Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 439: Tiểu Đáng Yêu, Để Lão Tử Hôn Một Cái!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:42:44
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Miên Miên theo thường lệ một cảm giác gần như nghẹt thở cho tỉnh giấc.
Cô phát hiện một nửa cơ thể của Cố Thành đều đè lên , đàn ông sinh cao lớn, tay dài chân dài, đè cô gần như thể thở nổi.
Nguyễn Miên Miên dùng sức đẩy .
Bây giờ đang là giữa hè, nhiệt độ cao, may mà trong núi nhiệt độ thấp, đặc biệt là ban đêm, chỉ mười mấy độ, cho dù hai ôm c.h.ặ.t lấy cũng cần lo lắng quá nóng đổ mồ hôi.
Cô cử động, Cố Thành tỉnh.
Anh theo Nguyễn Miên Miên dậy, chiếc quần đùi chống lên, lập tức trở nên rõ ràng hơn.
Kích thước lớn như , Nguyễn Miên Miên giả vờ thấy cũng .
Cô thấy đàn ông sáp tới, vội vàng : “Thời gian còn sớm nữa, chúng mau ngoài thôi, đừng bỏ lỡ thời gian thả vật tư.”
Cố Thành một tiếng vội, dồn cô góc tường, hôn lâu.
Khi tách , thở của hai đều chút định.
Nguyễn Miên Miên thấy d.ụ.c niệm rõ ràng trong mắt đàn ông, cô tự chủ mà rụt cổ : “Thời gian thực sự còn nhiều nữa.”
Cố Thành lưu luyến rời buông cô .
Nguyễn Miên Miên vội vàng nhảy xuống giường, mặc quần .
Khi hai họ xuống lầu, những khác trong nhà an sớm thấy , chỉ còn Lương Úc và Đào Quả vẫn sô pha.
Nguyễn Miên Miên bất ngờ: “Sao hai ?”
Lương Úc ôn tồn : “Chúng nãy ngoài dạo một vòng về, hái chút quả dại, hai nếm thử ?”
Anh lấy một túi quả dại màu xanh nhạt.
Nguyễn Miên Miên từng thấy loại quả dại , nhưng nếu là Lương Úc hái về, chắc hẳn là ăn . Cô cầm một quả dại nhét miệng, chua chua ngọt ngọt, ăn khá ngon.
Thấy cô thích, Lương Úc liền đưa cả túi quả dại cho cô.
Nguyễn Miên Miên chia cho một ít thịt thỏ khô , coi như quà đáp lễ.
Lương Úc : “Hôm nay chúng định xa một chút, tối chắc về kịp, chúng thể sẽ qua đêm ở nhà an khác, hai hành động cùng chúng ?”
Nếu Nguyễn Miên Miên chỉ một , chắc chắn sẽ đồng ý lời mời của Lương Úc.
cô bây giờ đang trói buộc với Cố Thành.
Cô Cố Thành, hỏi ý kiến của .
Cố Thành vốn định từ chối, luôn cảm thấy Lương Úc ý đồ với Miên Miên, để hai họ tiếp xúc quá nhiều, nhưng khi thấy ánh mắt tràn đầy mong đợi của Miên Miên, lời từ chối đảo một vòng trong miệng, biến thành lời khác.
“Tùy em thôi.”
Nguyễn Miên Miên hiểu, Cố Thành tùy cô, thực chất chính là biến tướng nhượng bộ.
Cô vui mừng, ngờ Cố Thành nguyện ý nhượng bộ.
Nguyễn Miên Miên nhận lời mời của Lương Úc.
Thế là hai biến thành bốn .
Tám giờ năm mươi phút sáng, họ rời khỏi nhà an , tiến sâu trong rừng.
Chưa bao xa, họ thấy tiếng ầm ầm của cánh quạt .
Nhìn theo tiếng động, thấy một chiếc trực thăng đang bay qua từ đằng xa.
Bốn vội vàng chạy về hướng đó.
Họ chạy nhanh, nhưng vẫn chậm một bước.
Khi họ phát hiện túi vật tư, túi vật tư rơi tay một nhóm khác.
Nguyễn Miên Miên cảm thấy đám đó trông khá quen mắt, cô cẩn thận nhớ , nhanh nhớ , hai nhóm hôm qua gặp bên bờ suối, một trong đó chính là những mặt, lượng của họ trông vẻ đông hơn hôm qua, ước chừng mười mấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-439-tieu-dang-yeu-de-lao-tu-hon-mot-cai.html.]
Người đầu trong đó là một đàn ông trọc đầu, đó cũng mặc đồ rằn ri, cao lớn vạm vỡ, trán một vết sẹo màu nâu sẫm.
