Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 389: Thiếu Soái, Vợ Anh Lại Trốn Rồi!

Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:41:25
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Mộc Đàn trả lời, mà hỏi ngược với nụ như .

“Cô thật sự c.h.ế.t như thế nào ?”

Nhìn nụ nhạt khiến lạnh sống lưng của , Nguyễn Miên Miên theo bản năng cảm nhận nguy hiểm, trực giác mách bảo cô, Bành Tân Diễm chắc chắn c.h.ế.t t.h.ả.m, t.h.ả.m một cách khác thường, nếu cô thì chắc chắn sẽ gặp ác mộng.

Cô do dự một lát, quyết định thuận theo ý của trái tim, ngượng ngùng : “Thôi, coi như hỏi.”

là một cô gái thông minh.” Kỷ Mộc Đàn dùng thìa múc canh gà, đưa đến bên miệng cô.

Nguyễn Miên Miên mở miệng uống canh gà, nuốt xuống.

Đợi đến khi canh trong bát uống hết, cô tỏ ý no.

Kỷ Mộc Đàn đặt bát đũa xuống, cầm khăn tay, chuẩn giúp cô lau khóe miệng.

Nguyễn Miên Miên đầu tránh tay : “Anh đưa khăn cho , tự .”

Kỷ Mộc Đàn cố chấp, đưa khăn tay qua.

Cô dùng khăn tay lau sạch môi, thuận miệng hỏi: “Bây giờ là lúc nào ?”

“Sáng thứ ba,” Kỷ Mộc Đàn lấy đồng hồ quả quýt xem, “bây giờ là chín giờ hai mươi phút.”

Nguyễn Miên Miên chút bất ngờ: “Đã qua một đêm , tiệc sinh nhật của cô thì ? đến tham dự, cô sẽ trách thất hẹn chứ?”

“Tối qua cô gọi điện đến hỏi, kể cho cô chuyện cô suýt bắt cóc, cô kinh ngạc, và hôm nay sẽ đích đến thăm cô, từ chối.”

Biết vẫn còn cơ hội tiếp xúc với Kỷ Ngưng, tâm trạng của Nguyễn Miên Miên đột nhiên lên ít, cô : “ còn tưởng sẽ giấu chuyện tối qua, dù vẫn đang diễn kịch, khi hạ màn, chắc sẽ cố gắng kín đáo hết mức thể nhỉ.”

“Đã hạ màn .”

Nguyễn Miên Miên sững sờ: “Hả?”

“Tối hôm qua, bắt đầu từ Bành Tân Diễm, tóm gọn hết tất cả những kẻ rục rịch hành động,” Kỷ Mộc Đàn xoa trán, vẻ mặt mệt mỏi, “hành động vội vàng, nên hai con cá lọt lưới, thời gian cô cố gắng đừng ngoài, để tránh trả thù.”

Nguyễn Miên Miên bất ngờ.

Theo ước tính của cô, vở kịch của Kỷ Mộc Đàn mới diễn đến cao trào, ít nhất cũng đợi thêm một tuần nữa mới thể dụ hết tất cả đối thủ , lúc đó mới là cơ hội nhất để thu lưới.

Hơn nữa từ lời của lúc nãy, hành động tối qua khá vội vàng, hiệu quả thu lưới chắc chắn như mong đợi.

Tại mạo hiểm thu lưới sớm?

Chẳng lẽ là vì cô ?

Nguyễn Miên Miên cảm thấy suy nghĩ quá tự luyến, Kỷ Mộc Đàn đối với cô vẫn đang ở trong trạng thái đầy nghi ngờ và cảnh giác, cho dù tối qua cô thật sự may g.i.ế.c, chắc cũng sẽ chút đau buồn nào.

Anh tuyệt đối sẽ vì cô mà mạo hiểm.

Ngay khi Nguyễn Miên Miên đang suy nghĩ lung tung, Kỷ Mộc Đàn cởi áo khoác quân phục và giày quân đội, lật chăn lên, xuống bên cạnh Nguyễn Miên Miên.

Nguyễn Miên Miên giật , vội vàng đẩy : “Anh ? Đây là giường của , dậy !”

Kỷ Mộc Đàn hề nhúc nhích, giọng khàn khàn, vẻ mệt mỏi: “Tối qua thức trắng đêm, cô đừng quậy, để ngủ một lát.”

“Phòng của ở đối diện, về phòng mà ngủ?”

Kỷ Mộc Đàn trả lời câu hỏi của cô.

Anh thật sự quá mệt , đầu chạm gối, nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.

Nguyễn Miên Miên đẩy hai cái, thấy động tĩnh gì, đành miễn cưỡng dịch , cố gắng giữ một cách tương đối xa với .

May mà chiếc giường khá lớn, chỉ cần Kỷ Mộc Đàn lăn lộn khắp giường, hai gần như cơ hội chạm .

