Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 357: Trò Chơi Trí Mạng
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:40:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Nam đáp mà hỏi ngược : “Cô cảm thấy phận gì?”
Nguyễn Miên Miên nghiêng đầu suy nghĩ một chút: “ cảm thấy nhé, giống , chắc chắn là phận, ví dụ như cảnh sát, bác sĩ gì đó.”
Lời của cô vô hình trung tiết lộ thông tin là bình dân, thể , cô ở mặt Tiểu Nam sự phòng , điều khiến Tiểu Nam trong lúc lo lắng cô quá ngốc sẽ lừa, một loại cảm giác vui vẻ âm ỉ.
Anh thích cảm giác Nguyễn Miên Miên tin tưởng vô điều kiện .
Điều khiến cảm thấy ở trong lòng cô, là sự tồn tại độc nhất vô nhị, thể thế.
Khóe miệng Tiểu Nam nhếch lên: “Tại cô cho rằng là cảnh sát hoặc bác sĩ? Biết thuộc phe , ví dụ như sát thủ chẳng hạn.”
Nguyễn Miên Miên lập tức thẳng , chằm chằm: “Nếu là sát thủ, chính là kẻ thù của , hai chúng đến cuối cùng chắc chắn c.h.ế.t một .”
“Yên tâm, sẽ bảo vệ cô, sẽ để cô c.h.ế.t.”
Giọng điệu của Tiểu Nam bình thản, nhưng ánh mắt đặc biệt kiên định, giống như dũng sĩ đang thề với công chúa của , vĩnh viễn trung thành, tuyệt đối phản bội.
Nguyễn Miên Miên cứ thế lừa gạt cho qua chuyện, cô chằm chằm mắt Tiểu Nam, nghiêm túc xác nhận: “Anh thật sự là sát thủ?”
Tiểu Nam cũng cô: “Thân phận thật sự quan trọng đến ?”
Nguyễn Miên Miên dùng sức gật đầu: “.”
Thân phận liên quan đến thắng thua của trò chơi, mà thắng thua của trò chơi liên quan đến thành bại nhiệm vụ của cô, thể sai sót.
Tiểu Nam trầm ngâm giây lát, chợt bật khẽ, giọng điệu nhẹ nhõm: “Đừng quá căng thẳng, và cô là cùng một phe, chúng vĩnh viễn sẽ bao giờ là kẻ thù.”
Nguyễn Miên Miên giống như nhầm , hỏi một nữa: “Thật ? Anh sẽ lừa chứ?”
“Ừm, lừa cô.”
Trên mặt Nguyễn Miên Miên nở nụ : “ tin !”
Khóe mắt Tiểu Nam lướt qua cuốn sách trong tay, sâu trong đáy mắt tia sáng lóe lên biến mất, nhưng nhanh trở về sự tĩnh lặng.
Anh gập sách : “Chúng chỗ khác xem thử .”
“Ừm.”
Sau khi hai rời khỏi thư viện, dạo ở những nơi khác cả một buổi chiều, mãi đến khi mặt trời lặn, mới trở về lữ xã.
Họ bước lữ xã, phát hiện bầu khí đúng.
Kim Thịnh sô pha, cởi áo , để lộ bờ vai săn chắc, cánh tay buông thõng n.g.ự.c, đó một vết thương dài, Khúc Tú đang xổm mặt , cẩn thận xử lý vết thương cho .
Nguyễn Miên Miên hỏi thăm xảy chuyện gì.
Khúc Tú thấp giọng : “Vừa nãy Anna đến cướp chìa khóa, và Kim Thịnh chịu đưa chìa khóa cho cô , cô liền giống như phát điên, dùng lưỡi d.a.o lam công kích chúng , Kim Thịnh vì bảo vệ , cánh tay lưỡi d.a.o lam rạch rách.”
Chỉ cần cô nhớ tình cảnh nãy, vẫn thể nào bình sự d.a.o động trong lòng.
Do cảnh gia đình, Khúc Tú chỉ chăm sóc bản , mà còn chăm sóc em gái nhỏ hơn , từ nhỏ đến lớn, cô luôn tự bảo vệ , Kim Thịnh là đầu tiên, liều bảo vệ cô.
Trong khoảnh khắc Kim Thịnh đỡ d.a.o cho cô, ngoài sự ngạc nhiên, cô cảm nhận rõ ràng, trong lòng nảy sinh một loại cảm giác từng .
Khúc Tú cẩn thận băng bó vết thương cho Kim Thịnh xong, đó dậy: “ chuẩn bữa tối.”
Nói xong, cô liền bước nhà bếp.
Nguyễn Miên Miên bóng lưng cô rời , ánh mắt cô Kim Thịnh nãy bình thường.
cụ thể là bình thường như thế nào, Nguyễn Miên Miên rõ , cô chỉ theo bản năng nhận , tình cảm giữa nam nữ chính dường như xảy sự đổi.
