Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 447: Tiểu Đáng Yêu, Để Lão Tử Hôn Một Cái!

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:42:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi đều lên tiếng, yên lặng ông, tràn đầy khao khát học hỏi.

Khung cảnh khiến Giáo sư Từ nhớ cảm giác khi lên lớp ở trường, khá là cảm giác thành tựu.

Ông dùng một giọng điệu đầy vẻ bí ẩn, từ từ : “ phát hiện, đang đỉnh của một ngọn núi lửa, ngay bên cạnh , chính là một miệng núi lửa khổng lồ.”

Mọi đều sững sờ.

Rõ ràng bọn họ đều ngờ câu trả lời của Giáo sư Từ là như .

Lương Úc suy nghĩ một chút: “Là núi lửa đang hoạt động ?”

Giáo sư Từ gật đầu: “Ngọn núi lửa đó trông vẻ ngủ đông từ lâu , nhưng thực chất nó là một ngọn núi lửa đang hoạt động hàng thật giá thật.”

Nguyễn Miên Miên vội vàng truy hỏi: “Nói cách khác, ngọn núi lửa đó sẽ phun trào?”

“Ừm.”

Câu trả lời của Giáo sư Từ, khiến đều chìm tĩnh lặng.

Một lát , tiếp tục thảo luận, bọn họ đều thời gian phun trào chính xác của núi lửa, nếu còn một thời gian dài nữa, thì bọn họ cần lo lắng, dù qua hai mươi mấy ngày nữa, là thể kết thúc trò chơi rời khỏi hòn đảo hoang .

nếu thời gian gần, thì bọn họ nghĩ cách tự bảo vệ .

Giáo sư Từ nghiêm túc : “Không thiết chuyên dụng để tiến hành phân tích, cũng thể xác định thời gian phun trào cụ thể của núi lửa, nhưng cảm thấy, phàm là chuyện gì cũng chuẩn cho tình huống nhất.”

Cố Thành tỏ ý tán thành với điều : “Chúng cố gắng tránh xa ngọn núi lửa đó, nhất là trốn đến nơi gần biển, nếu thực sự gặp núi lửa phun trào, chúng thực sự chỗ nào để trốn, thì trốn xuống biển.”

Muốn đến bờ biển, bắt buộc qua sông.

Sáu khi ăn uống no nê, bắt đầu lên kế hoạch cho các phương pháp qua sông.

Mây đen trời dần tụ , nước mưa tí tách rơi xuống, bọn họ tạm dừng thảo luận, nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, chạy về phía nhà an gần nhất.

Trải qua quá trình khám phá trong thời gian , vị trí của các nhà an trong khu vực , gần như đều bọn họ xác định.

Sau khi nhà an , sáu tự động tách , từng cặp tìm phòng nghỉ ngơi.

Nguyễn Miên Miên vẫn như cũ ở cùng một phòng với Cố Thành.

Cố Thành cởi bỏ bộ quần áo nước mưa ướt, để lộ hình thon dài với cơ bắp cân đối.

Anh chăng một sợi dây thừng trong phòng, treo hết quần áo lên đó, như , đợi đến sáng mai thức dậy, quần áo chắc là thể khô ráo .

Nguyễn Miên Miên ôm đống chăn ga gối đệm bẩn thỉu giường ném xuống sàn nhà bên cạnh, lấy từ trong ba lô chăn ga gối đệm sạch sẽ, trải lên giường, đó cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng , lấy từ trong ba lô một chiếc áo thun mới.

buff may mắn của Nguyễn Miên Miên, đội của bọn họ gần như ngày nào cũng thể nhặt túi vật tư, đồ đạc trong túi vật tư kỳ lạ đủ loại, ngoài đồ ăn thức uống đồ dùng, còn quần áo mặc và chăn ga gối đệm.

Chiếc áo thun Nguyễn Miên Miên lấy rõ ràng là kiểu nam, to dài, cô tròng cứ như váy liền , vạt áo dài đến tận đầu gối.

Như đỡ rắc rối mặc quần, cô xé giấy gói, đắp mặt nạ lên mặt, đó lấy một bàn cờ cá ngựa (phi hành kỳ).

, cờ cá ngựa cũng là cô mở từ trong túi vật tư.

Thứ gần như bất kỳ tác dụng thực tế nào, nhưng là một công cụ để g.i.ế.c thời gian.

Bây giờ cách lúc trời tối hẳn vẫn còn một thời gian, Nguyễn Miên Miên ngủ , cô với đàn ông: “Đến chơi một ván .”

Cố Thành chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ đen và quần đùi đen.

Anh phía Nguyễn Miên Miên, một tay ôm eo cô, một tay cầm xúc xắc, tùy miệng : “Cứ chơi thế thì chán lắm, thêm chút tiền cược .”

“Anh cược gì?”

