Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 453: Tiểu Đáng Yêu, Để Lão Tử Hôn Một Cái!

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:42:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Thành đ.á.n.h thức Đào Quả đang hôn mê.

Đào Quả dường như va đập chấn động não, lúc tỉnh , cả đều ngơ ngác, qua một lúc lâu mới dần hồi phục .

chạm trán, lập tức đau đến mức co giật, vội vàng buông tay .

Nguyễn Miên Miên hỏi những khác ?

Thần sắc Cố Thành ngưng trọng: “Chúng nhóm Lỗ Á Phu mai phục, tuy chúng phản sát Lỗ Á Phu, nhưng phe chúng cũng thương vong t.h.ả.m trọng.”

Tâm trạng Nguyễn Miên Miên nặng nề: “C.h.ế.t mấy ?”

“C.h.ế.t bảy .”

“Lương Úc ...”

Cố Thành tuy ghen tị vì lúc cô còn quan tâm đến Lương Úc, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Lương Úc thương, nhưng nguy hiểm đến tính mạng, Giáo sư Từ vì bảo vệ Trần tỷ nên c.h.ế.t, Trần tỷ và Chu Mông sống sót, nhưng cũng đều thương.”

Gần như là quân diệt.

Nguyễn Miên Miên nhắm mắt , đè nén nỗi bi thương trong lòng, một lát mới mở miệng: “Đưa bọn em tìm bọn họ .”

“Ừm.”

Nguyễn Miên Miên thương ở cột sống, chỉ thể miễn cưỡng vững, nhưng khó khăn, đặc biệt là trong thời tiết mưa bão thế .

Cố Thành cõng lưng, còn Đào Quả thì xốc tinh thần theo bọn họ.

Ba bước thấp bước cao trong rừng núi, nhanh tìm thấy nhóm Lương Úc.

Trên eo Lương Úc một vết thương lớn, tùy tiện dùng một chiếc áo khoác băng bó vết thương , nhưng m.á.u tươi vẫn ngừng rỉ ngoài. Cậu dùng xẻng đào một cái hố lớn, Chu Mông kéo cánh tay thương, gian nan kéo từng t.h.i t.h.ể một xuống hố, chuẩn một ngôi mộ đơn sơ cho những đồng đội c.h.ế.t .

Còn Trần Khê thì quỳ sụp mặt đất, ôm lấy t.h.i t.h.ể lạnh ngắt của Giáo sư Từ, một lời.

Cố Thành và Đào Quả cũng bước tới giúp đỡ.

Bọn họ khiêng tất cả t.h.i t.h.ể xuống hố, cuối cùng chỉ còn Giáo sư Từ.

Đào Quả quỳ một gối, đỡ lấy vai Trần Khê, ôn tồn khuyên nhủ: “Người c.h.ế.t thể sống , nén bi thương.”

Trần Khê ôm c.h.ặ.t t.h.i t.h.ể Giáo sư Từ, như thấy lời bên cạnh, thần trí hoảng hốt lẩm bẩm: “Đều tại , nếu liên lụy đến lão Từ, ông c.h.ế.t, đều là của ...”

Nguyễn Miên Miên ngoảnh mặt , nỡ tiếp nữa.

Đào Quả khuyên nhủ hồi lâu, cuối cùng cũng khiến Trần Khê buông tay, những khác khiêng t.h.i t.h.ể Giáo sư Từ lên, đặt xuống hố, đó lấp đất .

Trơ mắt t.h.i t.h.ể Giáo sư Từ sắp đất bùn che lấp , Trần Khê cuối cùng nhịn nữa, ôm mặt gào t.h.ả.m thiết.

Nước mắt hòa lẫn với nước mưa, lạnh thấu xương tủy.

Nguyễn Miên Miên ngẩng đầu lên, màn mưa mù mịt khắp trời: “Cái trò chơi quỷ quái , đến khi nào mới là điểm dừng?”

Cố Thành nắm lấy tay cô: “Còn ba ngày nữa.”

Ba ngày.

Nghe vẻ nhanh, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc tiếp tục ở trong cái môi trường ăn thịt thêm ba ngày nữa, Nguyễn Miên Miên liền cảm thấy ba ngày trở nên vô cùng khó ngao du.

Ba ngày cuối cùng, lượng chơi đảo giảm mạnh xuống một con khiến sợ hãi.

Mười tám .

Một trăm , trải qua gần một tháng đào thải, đến bây giờ chỉ còn mười tám .

Và trong mười tám , thậm chí nhiều xuất hiện vấn đề, bọn họ thậm chí mất lối tư duy của bình thường, biến thành những con thú hoang chỉ tấn công và c.h.é.m g.i.ế.c.

Bọn họ chỉ cần thấy đồng loại, sẽ tay c.h.é.m g.i.ế.c, c.h.ế.t thôi.

Trong nhóm Cố Thành, ngoại trừ Đào Quả và Trần Khê, những khác gần như đều là bệnh nhân trọng thương, bọn họ chịu nổi c.h.é.m g.i.ế.c thứ hai, chỉ đành cẩn thận từng li từng tí đường vòng tránh những chơi khác.

