Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 430: Tiểu Đáng Yêu, Để Lão Tử Hôn Một Cái!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:42:29
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nhà an nước, hết cách đ.á.n.h răng rửa mặt, hai đành ngủ tạm như .
Nửa đêm, họ đ.á.n.h thức bởi một tràng tiếng rên rỉ.
Nam nữ ở phòng bên cạnh dường như đang triển khai một trận chiến thể xác, chiến huống vô cùng kịch liệt, tiếng thở dốc thô nặng của đàn ông, tiếng rên rỉ nũng nịu của phụ nữ, cùng với tiếng cọt kẹt phát do ván giường ngừng rung lắc...
Tất cả đều xuyên qua bức tường mỏng manh, truyền tai Nguyễn Miên Miên và Cố Thành.
Nguyễn Miên Miên ồn ào đến mức chịu nổi, hai tay bịt c.h.ặ.t tai, nhưng vô dụng, sức xuyên thấu của những âm thanh đó thực sự quá mạnh.
Cô dậy, dùng sức gõ bức tường phía , hiệu cho phòng bên cạnh nhỏ tiếng một chút.
Phòng bên cạnh chìm sự im lặng ngắn ngủi.
nhanh vang lên, đáng giận hơn là, âm thanh của họ còn lớn hơn nãy.
Người đàn ông ngừng những từ ngữ hạ lưu bẩn thỉu, còn tiếng rên rỉ của phụ nữ thì đợt cao hơn đợt .
Trong tình huống , Nguyễn Miên Miên căn bản thể ngủ .
Cô xông sang phòng bên cạnh để lý lẽ với hai , nhưng Cố Thành ấn cô xuống, : “Giao cho .”
Cố Thành mặc chiếc quần dài rằn ri, nửa mặc áo ba lỗ màu đen, mặc áo khoác, cứ thế đẩy cửa bước ngoài.
Nguyễn Miên Miên vểnh tai lên, thấy gõ cửa phòng bên cạnh.
Động tĩnh phòng bên cạnh theo đó mà biến mất.
Một lát , cô thấy tiếng mở cửa.
Một giọng nam khàn khàn vang lên, trong ngữ khí tràn đầy sự mất kiên nhẫn: “Làm gì thế hả?”
Sau đó Cố Thành thấp giọng hai câu.
Vì cố ý đè giọng xuống thấp, cho dù Nguyễn Miên Miên cẩn thận lắng , cũng rõ rốt cuộc gì.
Rất nhanh, Cố Thành .
Anh cởi quần dài, lên giường, vươn tay kéo Nguyễn Miên Miên lòng ôm c.h.ặ.t, cúi đầu hôn lên má cô một cái: “Ngủ .”
Nguyễn Miên Miên đợi một lát, hai phòng bên cạnh im lặng, còn gây bất kỳ tiếng động nào nữa.
Cô tò mò: “Vừa nãy gì với họ ?”
Quy tắc giới hạn, trong nhà an tay đả thương , cách khác, chỉ dựa vũ lực đe dọa, chắc chắn dọa đối phương.
Cố Thành đầy ẩn ý: “Em ?”
“Vâng.”
“Cho sờ một cái, sờ xong sẽ cho em .”
Nguyễn Miên Miên trực tiếp trợn trắng mắt: “Anh cứ thành thật ngủ .”
Nói xong cô thèm để ý đến nữa, xoay , dùng gáy đối diện với .
Cố Thành từ phía ôm cô c.h.ặ.t hơn, kề sát tai cô thấp giọng : “Vừa nãy cảnh cáo họ, nếu còn gây một chút động tĩnh nào nữa, sẽ phóng hỏa đốt nhà.”
Trên bật lửa, mà ngôi nhà an dựng lên bằng một lượng lớn gỗ, một khi bốc cháy, nhanh sẽ lan bộ nhà an .
Mà theo quy tắc trò chơi, trong thời gian từ mười giờ tối đến năm giờ sáng hôm , chơi rời khỏi nhà an .
Nói cách khác, nếu nhà an bốc cháy lúc , tất cả những trong nhà an đều đừng hòng chạy thoát.
Hai phòng bên cạnh hiển nhiên là điểm , đương nhiên dám hé răng nữa.
Nguyễn Miên Miên cạn lời: “Anh sợ thiêu c.h.ế.t cả chính ?”
Cố Thành : “Nếu thực sự bốc cháy, sẽ dẫn em cùng chạy, cùng lắm là loại khỏi cuộc chơi, quan tâm chút tiền thưởng đó.”
Sở dĩ ở đảo, là vì Nguyễn Miên Miên, đối với cái trò chơi c.h.ế.t tiệt , một chút cũng để tâm.
Nguyễn Miên Miên : “Em thể loại.”
“Tại ?”
Nguyễn Miên Miên lên tiếng.
Cố Thành nhanh phản ứng : “Liên quan đến nhiệm vụ của em?”
