dàn chấp sự trai của cô, dàn vệ sĩ của nhà họ Tiêu còn cường tráng hơn, xem cơ bắp cuồn cuộn kìa, gần như rách toạc chiếc áo sơ mi đen mỏng, vô cùng uy mãnh.

Nguyễn Miên Miên ha ha ha gượng: “Không tệ tệ, đều tệ.”

Tiêu Dật Đình đề nghị: “Nếu cô thấy những vệ sĩ tệ, thể cho cô mượn, còn những chấp sự của cô, thể đưa hết về Vosako.”

Nguyễn Miên Miên lập tức hiểu .

Người đàn ông vẫn còn ghi hận chuyện cô chơi bài với các chấp sự lúc , thật là nhỏ mọn.

Cô cảm ơn ý của Tiêu Dật Đình, và tỏ ý cần.

Tuy nhà họ Tiêu phất lên muộn hơn Nguyễn thị, nhưng tốc độ trỗi dậy của nhà họ Tiêu trong hai năm nay khiến kinh ngạc, địa vị của nhà họ Tiêu cũng theo đó mà lên như diều gặp gió, hiện tại nếu chỉ xét về tài lực, trong nước tập đoàn tài chính nào thể sánh với Tiêu thị.

những điều đều thể sánh bằng sự chấn động mà dinh thự nhà họ Tiêu mang cho Nguyễn Miên Miên lúc .

Nhà họ Tiêu xây dựng mô phỏng theo hoàng cung, tường đỏ ngói lưu ly, mái cong đấu củng, hòn non bộ đắp bằng đá Thái Hồ, hành lang chín khúc, là một mảng lá sen xanh biếc nối liền trời đất, cá koi tự do bơi lội trong nước, đình bát giác nổi mặt nước, lụa mỏng bay theo gió.

Trên đường gặp mấy hầu, thấy Tiêu Dật Đình đều dừng cúi chào hỏi.

Tiêu Dật Đình đối với việc dường như cũng quen, mắt liếc ngang mà thẳng qua.

Nguyễn Miên Miên trong thoáng chốc còn tưởng suýt xuyên .

Cũng quá khoa trương !

Nhà họ là đem cả hoàng cung dọn về nhà ?!

 

 

Loading...