Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 400: Thiếu Soái, Vợ Anh Lại Trốn Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:41:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa hỏi mới , Nguyễn Miên Miên ngoài từ sớm.
Trước khi ngoài, cô từ chối đề nghị của quản gia là cho tài xế cùng, một ngoài, đến nay về, tung tích rõ.
Kỷ Mộc Đàn sofa, sắc mặt âm trầm.
Anh rõ, Nguyễn Miên Miên chắc chắn là tìm Hàn Cẩn .
Lần cũng như , cô chỉ cần cơ hội, sẽ gặp Hàn Cẩn, bàn bạc nhiệm vụ bí mật mà chỉ hai họ .
Kỷ Mộc Đàn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, thể tiếp tục như nữa.
Anh như bây giờ, một ở nhà chờ cô về, mà ngay cả cô cũng .
Cảm giác bất lực khi động chờ đợi thật sự quá khó chịu.
Anh chủ động tay!
…
Nguyễn Miên Miên và Hàn Cẩn ăn tối xong, tiện thể gói một phần sủi cảo, chuẩn mang về cho Trần Tiêu Giai ăn.
Họ dậy rời khỏi quán sủi cảo, trở về Câu lạc bộ Tulip.
ngay khi họ đến gần câu lạc bộ, đột nhiên phát hiện cửa câu lạc bộ đậu mấy chiếc xe, trong đó chiếc xe đầu biển quen thuộc, Nguyễn Miên Miên liếc mắt nhận , đó là xe của Kỷ Mộc Đàn!
Cô cảm thấy , lập tức kéo Hàn Cẩn .
“Đợi một chút.”
Hàn Cẩn dừng bước: “Sao ?”
Nguyễn Miên Miên hiệu cho về phía mấy chiếc xe đậu cửa câu lạc bộ: “Kỷ Mộc Đàn đến .”
Hàn Cẩn đầu tiên là sững sờ, đó hỏi: “Anh đến đây gì? Chẳng lẽ là đến tìm cô?”
Nguyễn Miên Miên lắc đầu: “ .”
“Sao nơi ? Cô với ?”
Nguyễn Miên Miên vẫn lắc đầu: “Không , chỉ nhắc đến với , nhưng nhắc đến chuyện Câu lạc bộ Tulip và Trần Tiêu Giai.”
Cửa xe ở phía xa mở , Kỷ Mộc Đàn mặc quân phục màu nâu gỗ bước xuống xe.
Anh như cảm giác, về phía Nguyễn Miên Miên và Hàn Cẩn, ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Cùng lúc đó, Nguyễn Miên Miên nghĩ ngợi liền kéo Hàn Cẩn trốn bóng râm bên cạnh.
Hàn Cẩn nhỏ giọng hỏi: “Tại trốn?”
Nguyễn Miên Miên cũng tại trốn Kỷ Mộc Đàn, lúc nãy là theo bản năng, tay chân phản ứng nhanh hơn não, tóm là đợi cô hồn , cô kéo Hàn Cẩn trốn trong bóng râm gốc cây.
Cô ló đầu , thấy Kỷ Mộc Đàn dẫn một đội binh lính Câu lạc bộ Tulip.
Câu lạc bộ nước ngoài chống lưng, họ vốn còn định chặn Kỷ Mộc Đàn và những khác, nhưng khi binh lính lưng Kỷ Mộc Đàn chĩa họng s.ú.n.g họ, họ lập tức sợ đến run rẩy, vội vàng lùi né tránh, dám ngăn cản nữa.
Hàn Cẩn ở xa thấy cảnh , trầm giọng : “Xem khí thế của Kỷ Mộc Đàn, chắc là đến ý .”
Nguyễn Miên Miên trong lòng hoang mang: “Bây giờ đây?”
Hàn Cẩn nhanh ch.óng quyết định, đưa một chiếc chìa khóa cho Nguyễn Miên Miên, hạ thấp giọng: “Nơi an nữa, nhanh ch.óng chuyển nơi khác, cô vòng qua câu lạc bộ, từ cửa ký túc xá, tìm Trần Tiêu Giai, đưa cô đến quán sủi cảo lúc nãy đợi .”
“Vậy còn ?”
“Cái vali tiền cô mang đến vẫn còn ở trong câu lạc bộ, lấy .”
Tiếp theo còn nhiều việc cần dùng đến tiền, tiền đó thể từ bỏ.
Nguyễn Miên Miên nhiều, chỉ dặn một câu: “Kỷ Mộc Đàn bức chân dung của , cẩn thận.”
“Ừm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-400-thieu-soai-vo-anh-lai-tron-roi.html.]
Hai bên chia , mỗi một việc.
Cửa câu lạc bộ hai binh lính cầm s.ú.n.g canh gác.
