Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 398: Thiếu Soái, Vợ Anh Lại Trốn Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:41:55
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Mộc Đàn khi dùng bữa tối xong, ngủ sớm như thường lệ.
Anh trong phòng khách ở tầng một, xem xét các tài liệu mang về từ văn phòng, thỉnh thoảng ngẩng đầu đồng hồ quả lắc, mắt thấy kim đồng hồ qua từng vạch một.
Vào lúc tám giờ, tài xế Lão Hoa trở về.
chỉ một ông, Nguyễn Miên Miên về cùng.
Kỷ Mộc Đàn trầm giọng hỏi: “Cô ? Sao về cùng ông?”
Lão Hoa thấy liền khỏi sợ hãi, vội vàng trả lời: “Tiểu thư cô chuyện thêm với Trương thái thái một lát, nên bảo về , thấy Trương thái thái cũng xe đến, chắc sẽ đưa tiểu thư về, nên nghĩ nhiều, một lái xe về.”
Kỷ Mộc Đàn gì thêm, hiệu cho Lão Hoa thể .
Lão Hoa như đại xá, vội vàng rời .
Kỷ Mộc Đàn tiếp tục xem tài liệu, nhưng theo thời gian trôi qua, tần suất đồng hồ quả lắc ngày càng cao, tâm trạng cũng theo đó mà trở nên ngày càng bồn chồn.
Bây giờ tám giờ , Nguyễn Miên Miên mà vẫn về?!
Bên ngoài thời thế loạn lạc như , lỡ cô gặp nguy hiểm thì ?
Cho dù cô s.ú.n.g , nhưng cô dù cũng chỉ là một nữ nhi yếu đuối…
Kỷ Mộc Đàn càng nghĩ càng thấy bất an.
Anh đặt tài liệu trong tay xuống, nhấc điện thoại bên cạnh sofa, gọi nhà của cô Kỷ Ngưng.
Rất nhanh điện thoại kết nối.
Kỷ Mộc Đàn mở miệng liền hỏi: “ là Kỷ Mộc Đàn, cô ở nhà ?”
Đối phương vội : “Có ạ, xin chờ một lát.”
Một lát , ống nhấc lên, giọng của Kỷ Ngưng truyền qua ống : “Mộc Đàn , là cô đây, muộn thế , con còn cố ý gọi điện đến, chuyện gì quan trọng ?”
Kỷ Mộc Đàn trầm giọng hỏi : “Cô về đến nhà lúc nào?”
Kỷ Ngưng hiểu: “Đã về nhà một lúc , ?”
Kỷ Mộc Đàn : “Miên Miên đến giờ vẫn về nhà.”
“Hả? Sao thế ? Chúng lúc bảy rưỡi ăn tối xong . Tính theo quãng đường thì con bé đáng lẽ về đến Kỷ Công Quán lúc hơn tám giờ , bây giờ hơn mười giờ . Một cô gái độc , nửa đêm ở bên ngoài, lẽ xảy chuyện gì chứ?”
Sắc mặt của Kỷ Mộc Đàn lúc thể dùng hai chữ khó coi để hình dung nữa.
Anh trực tiếp cúp điện thoại, đó gọi nhà của Nhậm Kiện, bảo Nhậm Kiện lập tức đến Kỷ Công Quán.
Nhậm Kiện lúc mới lên giường ngủ, đột nhiên thấy thiếu soái gọi điện đến, hơn nữa giọng điệu nghiêm trọng, dọa tưởng xảy chuyện gì lớn, vội vàng bò khỏi chăn, với tốc độ nhanh nhất đến Kỷ Công Quán.
Lúc Kỷ Mộc Đàn mặc xong quân phục, ngay cả áo khoác cũng khoác lên.
Anh thấy Nhậm Kiện đến, nhanh ch.óng : “Miên Miên mất tích , dẫn theo, cùng ngoài tìm .”
Vừa là phu nhân mất tích, sắc mặt Nhậm Kiện biến đổi, lập tức đáp: “Vâng!”
Ngay lúc họ bước nhanh khỏi Kỷ Công Quán, thấy một chiếc xe kéo dừng ở cửa Kỷ Công Quán.
Người phu xe kéo đó đang định nhận tiền xe từ tay Nguyễn Miên Miên, dư quang liếc thấy Kỷ Mộc Đàn và Nhậm Kiện hùng hổ, lập tức sợ đến hồn bay phách lạc, ngay cả tiền xe cũng dám nhận, kéo xe kéo chạy trốn thật nhanh.
Nguyễn Miên Miên hiểu chuyện gì, hét về phía chiếc xe kéo rời : “Này, tiền xe của !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-398-thieu-soai-vo-anh-lai-tron-roi.html.]