Bên cạnh một đàn ông với sự tồn tại cực mạnh đang ngủ, Nguyễn Miên Miên cảm giác an , cô ngủ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-389-thieu-soai-vo-anh-lai-tron-roi.html.]

Nằm giường ngẩn một lúc, Nguyễn Miên Miên cuối cùng vẫn chọn dậy.

Hôm nay Kỷ Ngưng sẽ đến thăm, cô chuẩn để đón tiếp Kỷ Ngưng.

Cánh tay, bắp chân và đầu gối của Nguyễn Miên Miên đều thương, may mà chỉ là vài vết trầy xước, ngoài đau thì gì đáng ngại. Vừa thợ may mang đến bộ áo váy mà cô đặt đó, loại váy tay áo rộng, và vạt váy xếp ly dài, thể che vết thương cô, hơn nữa cần lo lắng sẽ cọ xát vết thương gây đau đớn.

Cô mặc áo váy , b.úi tóc lên, vì đang ở nhà nên cô đeo những món trang sức lấp lánh, chỉ đeo một đôi bông tai ngọc bích nhỏ nhắn tinh xảo, trông thanh nhã thoát tục.

Bây giờ là mười một giờ.

Rất nhanh sẽ đến giờ ăn trưa, nếu Kỷ Ngưng đủ lịch sự, cô hẳn sẽ tránh giờ ăn trưa, đợi đến chiều mới đến thăm.

để đề phòng, Nguyễn Miên Miên vẫn dặn đầu bếp chuẩn thêm một phần cơm.

mười hai giờ, quản gia gõ cửa phòng ngủ, nhắc nhở đến giờ ăn trưa.

Nguyễn Miên Miên sẽ đến ngay.

đến bên giường, Kỷ Mộc Đàn vẫn đang ngủ say, trong lòng khẽ động.

Bây giờ là một cơ hội để xem trộm.

Có thể xem ấn ký Hắc Long .

Nguyễn Miên Miên bật đèn chùm trong phòng ngủ, căn phòng vốn tối tăm lập tức trở nên sáng sủa, ánh sáng hiện tại chắc chắn đủ để cô rõ từng chi tiết Kỷ Mộc Đàn.

Cô lặng lẽ bò lên giường, lật chăn lên, đưa tay từ phía , chuẩn vén áo sơ mi của lên.

Ngay khoảnh khắc ngón tay cô sắp chạm vạt áo, Kỷ Mộc Đàn đột nhiên tỉnh dậy.

Anh trở tay nắm lấy cổ tay Nguyễn Miên Miên, đó dùng sức kéo một cái, khiến cô ngã nhào lên , đợi cô kịp phản ứng, lật đè cô xuống, ghì c.h.ặ.t tứ chi của cô, khiến cô thể cử động, đồng thời khóa c.h.ặ.t cổ cô.

Lúc chỉ cần dùng sức, phụ nữ thể vặn gãy cổ, hương tiêu ngọc vẫn.

Nguyễn Miên Miên cảm thấy như một ngọn núi lớn đè lên, vô cùng khó chịu.

Cô nhíu mày phàn nàn: “Anh nặng quá, mau dậy !”

Kỷ Mộc Đàn chằm chằm mặt cô, trầm giọng hỏi: “Cô gì?”

chỉ gọi dậy ăn cơm thôi.”

Nghe , sắc mặt Kỷ Mộc Đàn dịu : “Sau đừng chạm từ phía , nguy hiểm.”

Nguyễn Miên Miên đang suy nghĩ ý tứ trong lời của , thì thấy buông tay, dậy lùi .

Cô lập tức dậy, xoa xoa cổ, bực bội lẩm bẩm: “Anh là dã thú ? Vậy mà còn cho khác đến gần từ phía .”

Lưng đối với dã thú mà , là một vị trí vô cùng quan trọng, chúng sẽ dễ dàng để lộ lưng mặt khác, đây là biểu hiện của sự cảnh giác cực cao.

Kỷ Mộc Đàn liếc đồng hồ quả quýt, chút bất ngờ khi bất giác ngủ cả một buổi sáng.

Anh cầm lấy áo khoác và mũ quân đội, cất bước ngoài.

Nguyễn Miên Miên vội vàng hỏi: “Anh ?”

Kỷ Mộc Đàn đầu trả lời: “Rửa mặt đồ.”

“Ở đây phòng tắm, thể rửa mặt đồ ở đây.” Nguyễn Miên Miên đề nghị, thầm tính toán trong lòng, nếu đồ ở đây, cô sẽ cơ hội thấy cơ thể của , ấn ký Hắc Long tự nhiên cũng sẽ rõ như ban ngày.

Kỷ Mộc Đàn dừng bước, cô một cách sâu sắc.

Ánh mắt đó phần ý vị sâu xa.

“Không ngờ cô phụ nữ như .”

 

 

Loading...