“Rất đơn giản, thua vô điều kiện thành một yêu cầu do thắng đưa .”

Nguyễn Miên Miên suy nghĩ một chút, gật đầu đáp: “Được.”

Cố Thành nhếch khóe miệng, tùy tay ném một con , là năm.

Nguyễn Miên Miên ném sáu, cô hắc hắc , cô chính là phụ nữ sở hữu buff may mắn đấy, cái trò đổ xúc xắc , chắc chắn là bách chiến bách thắng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-447-tieu-dang-yeu-de-lao-tu-hon-mot-cai.html.]

Cô cầm lấy quân cờ màu đỏ thuộc về , đặt vị trí xuất phát, mang dáng vẻ xoa tay hầm hè, nắm chắc phần thắng.

Mười phút .

Cố Thành đặt quân cờ cuối cùng đích, mỉm : “ thắng .”

Nguyễn Miên Miên trừng mắt ba quân cờ còn của , mang tư thế c.h.ế.t nhắm mắt.

Kể từ khi cô đổ con sáu đầu tiên, đó còn đổ con sáu nào nữa, ba quân cờ im lìm ở nhà, ý định nhích khỏi cửa phòng nửa bước, tức đến mức cô gần như thổ huyết.

Lúc cô hận thể lôi hệ thống đ.á.n.h cho một trận tơi bời, Nụ Hôn Thiên Sứ ? Không buff may mắn ? Tại đến cả một con sáu cũng cho cô?!

Cố Thành vuốt ve làn da mịn màng eo cô, giọng điệu mờ ám: “Theo như giao ước, em thành một yêu cầu của .”

Nguyễn Miên Miên vô cùng cảnh giác: “Nếu đưa yêu cầu quá đáng, em quyền từ chối.”

“Yên tâm, yêu cầu của một chút cũng quá đáng.”

Nguyễn Miên Miên vẫn thể yên tâm: “Nói thử xem.”

Cố Thành kề sát tai cô thì thầm một câu.

Nguyễn Miên Miên lập tức đỏ bừng mặt: “Như lắm ...”

“Không gì là cả, chúng đều ở bên , nếu đảo cục dân chính, lập tức thể kéo em đăng ký kết hôn, để em gọi một tiếng ông xã thì .”

“Nói thì ...”

Cố Thành c.ắ.n nhẹ dái tai cô: “Em hứa với , lời giữ lời.”

Thua thì chịu phạt, Nguyễn Miên Miên cách nào trốn, chỉ đành căng da đầu, dùng giọng cực kỳ nhỏ gọi một tiếng: “Ông xã.”

“Giọng nhỏ quá, rõ.”

Tiếng đầu tiên gọi , khi gọi tiếng thứ hai, gánh nặng tâm lý giảm nhiều, Nguyễn Miên Miên tăng âm lượng: “Ông xã!”

Cố Thành gọi đến mức nửa đều tê dại.

Anh ôm lấy Nguyễn Miên Miên liền bắt đầu gặm c.ắ.n, mang tư thế ăn sạch sành sanh cô.

Cơ thể Nguyễn Miên Miên nhanh mềm nhũn, hóa thành một vũng nước xuân trong lòng .

Đến thời khắc quan trọng của bước cuối cùng, Nguyễn Miên Miên run rẩy giọng nhắc nhở: “Đừng bẩn ga giường.”

Bọn họ chỉ một bộ ga giường sạch sẽ, nếu bẩn thì tối nay chỗ ngủ mất.

Động tác của Cố Thành kiềm chế một chút, cẩn thận giường.

Anh cử động thúc giục Nguyễn Miên Miên gọi là ông xã.

Nguyễn Miên Miên hành hạ đến c.h.ế.t sống , ngừng gọi ông xã chậm một chút, gọi đến mức giọng gần như khản đặc.

Sau khi kết thúc, hai giường thở dốc, đều chút hồn.

Qua một lúc lâu, Cố Thành mới dậy, dùng khăn giấy lau sạch sẽ cho hai , đó giúp Nguyễn Miên Miên mặc quần áo t.ử tế.

Anh đắp chăn lên, thỏa mãn ôm lấy Nguyễn Miên Miên.

Ngủ một lúc, Nguyễn Miên Miên đột nhiên nhớ : “Ngủ ở phòng cách vách chúng là ai ?”

Cố Thành nhất thời hiểu ý nghĩ của cô, tùy miệng : “Bên trái là Lương Úc và Đào Quả, bên là vợ chồng Giáo sư Từ, thế?”

Nguyễn Miên Miên ôm mặt: “Xong !”

Vừa Cố Thành hành hạ đến mất lý trí, ngừng kêu la.

Khả năng cách âm của nhà an vốn luôn , những sống ở phòng cách vách chắc chắn rõ.

Chuyện bảo cô ngày mai gặp đây?!

 

 

Loading...