Mau Xuyên Nữ Phụ: Đinh! Boss Đã Khóa Chặt Bạn - Chương 227: Đồ Nhi Nhà Ta Lại Hắc Hóa Rồi!
Cập nhật lúc: 2026-04-17 15:36:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gần như mỗi môn phái đều phái tu sĩ tu vi cao đến dẫn đội, hiện giờ các t.ử Trúc Cơ đều tiến bí cảnh, những tu sĩ còn cũng định ở chỗ cũ chờ đợi vô ích, bộ đều theo thành chủ tiến thành Khương Châu.
Thành chủ bày tiệc tẩy trần tại phủ thành chủ, mời chư vị tu sĩ nể mặt quang lâm.
Phần lớn tu sĩ đều , chỉ một ít tu sĩ từ chối ý của thành chủ, trong đó bao gồm cả Nguyễn Miên Miên.
Sau khi cáo biệt thành chủ, cô liền một dạo chơi trong thành.
Tuy Bạch Miên Miên từng đến Khương Châu, nhưng Nguyễn Miên Miên là đầu tiên tới, cô cảm thấy thứ ở đây đều mới mẻ. Cô cứ coi như đang du lịch, dạo khắp nơi, nếu thấy món đồ chơi nhỏ nào thú vị, còn mua một hai món để nghịch.
Nguyễn Miên Miên sinh xinh , khí chất cao lãnh mê , đường thu hút sự chú ý của ít qua , nhưng e ngại tu vi sâu lường của cô, những đó chỉ dám lén lút trộm, dám tiến lên tìm c.h.ế.t.
Khương Châu là nơi tu sĩ và phàm nhân sống lẫn lộn, hạng nào cũng , thể là vàng thau lẫn lộn.
Có thể vững ghế thành chủ ở một nơi như thế , thể thấy vị thành chủ cũng là một nhân vật cực kỳ đơn giản.
Nguyễn Miên Miên bước một quán , chuẩn uống chén nghỉ ngơi một lát, cửa thấy gọi một tiếng.
“Miên Miên!”
Nguyễn Miên Miên dừng bước, theo hướng phát âm thanh.
Một nam tu trẻ tuổi mặc đạo bào tay rộng về phía cô, y ăn mặc bình thường, nhưng sinh vô cùng tuấn tú, dáng thẳng tắp như cây trúc xanh, mày mắt ôn hòa, khóe miệng quanh năm treo nụ nhạt, khiến sinh lòng hảo cảm.
Y chính là sư của Bạch Miên Miên, tên là Văn Nhân Ngữ, cũng là Nguyên Anh kỳ, đạo hiệu Bạch Hồng.
Nguyễn Miên Miên thấy y, trong mắt lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc hiếm thấy: “Sư ? Sao ở đây?”
Văn Nhân Ngữ đến mặt cô, mỉm : “Ta tình cờ ngang qua nơi , ở đây bí cảnh mở cửa, liền định đến xem là bí cảnh thế nào, ngờ gặp ở đây.”
Nguyễn Miên Miên quanh một vòng, trong quán đông nhiều miệng, là nơi để chuyện.
Cô với sư : “Chúng lên lầu chuyện .”
Hai lên lầu hai, tìm một nhã gian thanh tĩnh xuống.
Sau khi tiểu nhị dâng bánh lên, liền lặng lẽ lui .
Nguyễn Miên Miên rót cho sư , kể mục đích đến Khương Châu một .
Nghe xong lời cô , Văn Nhân Ngữ tỏ vẻ hiểu: “Thì là thế.”
Sau đó y sâu hơn, trong giọng lộ vài phần trêu chọc: “Không ngờ ngoài một chuyến, đầu phát hiện sư mà nhận đồ .”
Nguyễn Miên Miên thản nhiên : “Hiếm khi gặp một Thiên linh căn, thấy tư chất tồi, liền thu nhận môn hạ.”
“Sư tôn chuyện ?”
Nguyễn Miên Miên lắc đầu: “Vẫn , sư tôn vẫn đang bế quan, đến nay xuất quan.”
Văn Nhân Ngữ ôn tồn : “Sư tôn luôn thương , nếu nhận một đồ Thiên linh căn, chắc chắn sẽ vui.”
Cô Vân chỉ hai đồ , lượt là đại đồ Văn Nhân Ngữ và Nguyễn Miên Miên.
Văn Nhân Ngữ là Song linh căn, nếu so với thường thì tư chất coi là thượng giai, nhưng nếu so với những thiên tài như Cô Vân và Bạch Miên Miên, kém một lớn. Năm xưa sở dĩ Cô Vân nhận y đồ , là vì Văn Nhân Ngữ là con trai của cố nhân, cố nhân khi lâm chung gửi gắm đứa con trai duy nhất cho Cô Vân, để an ủi vong hồn cố nhân, Cô Vân mới phá lệ thu nhận Văn Nhân Ngữ.
Những năm qua, Cô Vân nghiêm túc dạy dỗ Văn Nhân Ngữ, từng bạc đãi y.
nếu thật sự so sánh, Cô Vân rõ ràng coi trọng Bạch Miên Miên hơn.