Có lẽ, cốt truyện tình cảm của vị diện cuối cùng cũng nảy mầm ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-357-tro-choi-tri-mang.html.]
Tiểu Nam hỏi: “Anna ?”
Kim Thịnh mặc áo , dựa sô pha: “Chúng nhốt cô phòng 304 , để cô bình tĩnh một chút, đợi sáng mai thả cô .”
Khúc Tú nhanh xong bữa tối, cơm chiên trứng đơn giản, ăn kèm với canh dưa chuột thanh mát ngon miệng.
Do Kim Thịnh và Nguyễn Miên Miên đều vết thương, thế là nhiệm vụ đưa cơm, liền giao cho Khúc Tú và Tiểu Nam.
Hai họ bưng bữa tối lên tầng ba, lượt đưa đến phòng 304 và 305.
Ăn cơm xong, ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Nguyễn Miên Miên vốn định về phòng 202 nghỉ ngơi, nhưng Tiểu Nam gọi cô .
“Tối nay đến phòng ngủ ?”
Nguyễn Miên Miên sửng sốt một chút: “Hả?”
Tối qua cô ngủ trong phòng Tiểu Nam, là để xác nhận phận của Tiểu Nam, kết quả chứng minh suy đoán của cô là chính xác, Tiểu Nam quả thực là một đại lão giả nữ, như , tối nay cần thiết ngủ cùng Tiểu Nam nữa chứ.
Tiểu Nam: “Bây giờ chỉ còn sáu chúng , trò chơi vẫn đang tiếp tục, điều nghĩa là trong chúng , ít nhất vẫn còn giấu một tên sát thủ... ừm, lẽ chỉ một tên, cô ngủ một , an , hai chúng ngủ cùng , ít nhất thể chiếu cố lẫn .”
Anh lý, Nguyễn Miên Miên nhanh đồng ý: “Ừm, lấy chăn gối, đợi một chút.”
Cô ôm chăn gối bước phòng 201.
Tiểu Nam xả đầy nước nóng bồn tắm: “Tối nay còn cần giúp cô lau ?”
Nguyễn Miên Miên là nghĩ tới điều gì, sắc mặt nhanh ch.óng đỏ bừng, cô vội vàng lắc đầu: “Không cần .”
Tối qua cô dám mở miệng nhờ Tiểu Nam tắm giúp, là bởi vì cô Tiểu Nam là đại lão giả nữ, thuộc dạng thì sợ, nhưng bây giờ cô Tiểu Nam là đàn ông , còn dám rước sói nhà nữa?!
Sự từ chối của Nguyễn Miên Miên, khiến Tiểu Nam khá tiếc nuối.
Tắm xong, Nguyễn Miên Miên mặc váy ngủ, chui trong chăn.
Bây giờ là tám giờ tối, thật, Nguyễn Miên Miên một chút cũng buồn ngủ, nhưng ở trong cái lữ xã điện thoại và máy tính , buổi tối ngoài việc ngủ , cũng việc gì khác để .
Sau khi Tiểu Nam tắm xong, mặc áo choàng tắm , do dự giây lát, cuối cùng vẫn chọn đội tóc giả lên, nhưng đồ lót ném trong giỏ đựng quần áo bẩn.
Không đồ lót nâng đỡ n.g.ự.c, thoạt phẳng lì, cộng thêm yết hầu mà cố ý trang điểm che giấu, dễ khiến manh mối.
Mà điều Tiểu Nam chính là để Nguyễn Miên Miên manh mối.
Chỉ cần cô mở miệng hỏi, sẽ thuận thế phận thật của , đó danh chính ngôn thuận ăn sạch cô bụng, triệt để xác định mối quan hệ giữa hai .
Tiểu Nam bước khỏi phòng tắm, đến bên giường, hỏi Nguyễn Miên Miên uống một ly ?
Nguyễn Miên Miên , liếc mắt một cái liền chú ý tới bộ n.g.ự.c phẳng lỳ của , cùng với yết hầu lờ mờ lộ hình dáng.
cô giống như phát hiện điều gì, như chuyện gì xảy hỏi: “Ở đây rượu ?”
“Ừm, chỉ rượu vang đỏ.”
Tiểu Nam mở chiếc tủ lạnh nhỏ bàn ăn , lấy từ trong đó một chai rượu vang đỏ, đó lấy hai chiếc ly thủy tinh, rót hai ly rượu.
Anh đưa một ly trong đó cho Nguyễn Miên Miên.
Khi cúi , vạt áo choàng tắm rộng thùng thình theo đó mở , để lộ một mảng cơ n.g.ự.c săn chắc.
Nguyễn Miên Miên tiện tay nhận lấy ly rượu, cô ngẩng đầu lên , ánh mắt luôn chằm chằm chiếc tủ lạnh nhỏ bàn ăn, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Trong phòng khách mà tủ lạnh, đều chú ý tới.”...
Tên chương , ngày mai sẽ sửa .