“Nhả .”
[Không buông! Ai cho phép ngươi chạm Vãn Vãn! Ngươi cái tên đăng đồ t.ử!]
Thẩm Quân Hàn dùng ánh mắt kỳ dị tiểu hắc xà đang treo cổ tay , nghiêm túc hỏi: “Vì cái gì ngươi thì thể, còn ?”
Dạ Uyên hiển nhiên phẫn nộ tột độ, gào lên trong đầu Thẩm Quân Hàn: [Ta và ngươi thể giống ?!]
Nga
Thẩm Quân Hàn hoang mang: “Vì giống ?”
[Vãn Vãn đối với và đối với ngươi, thái độ đó thể giống ? Ngươi đừng tưởng ngươi lớn lên khuôn mặt giống thì Vãn Vãn sẽ cảm thấy ngươi cũng thể!]
[Tự đa tình cũng thôi! Ngươi cùng nàng ? Bất quá cũng chỉ là quan hệ thầy trò!]
Thẩm Quân Hàn trầm mặc một thoáng, vẫn lời của Dạ Uyên đ.á.n.h gục, mà bình tĩnh phản bác: “Ngươi cùng nàng, quan hệ cũng bất quá chỉ là bằng hữu.”
“Ta cùng nàng là thầy trò, về lý mà còn cận hơn một chút.”
“Huống chi, các ngươi cũng từng thổ lộ tâm tình xác định quan hệ, nếu phu thê chẳng danh phận đặc biệt, vì cái gì ngươi thể mà thể?”
Dạ Uyên câu hỏi cho sửng sốt.
, cùng Vãn Vãn hình như cũng xác định quan hệ, Vãn Vãn cũng từng thích ……
Lời Thẩm Quân Hàn hình như cũng đạo lý.
Không, !
Hắn thể Thẩm Quân Hàn tẩy não dễ dàng như !
Dạ Uyên bắt đầu giở thói càn quấy: [Ta chính là ! Ta là trúng nàng , ngươi chính là thể đụng !]
Thẩm Quân Hàn lạnh mặt: “Nếu các ngươi xác định quan hệ, cũng chỉ là bạn bè, ngươi quyền ngăn cản .”
Dạ Uyên tức giận đến mức c.ắ.n càng thêm mạnh!
thần sắc mặt Thẩm Quân Hàn chẳng hề đổi, tựa hồ chút đau đớn đối với căn bản tồn tại.
Hắn chỉ nhíu mày, ngay đó dửng dưng : “Muốn c.ắ.n thì cứ c.ắ.n, ý định của cũng sẽ vì ngươi mà đổi.”
Dạ Uyên thấy trơ như gỗ, c.ắ.n cũng vô dụng nên trực tiếp nhả .
Tiểu hắc xà nhảy một cái giữa trung, rơi xuống bên cạnh Tô Vãn, ánh mắt sâu thẳm gắt gao chằm chằm Thẩm Quân Hàn, đó nhanh ch.óng cuộn tròn bên gối Tô Vãn, bày tư thế sẵn sàng t.ử thủ.
[Ta mặc kệ ngươi nghĩ như thế nào, chỉ cần ở bên cạnh Vãn Vãn, ngươi đừng hòng tùy tiện tay!]
[Ta ngại đ.á.n.h với ngươi một trận ngay tại đây !]
Thẩm Quân Hàn mắt điếc tai ngơ, đến mép giường xuống, duỗi tay nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Tô Vãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-332-tai-sao-nguoi-co-the-con-ta-thi-khong.html.]
Dạ Uyên kích động: [Ngươi gì? Thật cho rằng dám đ.á.n.h với ngươi ?]
Thẩm Quân Hàn liếc nó một cái, : “Nàng linh lực hao hết mới hôn mê, nàng dễ chịu hơn, tự nhiên là bổ sung linh lực.”
“Ngươi nếu cảm thấy linh lực của đủ dùng, ngại nhường cho ngươi .”
Dạ Uyên hùng hùng hổ hổ rít lên một tiếng, do dự nửa ngày mới :
[Ngươi lung tung động tay động chân!]
Thẩm Quân Hàn: “Ngươi cho rằng là ngươi ?”
Dạ Uyên nghẹn họng, lập tức mỉa mai đáp trả: [Ta thì ? Ngươi trộm ?! Ngươi cái tên tiểu nhân đê tiện!]
[Kẻ rình coi!]
[Đồ phiền phức!]
Thẩm Quân Hàn sắc mặt đổi, mặc kệ Dạ Uyên c.h.ử.i bới trong đầu, động tác tay vẫn ngừng .
Hắn nắm lấy tay Tô Vãn, linh lực cuồn cuộn xuyên qua làn da, theo kinh mạch tụ tập nội phủ nàng. Sắc mặt tái nhợt của Tô Vãn dần trở nên hồng nhuận, trạng thái cả mắt thường thể thấy lên ít.
Dạ Uyên tự nhiên cũng thấy sự đổi của Tô Vãn.
Hắn mắng một hồi thấy Thẩm Quân Hàn phản ứng cũng thấy nhàm chán, bèn ngậm miệng, nhưng đôi mắt rắn vẫn gắt gao giám sát Thẩm Quân Hàn.
Một lúc lâu , mí mắt Tô Vãn khẽ run lên hai cái.
Dạ Uyên thấy thế, nhịn ồn ào trong đầu Thẩm Quân Hàn: [Thẩm Quân Hàn! Nàng hình như sắp tỉnh!]
Ánh mắt Thẩm Quân Hàn dừng mặt Tô Vãn.
Tô Vãn mơ màng mở mắt .
Nàng chớp chớp mắt, tầm mắt lên trần nhà một chút, đó mới rơi xuống mặt.
Tay đang nhẹ nhàng nắm lấy, linh lực giống như dòng suối nhỏ ấm áp từ nơi tiếp xúc dung nhập cơ thể nàng.
Tô Vãn ngước mắt lên.
Gương mặt Thẩm Quân Hàn hiện trong tầm của nàng.
Động tác tay thật nhẹ nhàng, khiến Tô Vãn chút dám tin.
Thẩm Quân Hàn thoạt là một lạnh lùng như , thế mà nắm tay nàng, kiên nhẫn truyền linh lực cho nàng ?
Việc là tốn công mà quá cần thiết, bởi vì nếu cứ để mặc nàng, nàng cũng sẽ tự hồi phục, chỉ là chậm hơn một chút mà thôi.