Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 36: Lão Đại Bí Ẩn, Sủng Nhẹ Chút!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:30:42
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Miên Miên đặt chỗ từ .
Cô đến nhà hàng, nhân viên phục vụ nhận .
“Cô chính là Hứa Miên Miên ?!”
Nguyễn Miên Miên lúc mới nhớ , cô thế mà quên mất lớn nhỏ gì cũng coi như là một ngôi , nếu nhận sẽ rắc rối.
Tiếng kinh hô của nhân viên phục vụ thu hút sự chú ý của nhiều thực khách.
Nguyễn Miên Miên vội vàng phủ nhận: “Không , cô nhận nhầm .”
Nhân viên phục vụ còn thêm gì đó, Nguyễn Miên Miên bỏ .
Chỗ chắc chắn là thể ở nữa. Cô biến thành gấu trúc khổng lồ, trở thành đối tượng vây xem.
Sau khi rời khỏi nhà hàng, Nguyễn Miên Miên tìm một góc ai chú ý, lấy điện thoại gọi cho Ngụy Tuân, kể cho chuyện xảy .
“Xin , chúng đổi chỗ ăn cơm thôi.”
Ngụy Tuân hề bất ngờ về điều : “ ở thành phố Dương một chỗ ăn cơm, nhiều ngôi đều đến đó, tính riêng tư cao, cần lo lắng nhận .”
Nguyễn Miên Miên mừng rỡ khôn xiết: “Vậy thì quá.”
“Cô đang ở ? đến đón cô nhé.”
Nguyễn Miên Miên gửi vị trí của cho qua WeChat.
Đợi nửa tiếng, một chiếc Audi màu đen khiêm tốn dừng mặt cô.
Ngụy Tuân đích xuống xe, mở cửa xe cho cô: “Mời lên xe.”
“Cảm ơn.”
Hôm nay Ngụy Tuân ngoài mang theo trợ lý và tài xế, đích lái xe chở Nguyễn Miên Miên đến nhà hàng.
Nói là nhà hàng, thực giống một quán ăn tư nhân hơn, vị trí địa lý hẻo lánh, nếu là khách quen, căn bản sẽ chú ý tới ở đây còn một nhà hàng.
Nhân viên phục vụ thấy Ngụy Tuân và Nguyễn Miên Miên bước , lập tức tiến lên đón tiếp hỏi han: “Xin hỏi mấy vị ạ?”
Ngụy Tuân: “Hai , tìm một chỗ yên tĩnh một chút.”
“Vâng ạ.”
Nhân viên phục vụ khi đối mặt với Ngụy Tuân, hai má ửng đỏ, mang theo vài phần ngưỡng mộ, rõ ràng là nhận . tố chất chuyên nghiệp khiến cô thêm một lời nào, khi Ngụy Tuân và Nguyễn Miên Miên xuống, cô liền thức thời rời .
Nguyễn Miên Miên quanh bốn phía, tính riêng tư ở đây quả thực , giữa mỗi chỗ đều vật che chắn, chỉ cần phát âm thanh quá lớn, khác căn bản bàn bên cạnh nào.
Ngụy Tuân hỏi cô ăn gì?
Nguyễn Miên Miên: “ thế nào cũng , ăn gì thì gọi món đó.”
Ngụy Tuân mỉm : “Vậy khách sáo nữa nhé.”
Tốc độ lên món ở đây nhanh, bao lâu , rượu và thức ăn lượt bưng lên, bày mặt hai .
Nguyễn Miên Miên ăn ngon miệng.
Nghi thái của Ngụy Tuân vô cùng tao nhã, ngay cả khi ăn cơm, cũng ăn mắt lạ thường.
Anh phụ nữ đối diện, ôn tồn hỏi: “Cô định ở Ngu Hoàng mãi ?”
Nguyễn Miên Miên nuốt thức ăn trong miệng xuống: “ ký hợp đồng mười năm với Ngu Hoàng, khi hợp đồng hết hạn, .”
Ngụy Tuân nhíu mày: “Mười năm, thế cũng quá lâu .”
Một nghệ sĩ thể mấy cái mười năm? Nếu thực sự đợi đến mười năm mới tìm lối thoát khác, e rằng hoa cúc vàng cũng tàn mất .
Nguyễn Miên Miên: “ thì cả, cho dù Ngu Hoàng sắp xếp công việc cho , mỗi tháng vẫn lương để nhận.”
Ngụy Tuân: “Đây là vấn đề tiền bạc, nếu cô đóng băng mười năm, thì đồng nghĩa với việc sự nghiệp diễn xuất của cô hủy hoại .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-36-lao-dai-bi-an-sung-nhe-chut.html.]
Đối với Nguyễn Miên Miên mà , chỉ cần sự nghiệp của nam nữ chính thuận buồm xuôi gió là . Những chuyện khác đều là chuyện nhỏ, cô quan tâm.
Nguyễn Miên Miên uống một ngụm nước ép: “Không , cần lo lắng cho , dù thì cũng c.h.ế.t đói .”
Ngụy Tuân đưa một phong bì, đặt mặt cô: “Trong một tấm séc, ký tên đó, nhưng điền con .”