Nguyễn Miên Miên hỏi ngược : “Anh chuyện nhiệm vụ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-430-tieu-dang-yeu-de-lao-tu-hon-mot-cai.html.]
“Biết một chút.”
“Lẽ nào cũng là...” Nhiệm vụ giả?
Ba chữ phía tự động tắt âm, cô thế nào cũng .
Cô lập tức hiểu , đây là quy tắc đang phát huy tác dụng, ngăn cản cô chuyện của nhiệm vụ giả.
Đồng thời cô cũng , Cố Thành thể là nhiệm vụ giả.
Nếu là nhiệm vụ giả, quy tắc sẽ ngăn cản cô những thông tin liên quan đến nhiệm vụ giả.
Cố Thành đợi một lát, đợi câu phía của cô, liền những lời đó là chuyện thể .
Anh gặng hỏi, mà bình tĩnh : “Nếu nhiệm vụ của em là giành chiến thắng trong trò chơi, thể giúp em, sẽ để em thành nhiệm vụ một cách viên mãn, cho dù... cho dù khi thành nhiệm vụ em sẽ rời xa .”
Nói đến cuối cùng, nhịn ôm c.h.ặ.t phụ nữ trong lòng.
Nguyễn Miên Miên mở to mắt, bức tường phía .
Trong đầu cô hiện lên nhiều hình ảnh, đó đều là những chi tiết khi cô và Cố Thành ở chung.
Anh dường như quen thuộc với cô, sự quen thuộc đó tuyệt đối là giả vờ, mà là trải qua thời gian dài chung sống, tự nhiên mà sinh , nhưng thực tế, hai họ mới quen một ngày.
Điều hợp với lẽ thường.
Kết hợp với việc nãy Cố Thành nhắc đến chuyện nhiệm vụ, trong lòng Nguyễn Miên Miên nảy sinh một suy đoán táo bạo.
Lẽ nào, nhớ những chuyện ở các vị diện khác?
chỉ là một bình thường, ở góc độ của nhiệm vụ giả mà , chính là một NPC, là một nhóm dữ liệu tạo thành từ mã code.
Làm thể sở hữu ký ức của các vị diện khác?!
Nguyễn Miên Miên càng nghĩ càng cảm thấy chuyện quá kỳ lạ.
Qua lâu, cô mới cất lời hỏi: “Rốt cuộc là ai?”
Cô tưởng đối phương sẽ im lặng.
Ai ngờ Cố Thành trả lời.
“Anh cũng , chỉ giống như ngủ một giấc, khi tỉnh dậy thì thấy em. Trong giấc ngủ, mơ thấy biến thành một đàn ông khác, còn mơ thấy em, thấy em trúng đạn, thấy em ngã trong vũng m.á.u, thấy em c.h.ế.t mặt ...”
Nói đến đây, sự tuyệt vọng ăn sâu tận xương tủy đó một nữa hiện lên, khiến tự chủ mà run rẩy.
“Đó là một cơn ác mộng vô cùng đáng sợ... Không, đó lẽ là mơ, vì nó quá chân thực, giống như thực sự xảy , thậm chí còn chút phân biệt , rốt cuộc bây giờ tỉnh , vẫn đang ở trong mộng cảnh.”
Những lời của khiến Nguyễn Miên Miên vô cùng chấn động.
Cô xoay , ôm c.h.ặ.t, cho cô xoay .
Anh vùi mặt hõm cổ cô, khàn giọng : “Anh sợ cơn ác mộng đó, em thể sẽ , một đàn ông to xác mà sợ một giấc mơ, nhưng chính là sợ, sợ từ tận đáy lòng, thấy em c.h.ế.t, ... bù đắp cho em...”
Nguyễn Miên Miên thể cảm nhận sự bất an từ trong lòng .
Cô nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay : “Đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.”
Cố Thành ôm c.h.ặ.t lấy cô: “, chỉ là một giấc mơ, sẽ biến thành sự thật.”
Lời giống như cho Miên Miên , nhưng thực chất là cho chính .
Chỉ tự thôi miên bản như , mới thể tạm thời quên những cảm xúc tiêu cực do cơn ác mộng đó mang .
Trong bầu khí yên tĩnh, hai bất tri bất giác chìm giấc ngủ.
Khi Nguyễn Miên Miên tỉnh nữa, phát hiện sắc trời ngoài cửa sổ sáng rõ, còn Cố Thành thì giống như một con bạch tuộc, tứ chi bộ đè lên cô, gần như đè cô đến mức thở nổi.
Thảo nào tối qua cô mơ, mơ thấy rơi xuống biển suýt c.h.ế.t đuối.
Hóa đều do tên hại!
Nguyễn Miên Miên dùng sức gỡ cánh tay .
Cô cử động, Cố Thành tỉnh.
Anh một nữa kéo Nguyễn Miên Miên lòng ôm lấy, mơ màng : “Ngủ thêm lát nữa.”
Cửa phòng đột nhiên gõ.