Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 407: Thiếu Soái, Vợ Anh Lại Trốn Rồi!

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:42:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ đối với Nguyễn Miên Miên, kết hôn chỉ là chuyện nhỏ, dù cô cũng tạm thời mượn phận , cho dù thật sự kết hôn với ai, cũng ảnh hưởng lớn đến cô, dù chỉ cần đợi nhiệm vụ thành, cô thể lặng lẽ rời .

Việc quan trọng nhất lúc là nhanh ch.óng tìm Hàn Cẩn và Trần Tiêu Giai.

Sau chuyện thương đó, Kỷ Mộc Đàn bây giờ cho Nguyễn Miên Miên động s.ú.n.g, còn cử bảo vệ cô nghiêm ngặt, cô chỉ cần chút động tĩnh, lập tức sẽ Kỷ Mộc Đàn phát hiện.

cơ hội tìm Hàn Cẩn và Trần Tiêu Giai.

Nguyễn Miên Miên chỉ thể đặt hy vọng Kỷ Ngưng, hy vọng bà thể giúp dò la tung tích của Hàn Cẩn và Trần Tiêu Giai, ai ngờ gần nửa tháng trôi qua, vẫn nhận bất kỳ hồi âm nào.

thể trì hoãn thêm nữa, nghĩ cách khác mới .

bây giờ cô thể thoát khỏi sự giám sát của Kỷ Mộc Đàn, cho dù gì, cũng tìm cơ hội để thực hiện.

Nguyễn Miên Miên cảm thấy như đang ngõ cụt, tâm trạng càng thêm phiền muộn.

Cô lật , vùi mặt gối, cố gắng để bình tĩnh .

Cô để ở góc độ của một ngoài cuộc, để phân tích tình hình hiện tại, từ đó tìm phương pháp đột phá khó khăn.

Bây giờ điều cô phiền nhất là tìm cơ hội thoát khỏi sự giám sát của Kỷ Mộc Đàn, mà Kỷ Mộc Đàn sở dĩ giám sát cô nghiêm ngặt, là vì đó cô biểu hiện quá kích động, khiến Kỷ Mộc Đàn đối với cô mang cảm giác tin tưởng mạnh.

Nếu thả lỏng cảnh giác, cô đổi thái độ của , để cô trông như thuần phục…

Nghĩ đến đây, trong lòng Nguyễn Miên Miên dần dần xuất hiện một kế hoạch.

Có lẽ, cô nên lấy lùi tiến.

Sáng hôm , Nguyễn Miên Miên thức dậy xuống lầu, thấy Kỷ Mộc Đàn đang sofa báo, cô chủ động tới, dựa cánh tay , ghé đầu tờ báo trong tay .

“Hôm nay tin gì ?”

Kỷ Mộc Đàn liếc cô một cái, cách mật trong quá khứ, khiến tư thế của hai trông khá mờ ám.

Người hầu gái đang rót cho Nguyễn Miên Miên thấy mặt đỏ bừng, đặt tách xuống, liền nhanh ch.óng rời khỏi phòng khách.

Kỷ Mộc Đàn : “Có báo chỉ trích chính phủ hiện tại quá tham nhũng, còn mắng c.h.ử.i sự vô liêm sỉ và xảo quyệt của nước ngoài.”

Loại bài báo gần như mỗi tháng đều xuất hiện một hai bài, giống như kinh nguyệt của phụ nữ, ban đầu quả thực thu hút ít sự chú ý, thấy nhiều, dân chúng cũng trở nên tê liệt.

Nguyễn Miên Miên hứng thú với loại bài báo , tiếp tục hỏi: “Còn gì khác ?”

Kỷ Mộc Đàn lật một trang báo, đó đăng một tiểu thuyết trinh thám mới.

Nguyễn Miên Miên lập tức : “Đừng động, để em xem cái .”

Cô cũng nhận lấy tờ báo, cứ thế dựa Kỷ Mộc Đàn, ghé đầu xem nội dung tiểu thuyết báo.

Cô xem chăm chú, để ý rằng bây giờ gần như dựa nửa lòng đàn ông.

Kỷ Mộc Đàn đưa tay ôm lấy eo cô, tay giúp cô cầm tờ báo.

tờ báo, còn cô.

Bầu khí yên tĩnh và .

Nội dung đăng báo nhiều, chỉ hai chương, Nguyễn Miên Miên nhanh xem xong, cô thẳng một chút: “Lại ngắt ở chỗ quan trọng, tác giả thật xa, ít nhất cũng cho em c.h.ế.t rốt cuộc là ai chứ!”

Kỷ Mộc Đàn mấy hứng thú với loại tiểu thuyết , báo thường là xem thời sự chính trị, tìm hiểu thái độ của dân chúng hiện tại đối với chính trị.

