Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 421: Tiểu Đáng Yêu, Để Lão Tử Hôn Một Cái!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:42:19
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Miên Miên khi thấy đối phương là cảm thấy chắc chắn trọng thương.
Cô vội vàng xổm xuống, thử đẩy vai đàn ông.
“Này?”
Vừa đến gần, mùi m.á.u tanh nồng nặc lập tức càng nặng hơn.
Người đàn ông mặc đồ rằn ri, đều là m.á.u, ngay cả mặt cũng ngoại lệ, trông khá t.h.ả.m hại.
Lông mày khẽ nhíu , từ từ mở mắt .
Khi thấy Nguyễn Miên Miên mặt, ánh mắt lập tức dừng , sâu trong đôi mắt đen ẩn hiện ánh sáng lấp lánh.
Nguyễn Miên Miên nhận sự khác thường của , thử hỏi: “Anh chứ?”
Người đàn ông một tay chống xuống đất, dậy, xoa xoa thái dương, khàn giọng : “ .”
Nguyễn Miên Miên chỉ về phía , bụng đề nghị: “Anh vẻ thương nặng, bên một Nhà An Toàn, qua đó nghỉ ngơi một lát ?”
“Không cần,” đàn ông dậy, đưa tay phủi bụi dính quần áo, “ thương.”
Mãi đến khi dậy, Nguyễn Miên Miên mới phát hiện đối phương đặc biệt cao lớn, ước chừng gần một mét chín, cô cho dù nhón chân, trán cũng chỉ thể miễn cưỡng chạm đến cằm .
Cô từ xuống , vô cùng tò mò: “Anh thương, nhiều m.á.u như ?”
“Đây đều là m.á.u của khác.”
Người đàn ông dường như ghét vết m.á.u quá bẩn, liền cởi áo khoác rằn ri , để lộ chiếc áo ba lỗ màu đen bên trong.
Thân hình của , cơ bắp phân bố đều cánh tay và n.g.ự.c bụng, trông đầy sức mạnh, nhưng quá thô kệch.
Nguyễn Miên Miên liếc mắt một cái, xác định quả thực một vết thương nào.
Cô khỏi càng thêm tò mò, đàn ông rốt cuộc lai lịch gì? Trên dính nhiều m.á.u như , mà còn đều là m.á.u của khác? Chẳng lẽ trải qua một trận quyết đấu?
Người đàn ông buộc áo khoác quanh eo, lưng , định tìm nguồn nước để tắm rửa.
Anh hai bước, phát hiện phụ nữ phía theo, lập tức dừng bước, đầu cô, thấy cô mở to mắt, ngơ ngác lưng , như thể thấy thứ gì đó kỳ lạ.
Người đàn ông nghi hoặc hỏi: “Sao ?”
Nguyễn Miên Miên như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nhanh ch.óng thu ánh mắt: “Không, gì.”
Vừa lưng đàn ông, cô thấy ấn ký Hắc Long quen thuộc đó.
Là , là !
Hắn rốt cuộc là ai? Tại nào cũng gặp ?
Chẳng lẽ cũng là nhiệm vụ?
Rất nhanh Nguyễn Miên Miên phủ nhận suy đoán , bởi vì ở thế giới vị diện , cô thử rõ thông tin nhiệm vụ của cho , nhưng quy tắc ngăn cản hành vi của cô, nếu cũng là nhiệm vụ, thì chắc chắn chuyện nhiệm vụ, quy tắc cũng cần ngăn cản hành vi tiết lộ nhiệm vụ của cô.
Hắn hẳn là nhiệm vụ.
Nguyễn Miên Miên nghĩ lâu, vẫn nghĩ nguyên do.
Người đàn ông thúc giục: “Mau theo kịp.”
“Ồ.”
Nguyễn Miên Miên vô thức nhấc chân theo.
Vận may của cô quả thực , xa thấy một con suối trong vắt.
Người đàn ông cởi quần áo , trần truồng trong dòng suối, tắm rửa một cách sảng khoái.
Lúc Nguyễn Miên Miên đang một tảng đá bên bờ.
Cô ôm đầu, hết đến khác tự hỏi , đàn ông cô theo, tại cô ngoan ngoãn lời? Tại cô cùng ? Tại cô ngoan ngoãn ở đây tắm?
Vừa đầu óc cô chập mạch ?!
lúc , cô đột nhiên thấy đàn ông gọi một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-421-tieu-dang-yeu-de-lao-tu-hon-mot-cai.html.]