Phu xe đầu , hai vị quân gia dễ chọc, tiền tuy quan trọng, nhưng mạng nhỏ quan trọng hơn!
Nguyễn Miên Miên đành nhét tiền ví, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chạy nhanh thế, lẽ coi là nữ quỷ xe đêm…”
Lời cô còn xong, liếc thấy Kỷ Mộc Đàn và Nhậm Kiện ở xa, đặc biệt là vẻ mặt âm trầm đáng sợ của Kỷ Mộc Đàn, dọa cô lập tức nuốt những lời hết.
Kỷ Mộc Đàn bước nhanh đến mặt cô, dáng vẻ như ăn tươi nuốt sống cô.
“Em ?”
Nguyễn Miên Miên dọa lùi hai bước: “Em và cô ăn cơm, chuyện mà.”
“Sau khi ăn cơm xong thì ? Em ?”
Ánh mắt Nguyễn Miên Miên di chuyển trái , chột : “Em dạo linh tinh thôi, bộ bữa ăn lợi cho sức khỏe mà.”
“Đi dạo linh tinh?” Kỷ Mộc Đàn nhấn mạnh giọng hỏi mấy chữ .
Không tại , Nguyễn Miên Miên ý vị nghiến răng nghiến lợi trong giọng điệu của .
Cô bất giác rụt cổ : “Ừm.”
Kỷ Mộc Đàn hừ lạnh một tiếng, đó trở về Kỷ Công Quán.
Nhậm Kiện hai bước, hạ thấp giọng với Nguyễn Miên Miên: “Thiếu soái lo lắng cho sự an của cô, tưởng cô gặp nguy hiểm ở bên ngoài, đặc biệt gọi đến, định đích tìm cô, lát nữa cô vài lời với thiếu soái, dỗ dành một chút.”
Nguyễn Miên Miên chút bất ngờ.
Cô vốn tưởng dáng vẻ ăn thịt của Kỷ Mộc Đàn lúc nãy là vì gặp chuyện gì khiến tức giận, ngờ là vì lo lắng cho sự an nguy của cô.
Trong lòng chút cảm động.
Bước Kỷ Công Quán, Nhậm Kiện ý tìm một cái cớ, cáo từ rời .
Những khác trong công quán cũng đều trốn , ai dám ló mặt lúc , trong phòng khách rộng lớn, chỉ Nguyễn Miên Miên và Kỷ Mộc Đàn.
Kỷ Mộc Đàn ngay cả áo khoác cũng cởi, trực tiếp xuống sofa, mặt mày hằm hằm, một bộ dạng xem em giải thích thế nào.
Nguyễn Miên Miên tiên cởi áo khoác, khăn quàng và găng tay , treo lên giá áo, đó lấy lòng với Kỷ Mộc Đàn: “Anh đói ? Em chút đồ ăn khuya cho nhé?”
Kỷ Mộc Đàn lạnh: “Đừng hòng dùng chút đồ ăn mua chuộc , thành thật khai báo, em ?”
“Em thật sự chỉ dạo linh tinh thôi.”
Thấy cô chịu thật, vẻ lạnh lùng mặt Kỷ Mộc Đàn càng thêm rõ rệt: “Vậy , em cho , em dạo ở ? Gặp ai? Đi dạo từ đến ? Đi dạo bao lâu? Em nhất đừng dối, sẽ cho điều tra, một khi tra chút gì đúng, em cứ chờ đ.á.n.h .”
Nguyễn Miên Miên kinh hãi : “Anh bạo hành gia đình em?!”
“Nếu lý với em , thì chỉ thể dùng vũ lực.”
Nguyễn Miên Miên che mặt: “Có thể đừng đ.á.n.h mặt ? Em là dựa mặt để kiếm cơm đấy.”
“…”
Kỷ Mộc Đàn tự nhận là một đàn ông khả năng tự chủ mạnh, nhưng tại , Nguyễn Miên Miên luôn thể dễ dàng khuấy động dây thần kinh của , ép đặc biệt nhào nặn cô.
Anh quy đặc tính của cô thành hai chữ, đáng đòn.
Kỷ Mộc Đàn nhắm mắt , cố gắng giữ cho ở trạng thái tương đối bình tĩnh: “Giang Thành nhỏ nhỏ, lớn cũng lớn, nếu thật sự cho điều tra kỹ lưỡng, ít nhiều cũng thể tra chút manh mối. Nguyễn Miên Miên, bây giờ cho em cơ hội cuối cùng, nếu em vẫn chịu , thì chỉ thể tự điều tra.”