Mau xuyên: Liêu tinh vừa kiều vừa dã, vai ác sủng nàng đến phát điên - Chương 387: Đêm Khuya Phục Kiện, Kỳ Tích Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2026-01-10 18:28:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn chỉ cảm thấy trán một trận lạnh lẽo.

Ngay đó, phảng phất bao bọc bởi ánh mặt trời ấm áp.

Hắn nhạy bén cảm thấy vết thương của dường như đỡ hơn một chút.

Ngay đó, từ giường thản nhiên mở mắt.

Sau đó kinh ngạc phát hiện, đôi mắt thường ngày mờ mịt, thế mà ẩn ẩn thấy hình dáng.

Phó Hành Thâm chút thể tin sờ sờ mắt .

Hắn xòe năm ngón tay thon dài, quơ quơ.

Nga

Thật sự thể thấy, đặc biệt là ở cách gần, nếu để xa một chút, vẫn còn rõ ràng, chắc là tương tự như cận thị nặng?

đối với đây, đây là một niềm vui cực lớn.

Cảm giác lạnh lẽo giữa trán từ lúc tỉnh mộng tồn tại rõ ràng, Phó Hành Thâm ẩn ẩn đoán rằng nguyên nhân vết thương của lên, phần lớn là liên quan đến điều .

Ánh mắt chút suy tư chiếc xe lăn đặt ở mép giường, như để kiểm chứng điều gì đó, từ giường nhanh nhẹn chuyển sang xe lăn.

Bây giờ là ba giờ sáng, mở cửa, thông báo cho ai, trực tiếp đến phòng phục kiện.

Phó Hành Thâm tuy mắt thấy, nhưng đối với cấu trúc của căn biệt thự cực kỳ rõ ràng, cho dù mắt một mảnh đen kịt vẫn thể tìm đúng chỗ, huống chi bây giờ thấy một ít hình dáng mơ hồ.

Trên hành lang, tiếng xe lăn trượt chút nhỏ.

Tô Vãn n.g.ự.c tức đến chút thở nổi, tỉnh liền rời khỏi giường, chuẩn ngoài hoa viên dạo cho tỉnh táo.

mới mở cửa, liền tiếng xe lăn quen thuộc trượt mặt đất.

Nàng chút nghi hoặc liếc điện thoại, sai, thật sự là ba giờ sáng.

Phó Hành Thâm nửa đêm nửa hôm ngủ là định gì?

Là một nhân viên chăm sóc, Tô Vãn nghĩ nghĩ, vẫn là theo.

Phó Hành Thâm tuy vẫn luôn vật lý trị liệu và phục hồi chức năng, nhưng chung quy vẫn là một bệnh nhân, bên cạnh chăm sóc vẫn là .

Huống chi Phó Hành Thâm tay hào phóng, còn chữa khỏi mặt cho nàng.

Tô Vãn vẫn luôn là qua , cảm thấy vẫn nên để ý một chút, miễn cho đến lúc đó xảy vấn đề gì, tìm giúp đỡ.

Nàng theo Phó Hành Thâm từ xa, thấy thang máy trong nhà, vội vàng tăng tốc khi cửa thang máy đóng .

Vừa kịp lúc cánh tay duỗi khi cửa sắp đóng.

Cửa thang máy nhanh mở .

Phó Hành Thâm từ tiếng bước chân nhận nàng, ngước mắt hình dáng mơ hồ của Tô Vãn, chần chừ : “…Tô Vãn?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-387-dem-khuya-phuc-kien-ky-tich-xuat-hien.html.]

“Phó thiếu, nửa đêm ngủ đang định ngoài dạo, ngờ ngài cũng lên.”

Tô Vãn chân duỗi trực tiếp bước , tự nhiên đặt tay lên tay vịn phía xe lăn: “Phó thiếu cũng ngủ ? Bây giờ định ?”

Phó Hành Thâm giật giật môi, nghĩ đến điều gì đó, : “Phòng phục kiện.”

Tô Vãn gật đầu: “… đưa Phó thiếu lên nhé.”

Phó Hành Thâm nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

Sau câu đó, hai im lặng gì.

“Đinh ——”

Là tiếng báo thang máy đến.

Tô Vãn đẩy Phó Hành Thâm đến phòng phục kiện: “Phó thiếu muộn thế chẳng lẽ còn luyện một chút? Bác sĩ Bạch từng quá sức sẽ phản tác dụng, nhanh ch.óng hồi phục cũng tuần tự từng bước…”

Phó Hành Thâm ngắt lời nàng: “Không , chỉ thử một , cô ở đây cũng .”

Tô Vãn còn hiểu lời của Phó Hành Thâm ý gì, đến nơi.

Nàng đẩy cửa , bật đèn, xoay Phó Hành Thâm, : “Muộn thế thật sự thử một chút ?”

“Ừm.” Phó Hành Thâm gật gật đầu, cảm thấy hẳn là thể.

Đôi mắt đen của lúc vẻ chút trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một ít kích động bí ẩn.

“Cô xa một chút.”

Tô Vãn lùi hai bước, bắt đầu suy nghĩ nên gọi quản gia Lâm đến quan tâm một chút Phó Hành Thâm .

giây lát liền rảnh suy nghĩ.

Nàng thấy Phó Hành Thâm chút gian nan chống tay vịn xe lăn dậy.

Đôi mắt Tô Vãn tràn ngập kinh ngạc.

Rõ ràng đây Phó Hành Thâm còn cần khác đỡ mới thể lên.

Thời gian nàng tiểu thế giới thì thời gian ở thế giới hiện thực cũng yên, cho nên thể loại trừ tình huống lén lút luyện tập, dù cách từ lúc nàng rời khỏi thế giới hiện thực trở về, cũng chỉ mới một ngày ngắn ngủi.

Mà ngày hôm qua, Phó Hành Thâm tuyệt đối thể đến mức .

Chẳng lẽ mỗi tối đều lén lút luyện tập, ban ngày chỉ là giả vờ, để âm thầm nỗ lực kinh diễm ?

Tô Vãn cảm thấy Phó Hành Thâm sẽ loại chuyện nhàm chán .

tất cả mắt là giả.

 

 

Loading...