Dù Bạch Miên Miên cũng là Thiên linh căn, kiếm đạo càng thiên phú kinh , Cô Vân gần như đem bộ sở học cả đời truyền cho cô, đặt kỳ vọng cao tương lai của cô.
Văn Nhân Ngữ rõ điều , may mà y lòng rộng rãi, từng nảy sinh lòng đố kỵ với sư .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-nu-phu-dinh-boss-da-khoa-chat-ban/chuong-227-do-nhi-nha-ta-lai-hac-hoa-roi.html.]
Y lấy một cái túi Càn Khôn, đặt lên bàn: “Mười bốn năm rời tông môn ngoài rèn luyện, thời gian dài như gặp , trong lòng nhớ mong, đến cũng mua một ít đồ chơi nhỏ thú vị. Ta vốn định khi về tông môn, sẽ đem những thứ tặng cho , ngờ còn về, gặp đường, cũng coi như là duyên .”
Y đẩy túi Càn Khôn đến mặt Nguyễn Miên Miên, ý bảo cô mở xem.
Nguyễn Miên Miên mở túi Càn Khôn , bên trong đựng nhiều đồ, lớn nhỏ đều , phần lớn đều là y phục trang sức mà các bé gái sẽ thích, còn một hoa cỏ từng thấy qua.
Vì trong túi Càn Khôn thiết lập cấm chế, những hoa cỏ vẫn giữ dáng vẻ tươi non, thoạt khiến yêu thích.
Nguyễn Miên Miên cất túi Càn Khôn : “Đa tạ sư .”
Văn Nhân Ngữ đưa tay xoa đầu cô.
Tuổi của y lớn hơn Miên Miên nhiều, từ nhỏ chăm sóc cô, Miên Miên lúc nhỏ trông trắng trẻo mềm mại, vô cùng đáng yêu, Văn Nhân Ngữ luôn nhịn nhéo má cô, hoặc xoa đầu cô.
Thói quen kéo dài mãi đến khi Miên Miên lớn lên, y vẫn thể sửa .
Nguyễn Miên Miên né về phía , khẽ nhíu mày: “Sư , lớn , đừng lúc nào cũng xoa đầu .”
Văn Nhân Ngữ thở dài: “ , lúc nhỏ đáng yêu bao, luôn thích theo , giống như một cái đuôi nhỏ , giống bây giờ, suốt ngày cứ xụ mặt, thật chẳng đáng yêu chút nào.”
Nguyễn Miên Miên trực tiếp bỏ qua chủ đề , hỏi sang chuyện khác.
“Sư , định khi nào thì về Thiên Kiếm Tông?”
Văn Nhân Ngữ uống một ngụm , thong thả : “Vốn định năm nay sẽ về, nếu gặp ở đây , thì cùng luôn .”
Nguyễn Miên Miên gật đầu đáp: “Vâng.”
Sau đó cô hỏi: “Huynh tìm chỗ ở ?”
“Vẫn .”
“Thành chủ mời chúng đến phủ thành chủ ở, từ chối , định tìm một khách sạn trong thành để dừng chân, cùng chúng nhé?”
Văn Nhân Ngữ .
Trong thành mấy khách sạn chuyên dành cho tu sĩ ở, Nguyễn Miên Miên chọn một khách sạn lớn nhất trong đó.
Sau khi dọn ở, Nguyễn Miên Miên lấy từ trong túi Càn Khôn một tấm gương lưu ly.
Tấm gương lưu ly chỉ to bằng bàn tay, so với tấm gương ở nhà thì nhỏ hơn nhiều, nhưng tiện mang theo hơn.
Nguyễn Miên Miên thông qua gương lưu ly để xem xét tình cảnh hiện tại của Lạc Phù Sinh.
bất luận cô thi pháp thế nào, mặt gương từ đầu đến cuối vẫn là một mảnh tĩnh lặng, thể hiện bóng dáng của Lạc Phù Sinh.
Cô thử thông qua gương lưu ly để quan sát chín t.ử Trúc Cơ khác cùng bí cảnh, mặt gương vẫn bất kỳ phản ứng nào.
Nguyễn Miên Miên suy nghĩ cẩn thận, chắc hẳn là bí cảnh đó thiết lập cấm chế, ngoài thể trộm tình hình bên trong bí cảnh.
Hết cách, Nguyễn Miên Miên đành chọn từ bỏ.
Lạc Phù Sinh là nam chính, mang theo hào quang nam chính, cho dù gặp nguy hiểm, cũng chắc chắn thể gặp dữ hóa lành.
Đêm khuya, nhưng Nguyễn Miên Miên cảm giác buồn ngủ.
Cô cất gương lưu ly , khoanh chân giường, nhắm mắt tu luyện.
Cùng lúc đó, trong bí cảnh, các t.ử Trúc Cơ của các môn phái trải qua một ngày chạy trốn, loại mất một phần nhỏ quân , thể là thương vong t.h.ả.m trọng.