Nguyễn Miên Miên kéo khăn quàng lên, che miệng mũi, chỉ để lộ đôi mắt.
Cô cúi đầu, vòng qua câu lạc bộ từ xa, từ cửa ký túc xá nhân viên.
Lúc Kỷ Mộc Đàn chắc vẫn phát hiện sự tồn tại của ký túc xá nhân viên, bên trong ký túc xá chìm trong tĩnh lặng, Nguyễn Miên Miên bước nhanh qua hành lang, dùng chìa khóa mở một cánh cửa.
Khi cô bước , phát hiện bên trong ký túc xá một bóng .
Trần Tiêu Giai ? Cô chạy ?
Nguyễn Miên Miên trong lòng sốt ruột thôi, thầm nghĩ đúng lúc mấu chốt biến mất!
Cô chạy khỏi ký túc xá, tìm kiếm khắp nơi, nhanh tìm thấy Trần Tiêu Giai đang giặt quần áo trong phòng tắm công cộng.
Kỷ Mộc Đàn bước tới nắm lấy cánh tay Trần Tiêu Giai, nhanh ch.óng : “Mau theo .”
Trần Tiêu Giai hiểu: “Đi ?”
“Nơi an , chúng rời khỏi đây ngay lập tức.”
Nguyễn Miên Miên kéo Trần Tiêu Giai chạy ngoài, Trần Tiêu Giai ngừng đầu , lo lắng : “ quần áo của vẫn giặt xong.”
“Lúc , đừng quan tâm đến mấy bộ quần áo đó nữa, rời khỏi đây !”
Trần Tiêu Giai xảy chuyện gì, nhưng cô sự căng thẳng của Nguyễn Miên Miên lây nhiễm, cũng bất giác căng thẳng theo, cô dám thêm gì nữa.
Hai trở về ký túc xá, đơn giản thu dọn đồ đạc, đó nhanh ch.óng rời khỏi ký túc xá nhân viên.
Gần như là chân họ , chân binh lính xông ký túc xá nhân viên, lục soát từng phòng một.
Ký túc xá nhân viên lục soát lộn xộn, những nhân viên sống ở đây tức giận mà dám .
Lúc Nguyễn Miên Miên đưa Trần Tiêu Giai đến quán sủi cảo.
Đẩy cửa bước , khí ấm áp náo nhiệt bên trong ập đến, xua tan cái lạnh họ.
Vừa trong góc một bàn trống, Nguyễn Miên Miên kéo Trần Tiêu Giai qua xuống.
Bà chủ liếc mắt nhận Nguyễn Miên Miên, tủm tỉm : “Cháu đến , tiểu Hàn ?”
Nguyễn Miên Miên thuận miệng đáp một câu: “Anh việc bận , lát nữa sẽ đến.”
Cô Trần Tiêu Giai đối diện, hỏi: “Cô ăn gì? Sủi cảo thịt heo nấm hương và thịt xé ở đây vị ngon, thử ?”
Trần Tiêu Giai vẻ gượng gạo cúi đầu, nhỏ giọng đáp: “Ừm.”
Nguyễn Miên Miên với bà chủ: “Nửa cân sủi cảo thịt heo nấm hương, và một phần thịt xé, còn canh rong biển, phiền cô nhanh một chút, cảm ơn.”
“Được thôi!”
Bà chủ bếp, nhanh bày bát đũa cho hai , và hỏi họ uống chút rượu cho ấm ? Bị Nguyễn Miên Miên khéo léo từ chối.
Trần Tiêu Giai mặc chiếc áo bông cũ kỹ, mái tóc đen ngắn vén tai, để lộ khuôn mặt trắng trẻo, và đôi mắt trong veo. Vì bồi bổ trong thời gian , cô da thịt hơn, trông tinh thần hơn nhiều.
Cô hai tay đặt đầu gối, nửa nghiêng về phía , tỏ khá căng thẳng: “Bạn học Miên Miên, rốt cuộc xảy chuyện gì ? Tại chúng vội như ? Còn Hàn ? Anh ?”
Nguyễn Miên Miên dọa cô, liền nở nụ hiền hòa: “Cũng chuyện gì lớn, chỉ là đang điều tra những học sinh tham gia diễu hành biểu tình, nếu cô bắt sẽ chút phiền phức, nên đưa cô . Còn Hàn Cẩn, đang ở câu lạc bộ, đợi xong việc trong tay, sẽ nhanh ch.óng đến tìm chúng .”
Trần Tiêu Giai càng thêm ngại ngùng: “Xin , là liên lụy đến các bạn.”
“Không .”
Bà chủ bưng sủi cảo và thịt xé thơm phức lên, Nguyễn Miên Miên và Trần Tiêu Giai đúng lúc ngưng cuộc trò chuyện.