Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 410: Thiếu Soái, Vợ Anh Lại Trốn Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:42:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi đo xong đo, nhà thiết kế váy cưới đặt một cuốn album ảnh dày cộp mặt Nguyễn Miên Miên, mời cô chọn mẫu váy cưới yêu thích.
Lúc Nguyễn Miên Miên một lòng một đều đặt mảnh giấy nhỏ , tâm trạng chọn váy cưới.
Cô tùy tiện chọn một chiếc váy cưới trông cũng tạm , nhanh ch.óng thống nhất một vài chi tiết với nhà thiết kế, đó liền lấy cớ khỏe, để quản gia tiễn nhà thiết kế và trợ lý của cô ngoài.
Nguyễn Miên Miên một trở về phòng ngủ tầng ba, từ trong túi lấy mảnh giấy nhỏ, mở xem kỹ, phát hiện giấy là một dãy .
Đây hẳn là một điện thoại.
Cô trầm ngâm một lát, quyết định lát nữa sẽ thử gọi .
Nguyễn Miên Miên ghi nhớ dãy , ném tờ giấy chậu than, mặc cho nó đốt thành tro.
Cô như chuyện gì xảy mà khỏi phòng ngủ, trở phòng khách tầng một.
Đang lúc cô chuẩn gọi điện thoại, quản gia tới: “Tiểu thư, hầu thấy một chiếc chìa khóa ở bên cạnh sofa, chắc là do hai vị khách cẩn thận rơi.”
Chìa khóa? Nguyễn Miên Miên nghĩ một lát: “Cứ cất , nếu đến tìm thì trả cho họ.”
“Vâng.”
Khi Nguyễn Miên Miên thứ hai định nhấc ống lên, Kỷ Ngưng bỗng nhiên đến.
Cô đành tạm thời từ bỏ ý định gọi điện, dậy đón Kỷ Ngưng.
Kỷ Ngưng cửa rạng rỡ: “Nghe con và Mộc Đàn đang chuẩn hôn lễ, bây giờ tiến triển đến bước nào ? Có chỗ nào cần cô giúp ?”
“Vừa mới xác định kiểu váy cưới với nhà thiết kế xong,” Nguyễn Miên Miên mời bà xuống, “Cô uống cà phê?”
“Hồng .”
Rất nhanh nữ hầu dâng lên hồng pha xong.
Kỷ Ngưng bưng tách lên, nhấp một ngụm nhỏ, đó từ trong túi lấy một danh sách: “Trên là mấy t.ửu lâu và khách sạn nổi tiếng nhất Giang Thành, con cầm xem , thể tham khảo.”
Nguyễn Miên Miên vẫn đang nghĩ về điện thoại , chút phản ứng kịp: “Tham khảo?”
“Con và Mộc Đàn kết hôn cần dùng đến địa điểm tổ chức hôn lễ đó, con trông vẻ lơ đãng ?”
Nguyễn Miên Miên ngượng ngùng một tiếng: “Xin , gần đây con cứ như , lẽ là nghĩ đến sắp lấy chồng, tâm trạng phức tạp, thường chút thất thần, cảm giác như đang mơ .”
Kỷ Ngưng dịu dàng an ủi: “Không , Mộc Đàn là một đàn ông , con gả cho nó, tuyệt đối là quyết định thông minh nhất đời .”
“Ồ.”
Kỷ Ngưng dịch gần cô, bắt đầu lượt giới thiệu đặc điểm của những t.ửu lâu, khách sạn đó, tích cực hiến kế cho cô.
Nguyễn Miên Miên suốt quá trình đều giữ thái độ lắng , thỉnh thoảng phụ họa vài câu.
Kỷ Ngưng cảm khái : “Nếu bây giờ bên ngoài trời quá lạnh, sức khỏe con yếu, thể ngoài, nếu bây giờ cô đưa con đến mấy khách sạn đó khảo sát thực tế .”
Nguyễn Miên Miên bỗng nhiên chút may mắn vì bên ngoài trời lạnh, nếu mấy ngày nay cô chắc chắn sẽ kéo khắp nơi tìm địa điểm kết hôn.
Kỷ Ngưng hỏi: “Ngày cưới của các con định lúc nào?”
Nguyễn Miên Miên : “Vẫn chắc chắn, ý của cả là qua hai ngày nữa sẽ đưa con giấy đăng ký kết hôn, còn hôn lễ thì đợi đến đầu xuân, thời tiết ấm lên mới chính thức tổ chức.”
“Ý tồi, đợi thời tiết ấm lên, con thể mặc váy cưới thật , cần lo cảm lạnh, Mộc Đàn đối với con thật là chu đáo.”
Nguyễn Miên Miên cúi đầu, lộ vẻ e thẹn.
Kỷ Ngưng trò chuyện tâm sự với cô một lúc lâu.
Thoáng cái đến trưa, Kỷ Ngưng ở dùng bữa trưa cùng Nguyễn Miên Miên.
Buổi chiều Nguyễn Miên Miên mệt, về phòng nghỉ ngơi.
