Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 385: Thiếu Soái, Vợ Anh Lại Trốn Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:41:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lẽ nào là Hàn Cẩn gọi đến?
Nguyễn Miên Miên lập tức dậy, nhanh chân bước tới, đầy mong đợi nhấc ống .
“Alô, ai ?”
Đối phương là một phụ nữ trẻ, dùng giọng ôn hòa : “Xin hỏi Kỷ Công Quán ạ? là giáo viên của Trường Nữ sinh Giang Thành, hiện tại trường học , xin mời bạn học Kỷ Miên Miên mau ch.óng đến trường học.”
Phát hiện đối phương Hàn Cẩn, tâm trạng căng thẳng của Nguyễn Miên Miên lập tức thả lỏng.
Cô lịch sự đáp một tiếng: “ , cảm ơn cô giáo, ngày mai sẽ trường học.”
“Được, ngày mai gặp.”
Cúp điện thoại, Nguyễn Miên Miên trở tầng ba, chuẩn thu dọn sách vở cho ngày mai, phát hiện sách vở của cô đều để trong thư phòng ở tầng hai, thế là cô xuống lầu, đang định gõ cửa thư phòng, tay giơ lên, đột nhiên dừng .
Lúc Kỷ Mộc Đàn chắc vẫn đang ở trong thư phòng bàn chuyện với Nhậm Kiện.
Họ sẽ bàn chuyện gì nhỉ?
Nguyễn Miên Miên trái , xác định xung quanh ai, lặng lẽ áp tai cửa phòng.
Biện pháp cách âm của thư phòng , cô vểnh tai một lúc lâu, cũng chỉ thể miễn cưỡng vài từ rời rạc.
Ví dụ như Doanh Doanh, đứa bé, báo thù…
Đều là những từ ngữ mơ hồ, hiểu .
Nguyễn Miên Miên đành từ bỏ ý định lén, thẳng , giơ tay gõ cửa.
Một lát , cửa phòng kéo , Nhậm Kiện từ trong bước , kẹp chiếc mũ quân đội nách, : “Cảm ơn sự chiêu đãi của tẩu phu nhân, cơm canh ngon, còn việc bận, phiền nữa, tạm biệt.”
Nguyễn Miên Miên gật đầu: “Đi thong thả.”
Nhậm Kiện đầu mà xuống lầu.
Nguyễn Miên Miên bước thư phòng, lập tức ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc.
Cô đàn ông bàn việc, nhíu mày : “Hút t.h.u.ố.c hại cho sức khỏe.”
Kỷ Mộc Đàn mặc một bộ đồ ngủ kiểu Trung Quốc rộng rãi, mặt đặt một tập tài liệu đang mở, tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c, ánh sáng đèn bàn chiếu lên mặt , khiến cho đôi mày và mắt của càng thêm sâu thẳm.
Anh tiện tay dập tắt điếu t.h.u.ố.c, hỏi: “Có chuyện gì?”
“Vừa giáo viên ở trường gọi điện thoại đến thông báo, trường học , chuẩn ngày mai trường,” Nguyễn Miên Miên cầm lấy sách vở đặt giá sách, “ đến lấy sách vở của , cứ tiếp tục bận việc của .”
Cô định , Kỷ Mộc Đàn đột nhiên gọi cô .
“Em thật sự định cho , tên thật của em là gì ?”
Trên mặt Nguyễn Miên Miên biểu cảm gì: “ nhiều , tên là Kỷ Miên Miên, là tiểu thư nhà họ Kỷ, là vị hôn thê của .”
Kỷ Mộc Đàn ngả , bắt chéo chân, tư thế ung dung: “Nếu em tìm hiểu khi mạo danh Kỷ Miên Miên, thì nên Kỷ Miên Miên căn bản nấu ăn, cô thậm chí còn từng bếp, còn em thì ? Em thể một thành mấy món ăn, hương vị còn ngon.”
Nguyễn Miên Miên vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đó: “Ồ.”
Cô trăm ngàn sơ hở, sự nghi ngờ của đối phương đối với cô bao giờ biến mất.
thế thì ?
Chỉ cần cô sống c.h.ế.t thừa nhận, đối phương cũng gì cô.
Cùng lắm thì một phát s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t cô.
Dù cô cũng sợ c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-385-thieu-soai-vo-anh-lai-tron-roi.html.]
Nhìn bộ dạng sợ hãi của cô, Kỷ Mộc Đàn khẽ thành tiếng: “ thể đảm bảo với em, chỉ cần em thật với , sẽ hại em, hơn nữa còn thể để em trở thành Kỷ Miên Miên thực sự, sống cuộc sống của tầng lớp thượng lưu mà ai cũng ngưỡng mộ.”
Nguyễn Miên Miên ha hả: “ thèm.”