Nguyễn Miên Miên hiểu ý : “Anh đây là?”
Ngụy Tuân: “ tiền bồi thường vi phạm hợp đồng của Ngu Hoàng cao, nghệ sĩ bình thường căn bản gánh nổi, tiền coi như cho cô vay. Cô cầm tiền trả tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, đợi khi cô rời khỏi Ngu Hoàng, nỗ lực việc, tương lai kiếm tiền trả cho .”
Nguyễn Miên Miên bất ngờ tiềm lực tài chính hùng hậu của Ngụy Tuân. Anh với tư cách là nam chính, chỉ là nam ngôi hàng đầu trong nước, thu nhập nhỏ, mà gia thế cũng hiển hách, từ nhỏ cẩm y ngọc thực, bao giờ lo lắng vì tiền bạc. Vài chục triệu tiền bồi thường vi phạm hợp đồng đối với Ngụy Tuân mà , căn bản chẳng đáng là bao.
Nguyễn Miên Miên vẫn cảm thấy khó hiểu: “Tại đối xử với như ?”
Ngụy Tuân chăm chú cô, giọng điệu ôn hòa: “ ngưỡng mộ cô, thấy một mầm non như cô, cứ như bóp c.h.ế.t từ trong nôi.”
Nguyễn Miên Miên: “Chỉ đơn giản là thôi ?”
“Ừ, chỉ là thôi.”
Nguyễn Miên Miên do dự một lát, cuối cùng vẫn nhận lấy tấm séc của Ngụy Tuân: “Cảm ơn sự giúp đỡ của , tiền sẽ nhanh ch.óng trả cho .”
Thấy cô bằng lòng nhận sự giúp đỡ của , Ngụy Tuân vui: “Không cần vội, cứ từ từ.”
Sau khi ăn cơm xong, Ngụy Tuân lái xe đưa Nguyễn Miên Miên về.
Nguyễn Miên Miên xuống xe ở cửa khách sạn, cô : “Biết bận, sẽ mời lên chơi nữa, thời gian thì liên lạc nhé.”
Ngụy Tuân mỉm nhận lời: “Được.”
Nguyễn Miên Miên vẫy tay với : “Hẹn gặp .”
Ngụy Tuân đưa mắt cô rời , mãi cho đến khi thấy bóng dáng cô nữa, mới thu hồi ánh mắt, lái xe rời .
Nguyễn Miên Miên bước thang máy, tiện tay bấm nút tầng.
Hệ thống 233: “Cô thực sự giải trừ hợp đồng với Ngu Hoàng ?”
Nguyễn Miên Miên: “Xem tình hình , nếu Mục Trí Hàn để ý đến nữa, giải trừ hợp đồng cũng cả, nhưng nếu lấy hợp đồng cái cớ để tìm gây rắc rối, thì chỉ đành vạch rõ ranh giới với thôi.”
Hệ thống 233: “Với thủ đoạn của Mục Trí Hàn, nếu thực sự tìm cô gây rắc rối, cho dù cô giải trừ hợp đồng với Ngu Hoàng, cũng sẽ buông tha cho cô.”
Nguyễn Miên Miên thở dài: “Những gì mi đều , nhưng chỉ là một cô gái yếu đuối trói gà c.h.ặ.t, chẳng vật gì giá trị, bàn tay vàng duy nhất chính là cái hệ thống nhà mi, đáng tiếc ngay cả mi cũng là một cái hệ thống rác rưởi vô dụng, thể thế nào đây? cũng tuyệt vọng lắm chứ.”
“...”
Nói chuyện thì chuyện, mắc mớ gì công kích cá nhân? Tức giận!
Hệ thống 233 như đang dỗi, đơn phương cắt đứt liên lạc với ký chủ, trốn thèm để ý đến cô nữa.
Nguyễn Miên Miên dùng thẻ phòng quẹt mở cửa phòng.
Cô đẩy cửa bước , liếc mắt một cái thấy đàn ông đang sô pha, lập tức dừng bước, nhíu mày hỏi: “Sao đến đây?”
Mục Trí Hàn chậm rãi nhả vòng khói trong miệng , đôi mắt đen nhánh ẩn giấu làn khói, trở nên mờ ảo rõ.
“Lâu gặp, đến thăm em.”
Anh trông vẻ đến một lúc , trong gạt tàn mấy mẩu t.h.u.ố.c lá, trong phòng tràn ngập mùi khói t.h.u.ố.c nồng nặc.
Nguyễn Miên Miên hun đến khó chịu. Cô đưa tay bấm công tắc thông gió trong phòng, nhíu mày : “Chưa chủ nhân cho phép, tự ý xông nhà dân là phạm pháp đấy.”
Mục Trí Hàn ung dung cô: “Em định báo cảnh sát bắt ?”
Nguyễn Miên Miên mím c.h.ặ.t môi, lộ vẻ vui. Cô rõ trong lòng, với phận của , cho dù báo cảnh sát, cảnh sát cũng gì .
Mục Trí Hàn đ.á.n.h giá cô từ xuống , như hỏi: “Hôm nay em ăn mặc thế , hẹn hò với ai ?”