Hắn và những đồng bọn bên cạnh đều một loại khí chất đặc biệt khác với thường, giống như trải qua huấn luyện quân sự vô cùng nghiêm ngặt, hành động kỷ luật, quản lý .
Người đàn ông trọc đầu phát hiện bốn Nguyễn Miên Miên, ánh mắt dừng Cố Thành một chút, chút ý vị sâu xa.
Đối phương đông , bốn Nguyễn Miên Miên ý định xông lên tranh giành.
Họ chút do dự xoay rời , chuẩn chỗ khác xem còn túi vật tư nào phát hiện .
Vừa bao xa, Lương Úc lên tiếng: “Có theo dõi chúng .”
Nguyễn Miên Miên và Đào Quả đều chút bất ngờ, họ kìm nén ham đầu , thấp giọng hỏi: “Là nào?”
Lương Úc : “Chắc là đám nãy.”
Anh Cố Thành vẫn luôn gì, đột nhiên hỏi một câu: “Anh quen bọn họ ?”
Lúc hai bên đối mặt nãy, tên trọc đầu rõ ràng Cố Thành thêm hai cái, ánh mắt đó kỳ lạ, giống như chút bất ngờ, giống như chút cảnh giác, Nguyễn Miên Miên và Đào Quả chú ý đến điểm , nhưng Lương Úc tâm tư chu đáo chú ý tới.
Cố Thành tùy miệng đáp: “Tên trọc đầu đó là đồng đội cũ của .”
“Đồng đội gì?”
“Trước đây từng lính đ.á.n.h thuê ở nước ngoài một thời gian, tên trọc đầu đó ở cùng tiểu đội với , tên là Lỗ Á Phu.”
Lương Úc như điều suy nghĩ: “Thực lực của thế nào?”
“Cũng tồi, là đội phó trong đội chúng .”
Thực lực của Cố Thành cao, Lỗ Á Phu nếu thể đội phó trong đội của họ, chứng tỏ thực lực của chắc chắn lợi hại. Lương Úc lập tức nâng cao mười hai phần cảnh giác: “Chúng cắt đuôi kẻ theo dõi phía , thể để Lỗ Á Phu theo dõi vị trí của chúng .”
Cố Thành : “Chỉ một kẻ theo dõi, chúng chia chạy là .”
Lương Úc thật sâu, dường như thấu mục đích sắp xếp như .
Đáng tiếc biểu hiện của Cố Thành kín kẽ một kẽ hở, khiến Lương Úc manh mối.
Bốn đột nhiên chia đường.
Kẻ theo dõi bám theo từ xa khựng bước chân, ngay đó đuổi theo hướng Cố Thành rời .
đuổi theo bao lâu, phát hiện Cố Thành và phụ nữ biến mất .
Kẻ theo dõi tìm một vòng tại chỗ, tìm thấy cần tìm, cuối cùng chỉ thể tay trở về.
Hắn chân , Cố Thành trượt theo cây xuống đất, dang rộng hai tay, với Nguyễn Miên Miên đang cành cây: “Nhảy xuống , đỡ em.”
Độ cao ước chừng hơn hai mét, cao cao, thấp thấp, Nguyễn Miên Miên chút sợ hãi, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng đối với Cố Thành, cô vẫn quyết tâm, tung nhảy xuống.
Cô rơi một vòng ôm rộng lớn quen thuộc.
Cố Thành vững vàng đỡ lấy cô, đó đặt cô xuống đất.
Nguyễn Miên Miên hỏi: “Bây giờ chúng ?”
“Đi tìm hồ nước ngọt đó .”
Cố Thành dẫn Nguyễn Miên Miên về phía , thỉnh thoảng dừng xem xét địa hình xung quanh, họ vặn buổi trưa, thành công tìm thấy hồ nước ngọt đó.
Vị trí của hồ nước khá kín đáo, ba mặt bao bọc bởi núi, mặt duy nhất núi, cũng những cây cối cao lớn rậm rạp che khuất, nếu sự tồn tại của nó, bình thường căn bản thể tìm đến đây.
Cố Thành tìm một chỗ bằng phẳng bên hồ, dùng đá dựng bếp nhỏ, Nguyễn Miên Miên tìm củi, tiện thể nhặt chút nấm và mộc nhĩ, đường còn phát hiện một ít lá tía tô.
Khi cô bờ hồ, thấy Cố Thành từ hồ bò lên bờ, trong tay cầm một con cá lớn.
Để ướt quần áo, mặc quần áo, những giọt nước trượt dọc theo l.ồ.ng n.g.ự.c xuống, làn da màu lúa mì, ánh mặt trời lấp lánh ánh nước.
Anh tiện tay ném con cá xuống đất, dùng đá đập ngất, đó rút d.a.o găm , bắt đầu đ.á.n.h vảy m.ổ b.ụ.n.g.