“Bắt lấy!”
Nguyễn Miên Miên lập tức ngẩng đầu, thấy đàn ông giơ tay vung lên, ném một con cá da trơn lớn về phía cô.
Cô vội vàng dậy, đưa tay bắt lấy con cá.
Con cá trong lòng cô sức giãy giụa, văng nước đầy mặt cô.
Cô cố gắng hết sức để bắt nó, nhưng nó thực sự quá trơn, cuối cùng vẫn để nó chạy thoát.
Con cá da trơn rơi xuống bãi cỏ, vẫn đang giãy giụa hấp hối, mắt trợn to, miệng há ngáp ngáp.
Lúc đàn ông lên bờ.
Anh mặc quần đùi boxer màu đen và áo ba lỗ đen, chân trần đến mặt Nguyễn Miên Miên, cúi bắt lấy con cá da trơn, miệng : “Cô ăn thế nào? Cá nướng ?”
Nguyễn Miên Miên thấy đôi chân dài lộ ngoài của , dài thẳng, chiếc quần đùi mỏng manh ôm sát lấy m.ô.n.g, ngay cả vật ở đũng quần, cũng phác họa một hình dạng cực kỳ chỉnh.
Cô thậm chí thể mơ hồ lúc nó đang ở tư thế nào ẩn trong quần đùi.
Nguyễn Miên Miên lập tức đỏ mặt, lắp bắp : “Tùy, tùy tiện.”
Nhận thấy cô dường như ngại ngùng, đàn ông nhếch khóe miệng, xa lưu manh: “Cô hài lòng với những gì thấy ?”
Đây là cái lời thoại đáng hổ gì ?! Nguyễn Miên Miên cạn lời hổ: “Anh thể mặc quần áo t.ử tế ?”
“Trên quần áo vết m.á.u, giặt sạch mới mặc,” đàn ông dường như khá hài lòng với bộ dạng hiện tại của , “dù ở đây cũng ngoài, cô , thể một cách đường đường chính chính.”
Nguyễn Miên Miên càng tức giận hơn: “Ai, ai chứ? Anh thể đừng tự luyến như ?!”
Người đàn ông cúi , cách giữa hai trong nháy mắt kéo gần, ch.óp mũi suýt nữa chạm .
Anh hỏi: “Cô , còn ai? Hửm?”
Hơi thở nam tính nồng nàn ập đến, khiến Nguyễn Miên Miên cảm thấy tự nhiên, cô vô thức ngả , cố gắng hết sức để giữ cách với : “Anh gần quá !”
Đối mặt với lời phàn nàn của cô, nụ của đàn ông càng sâu hơn, đầu ngón tay lướt qua ch.óp mũi cô.
“Tạm thời tha cho cô.”
Anh lùi hai bước, rừng, tìm cành cây và lá khô, lấy bật lửa từ trong túi đeo hông , nhóm lửa, đặt con cá da trơn lên đống lửa để nướng.
Thành thật mà , một đàn ông bình thường ăn mặc như lang thang bên ngoài, dễ coi là biến thái, nhưng đàn ông mặt thì khác.
Bởi vì trai!
Trên khuôn mặt rửa sạch vết m.á.u, ngũ quan tuấn tú hiện rõ ràng, mũi cao môi mỏng, đôi mắt sâu thẳm, trai đến mức thể tả!
Nguyễn Miên Miên dám , ánh mắt đảo loạn khắp nơi.
Người đàn ông như cố ý thu hút sự chú ý của cô, sải đôi chân dài qua mặt cô, thỉnh thoảng còn cúi giơ tay, để dấu vết mà khoe hình của .
Nguyễn Miên Miên nhịn thầm c.h.ử.i, đồ lẳng lơ!
Người đàn ông bảo cô trông chừng cá nướng, giặt quần áo.
Nguyễn Miên Miên dậy đến bên bờ suối, cúi , cơ bắp theo đó căng lên, những đường nét mượt mà, giống như một con báo săn đang rình mồi.
Ánh mắt của cô một nữa rơi lưng , ấn ký Hắc Long đó mà xuất thần.
“Ba Ba, rốt cuộc là ai?”
Số 233: “Không .”
Nguyễn Miên Miên: “Có thể xin Chủ Thần đại nhân điều tra phận lai lịch của ?”
Số 233: “ thể thử…”
Lời của nó còn xong, giọng đột nhiên trở nên đứt quãng, trong đó còn xen lẫn nhiều tiếng nhiễu điện.
“Virus… chương trình… …”