Kỷ Ngưng dậy cáo từ, quản gia đích tiễn cửa lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-410-thieu-soai-vo-anh-lai-tron-roi.html.]
Trong phòng ngủ tầng ba, Nguyễn Miên Miên bên cửa sổ sát đất, kéo một góc rèm cửa, Kỷ Ngưng chui xe, phóng .
Một lúc lâu , Nguyễn Miên Miên khỏi phòng ngủ, đến phòng sách tầng hai.
Cô tiện tay khóa cửa phòng , đề phòng khác nhầm, đó đến bên bàn sách, nhấc chiếc điện thoại đặt bàn lên.
Toàn bộ Kỷ Công Quán chỉ hai chiếc điện thoại, lượt đặt ở phòng khách và phòng sách.
Chiếc điện thoại trong phòng sách thường là do Kỷ Mộc Đàn sử dụng, xem như là điện thoại riêng của , những khác tình huống đặc biệt sẽ động .
Nguyễn Miên Miên nhấc ống , theo dãy trong trí nhớ.
Rất nhanh, điện thoại kết nối.
Một giọng nữ ngọt ngào vang lên: “Xin chào, đây là Đại khách sạn Đông Phương, xin hỏi ngài yêu cầu gì?”
Nguyễn Miên Miên nghĩ một lát: “ tìm một vị khách tên là Hàn Cẩn.”
“Xin chờ một lát, cần kiểm tra danh sách khách trọ.”
Một lát , giọng nữ vang lên: “Thưa cô, tìm thấy phòng của ngài Hàn Cẩn , nhờ đồng nghiệp thông báo cho ngài Hàn Cẩn, xin cô năm phút nữa hãy gọi , ạ?”
Nguyễn Miên Miên cảm ơn, đó cúp máy.
Cô chiếc ghế bàn sách, đồng hồ treo tường.
khi năm phút trôi qua, cô nhấc ống , một nữa .
Lần nhận điện thoại vẫn là giọng nữ ngọt ngào đó.
Nguyễn Miên Miên tìm Hàn Cẩn.
Sau một hồi chuyển máy ngắn ngủi, giọng quen thuộc của một đàn ông truyền từ ống : “Miên Miên, là .”
Vừa thấy giọng , trái tim đang treo lơ lửng của Nguyễn Miên Miên lập tức hạ xuống, cô thở phào một dài: “Trời ơi, cuối cùng cũng tìm , may mà bình an vô sự!”
Hàn Cẩn với giọng điệu thoải mái: “Anh và Trần Tiêu Giai đều , cô đang nghỉ ngơi trong phòng, còn em thì ? Lần em thương, vẫn luôn lo lắng cho em, nhưng tìm cơ hội đến thăm em.”
Nguyễn Miên Miên : “Chỉ là vết thương nhẹ thôi, khỏi từ lâu .”
“Vậy thì .”
Sau một im lặng ngắn ngủi.
Hàn Cẩn lên tiếng: “Thủ tục xuất ngoại mà cho Trần Tiêu Giai về cơ bản tất, chỉ còn thiếu một văn kiện cuối cùng, thể cần em giúp đỡ.”
Nguyễn Miên Miên vội : “Anh .”
“Anh một văn kiện thông quan, cần chữ ký và con dấu của cục trưởng cục hải quan, thử dùng tiền hối lộ vị cục trưởng , nhưng đối phương từ chối, sợ gây nghi ngờ cho đối phương, dám thử thêm nữa, đành từ bỏ. Bây giờ hải quan do quân đội quản lý, tức là do Kỷ Mộc Đàn phụ trách, nếu thể văn kiện chứng minh do Kỷ Mộc Đàn cấp, chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.”
Nguyễn Miên Miên suy nghĩ: “Anh hy vọng em cầu xin Kỷ Mộc Đàn giúp đỡ?”
“Không, em đừng cầu xin Kỷ Mộc Đàn, bây giờ đang cho truy bắt và Trần Tiêu Giai, nếu em vẫn đang âm thầm liên lạc với chúng , những giúp, thậm chí còn dựa manh mối mà truy tung tích của và Trần Tiêu Giai.”
“Vậy hy vọng em thế nào?”
Hàn Cẩn : “Anh hy vọng em thể nghĩ cách, lén lấy con dấu cá nhân của Kỷ Mộc Đàn.”
Nguyễn Miên Miên nhíu mày: “Trực tiếp trộm con dấu thì dễ Kỷ Mộc Đàn phát hiện, nếu nhận điều bất thường, ngay lập tức sẽ hạ lệnh, đến lúc đó các cầm văn kiện đóng dấu đến hải quan, chắc chắn sẽ bắt ngay lập tức.”
Hàn Cẩn trầm ngâm một lát: “Vậy thì đóng một con dấu , em tìm một tờ giấy trắng, dùng con dấu cá nhân của Kỷ Mộc Đàn đóng một dấu lên giấy, mang cho , sẽ dùng tờ giấy đó để giả một văn kiện chứng minh.”
Chỉ là đóng một con dấu thì chắc vấn đề gì.
Nguyễn Miên Miên lập tức đồng ý: “Được.”