Nói xong cô liền ôm sách vở thẳng khỏi thư phòng ngoảnh đầu .
Kỷ Mộc Đàn thu nụ , tập tài liệu mặt, giơ tay lật đến trang cuối cùng, trang là một bức tranh phác thảo, vẽ một đàn ông trẻ tuổi đeo kính gọng mảnh, mày mắt tuấn tú.
Nếu Nguyễn Miên Miên ở đây, chắc chắn thể nhận ngay, đàn ông trong bức tranh chính là Hàn Cẩn.
Kỷ Mộc Đàn bức tranh giấy, châm một điếu t.h.u.ố.c khác.
Vừa Nhậm Kiện báo cáo cho những chuyện xảy trong mấy ngày nay, bao gồm cả việc truy tìm Hàn Cẩn.
Sau khi quân đội điều tra kỹ lưỡng, Nhậm Kiện cuối cùng cũng tra đàn ông bí ẩn gặp Nguyễn Miên Miên phố , nhưng khi dẫn quân đến bắt , phát hiện đối phương nhanh chân trốn thoát một bước.
Rõ ràng, đàn ông đó xảo quyệt hơn họ tưởng nhiều.
Kỷ Mộc Đàn chậm rãi nhả một làn khói.
Anh nhất định bắt đàn ông .
Chỉ cần bắt đàn ông , lẽ sẽ tra lai lịch thật sự của Nguyễn Miên Miên.
…
Sáng hôm , Nguyễn Miên Miên mặc đồng phục học sinh, loại đồng phục áo là áo ngắn cổ màu xanh lam, bên là váy dài qua gối màu đen.
Bây giờ bước cuối đông, thời tiết ngày càng lạnh, Giang Thành thuộc thành phố phía Nam, tuy thể so sánh với vùng Đông Bắc gió tuyết mịt mù, nhưng ở đây một cái lạnh ẩm khác biệt, một luồng khí lạnh ẩm đủ để thấm xương tủy.
Bộ đồng phục mỏng manh căn bản thể chống cái lạnh, Nguyễn Miên Miên mặc thêm một chiếc áo khoác dày bên ngoài, đội thêm khăn quàng cổ và mũ, quấn cả kín mít.
May mà quần tất thời dày , thủ công bằng len cashmere nguyên chất, một chiếc là đủ để chống chọi với giá rét.
Kỷ Mộc Đàn đang trong phòng khách thưởng báo, thấy bộ dạng của cô, chút : “Em định đ.á.n.h trận ở phương Bắc ? Mặc nhiều thế.”
Nguyễn Miên Miên hùng hồn : “ sợ lạnh, ?!”
“Nếu sợ lạnh, thì đừng đến trường nữa.”
Nguyễn Miên Miên nhíu mày: “Anh trở thành mù chữ ?”
Kỷ Mộc Đàn chậm rãi : “Em học xong tiểu học và trung học, sớm thoát khỏi hàng ngũ mù chữ, nếu em thực sự thích học, thể mời gia sư đến nhà, dạy em một kèm một. Còn vấn đề bằng cấp thì càng đơn giản hơn, em ghi danh ở trường, học phí vẫn đóng, mỗi năm hai kỳ thi cuối kỳ tham gia đúng giờ, chỉ cần điểm thi đạt, tin trường sẽ giữ bằng nghiệp của em .”
Ở thời đại , xã hội bất , học sinh đầy nhiệt huyết, động một chút là tuần hành biểu tình, trường học đành nghỉ học ba ngày hai bữa. Vì nhiều lý do, nhiều gia đình điều kiện khá giả, sẽ chọn để con cái ở nhà, do gia sư dạy kèm, chính là cách mà Kỷ Mộc Đàn , học phí vẫn đóng, chỉ tham gia kỳ thi cuối kỳ.
Nguyễn Miên Miên định ở nhà học.
Cô bắt buộc đến trường, vì đây là lý do cô thể đường đường chính chính ngoài, cũng là cơ hội để cô tìm nữ chính Trần Tiêu Giai.
“Ở nhà chán lắm, vẫn thích ở trường hơn, học cùng các bạn.” Nguyễn Miên Miên , giày da, bất chấp gió lạnh khỏi Kỷ Công Quán, chui trong xe.
Tài xế Lão Hoa lái xe đưa cô đến Trường Nữ sinh Giang Thành.
Nguyễn Miên Miên rụt cổ, giấu nửa khuôn mặt trong khăn quàng và mũ, chỉ để lộ đôi mắt.
Học sinh trong lớp lác đác vài , trông vắng vẻ.
Hôm nay hai tiết đầu là tiếng Nga, Nguyễn Miên Miên một tay chống má, giáo viên bục giảng một tràng dài, thật, cô một câu cũng hiểu.
Việc đầu tiên khi tan học của Nguyễn Miên Miên, là tìm Trần Tiêu Giai.