Bọn họ tìm một nhà an , bình an vượt qua một đêm.

Hôm , trận mưa lớn kéo dài nhiều ngày cuối cùng cũng tạnh.

đợi bọn họ vui mừng bao lâu, cảm nhận mặt đất bắt đầu rung chuyển, trong khí một mùi kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-453-tieu-dang-yeu-de-lao-tu-hon-mot-cai.html.]

Rất nhanh Cố Thành ngửi , trầm giọng : “Là mùi lưu huỳnh!”

Mọi kinh hãi trong lòng, nhanh ch.óng phản ứng , đồng loạt về hướng núi lửa.

Trước đây Giáo sư Từ từng giới thiệu vị trí của núi lửa cho bọn họ.

Lúc ở vị trí đó, đang bốc khói mù mịt ngoài, nếu kỹ, lờ mờ còn thể thấy những tia lửa đỏ rực.

Đào Quả thốt lên: “Là núi lửa sắp phun trào !”

Lương Úc vội vàng : “Mau, mau bờ sông, chúng mau ch.óng qua sông!”

Bây giờ chỉ cố gắng tránh xa núi lửa, trốn đến bờ biển, mới còn giữ một tia hy vọng sống sót.

Bọn họ hoảng hốt thu dọn đồ đạc, vội vã chạy về hướng dòng sông.

Tuy mưa lớn tạnh, nhưng nhiều vùng trũng trong núi, vẫn còn đọng lượng lớn nước tích tụ, vì bọn họ thể vòng một đoạn đường.

Đợi khi bọn họ đến bờ sông, là buổi trưa.

Nước sông vẫn cực kỳ chảy xiết, tiếng nước chảy ào ào lọt tai, kích thích tâm trí của mỗi .

Mọi thêm gì nhiều, phàm là còn thể cử động, đều hành động, tích cực tìm kiếm gỗ, chế tạo bè gỗ ngay tại chỗ.

kinh nghiệm từ , bè gỗ tốc độ nhanh.

Ầm một tiếng vang thật lớn!

đá vụn lăn xuống từ miệng núi lửa, dung nham đỏ rực nóng bỏng phun trào , men theo sườn núi nhanh ch.óng lan tràn xuống .

Phàm là nơi dung nham qua, đều thiêu rụi thành tro bụi.

Mùi lưu huỳnh trong khí càng thêm nồng nặc, trong đó còn xen lẫn chút mùi gỗ cháy khét.

Những loài động vật vốn sinh sống trong rừng núi nhận nguy hiểm, thi chạy cuồng về phía dòng sông.

Nhóm Cố Thành xong bè gỗ, một đội quân do vô động vật tạo thành đến bờ sông, ngày thường những loài động vật ... đặc biệt là động vật ăn thịt, gần như là vương bất kiến vương, gặp mặt chắc chắn c.h.é.m g.i.ế.c, nhưng bây giờ chúng quên mất phận thù địch chuỗi thức ăn của , bất chấp tất cả mà bỏ chạy.

Động vật hề do dự, từng con một nhảy xuống sông.

Nước sông b.ắ.n lên cao.

Một loài động vật mượn thể hình to lớn, chống sự xô đẩy của nước sông, gian nan bơi về phía bờ bên .

Một loài động vật khác thể hình nhỏ, gần như xuống nước, nước sông cuốn trôi, chớp mắt thấy tăm .

Cảnh tượng kích thích nhóm Nguyễn Miên Miên.

Thể hình của bọn họ cũng xấp xỉ với những loài động vật nước cuốn trôi đó, nếu bọn họ cẩn thận rơi xuống nước, kết cục đối mặt chắc chắn cũng giống như những con vật nhỏ đó.

Mọi căng thẳng thần kinh, một lời, ném chiếc bè gỗ xong xuống sông.

Bè gỗ nổi mặt nước, ngừng lắc lư theo dòng nước.

Cố Thành nhảy lên , đó đưa tay kéo Nguyễn Miên Miên, tiếp theo là Đào Quả, Trần Khê, Chu Mông, và Lương Úc.

Trên chiếc bè gỗ nhỏ bé, chen chúc trọn vẹn sáu .

Trọng lượng vượt quá giới hạn, bè gỗ bắt đầu từ từ chìm xuống.

Cố Thành trầm giọng : “Nhiều quá, chia hai đợt .”

Lương Úc và Chu Mông bờ, vốn dĩ Nguyễn Miên Miên cũng định bờ, nhưng đợi cô lên, Trần Khê dậy một bước.

Nguyễn Miên Miên bất ngờ: “Trần tỷ?”

Tóc Trần Khê rối, việc mất chồng yêu thương nhất, khiến cả bà đều ở trong trạng thái bất cứ lúc nào cũng thể sụp đổ, căn bản tâm trí để chải chuốt bản .

Bà mặc cho mái tóc dài bay trong gió, bình tĩnh : “Mọi , đợi đợt .”

Nguyễn Miên Miên cảm thấy , định phản đối.

Trần Khê đợi cô chuyện nữa, trực tiếp nhảy trở bờ.

 

 

Loading...