Anh đặt tờ báo xuống: “Đến giờ ăn sáng .”

“Ồ.”

Nguyễn Miên Miên lưu luyến rời mắt khỏi tờ báo, theo Kỷ Mộc Đàn bàn ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-407-thieu-soai-vo-anh-lai-tron-roi.html.]

Ăn sáng xong, Kỷ Mộc Đàn theo lệ trở về phòng ngủ quần áo, chuẩn ngoài .

Nguyễn Miên Miên theo phòng ngủ, tha thiết : “Có thể đưa em cùng ?”

Động tác mặc quần áo của Kỷ Mộc Đàn dừng một chút: “Đi ?”

“Anh , em đó.”

“Anh đến văn phòng của quân đội, nơi đó mở cửa cho ngoài.”

Nguyễn Miên Miên níu lấy tay áo : “Anh đưa em mà, em ở nhà một chán lắm, em hứa đến đó , sẽ phiền việc, ?”

Kỷ Mộc Đàn thuận thế nắm lấy tay cô, cúi đầu hôn một cái: “Tại đột nhiên trở nên dính như ?”

Nguyễn Miên Miên né tránh, chỉ là má chút ửng hồng: “Đó là vì , em ở nhà một , ngoài sách ngẩn , thì việc gì khác để , chán lắm.”

“Em thể cùng cô ngoài dạo phố, hoặc đến nhà hát xem kịch.”

Nguyễn Miên Miên mím môi: “Những nơi thể dạo đều hết , nữa cũng thôi, còn xem kịch, một xem kịch chán lắm, em cùng xem.”

Nói đến đây, cô như đột nhiên nhớ điều gì đó, đầy mong đợi đề nghị: “Tối nay tăng ca chứ? Nếu tăng ca, chúng cùng xem kịch nhé!”

Chỉ cần cô nghĩ đến việc chạy lung tung, những yêu cầu thông thường, Kỷ Mộc Đàn sẽ từ chối.

Bây giờ cũng .

Anh cúi xuống, như : “Em giúp cài cúc áo, sẽ đồng ý với em.”

Nguyễn Miên Miên lập tức đưa tay giúp cài từng chiếc cúc áo sơ mi, đó chủ động cầm lấy áo khoác quân đội, mặc cho , còn giúp thắt cà vạt, dáng vẻ vô cùng ân cần.

Kỷ Mộc Đàn cuối cùng đội mũ quân đội, trở thành thiếu soái lạnh lùng giận mà uy như thường ngày.

Anh phụ nữ mặt, : “Cho em mười phút quần áo, lầu đợi em, quá giờ đợi.”

Nguyễn Miên Miên hai mắt sáng lên: “Được!”

Cô tung tăng chạy về phòng ngủ của , nhanh ch.óng quần áo ngoài, đội mũ và quàng khăn, nghĩ đến bên ngoài đang tuyết rơi, cô còn đặc biệt cầm theo một chiếc ô nhỏ, bước những bước chân vui vẻ chạy xuống cầu thang.

Kỷ Mộc Đàn ở cửa, yên lặng cô như một con bướm bay đến mặt , khóe miệng bất giác khẽ nhếch lên: “Đi thôi.”

“Vâng!”

Kỷ Mộc Đàn mở chiếc ô đen, che cho Nguyễn Miên Miên khỏi Kỷ Công Quán.

Bên ngoài tuyết rơi như lông ngỗng, bậc thềm cửa hầu quét dọn sạch sẽ, tuyết đọng, nhưng mặt đất ẩm ướt, chút trơn.

Nguyễn Miên Miên ôm c.h.ặ.t cánh tay Kỷ Mộc Đàn, một cách cẩn thận, sợ ngã.

Còn chiếc ô nhỏ của cô, sớm giao cho Nhậm Kiện, để cầm giúp.

Hai chui ghế xe.

Kỷ Mộc Đàn đặt chiếc ô sang một bên, tháo găng tay da màu đen, nắm lấy tay Nguyễn Miên Miên: “Lạnh ?”

Lòng bàn tay rộng và khô, ấm áp.

Nguyễn Miên Miên nhét nốt bàn tay còn của lòng bàn tay , miệng giấu trong khăn quàng, giọng ồm ồm : “Lạnh quá.”

Trải qua những thương nhập viện liên tiếp, thể chất của cô kém nhiều, trong thời tiết giá lạnh , nhiệt độ cơ thể cô thấp hơn bình thường, cũng sợ lạnh hơn.

Kỷ Mộc Đàn nhẹ nhàng xoa bóp ngón tay cô, giúp cô nhanh ch.óng ấm .

 

 

Loading...