“Áp lực?”
Thẩm Quân Hàn chút hoang mang, ánh mắt dừng Mộ Hoa: “Có ý gì?”
“Bởi vì chuyện tông môn đại bỉ nên nàng vẫn luôn căng thẳng một , hiện nay trận đầu tỷ thí xong, áp lực trong lòng biến mất, đây cũng là một trong những nguyên nhân dẫn đến hôn mê.” Mộ Hoa giải thích.
Nghĩ đến dáng vẻ ôn hòa mềm mại thường ngày của Tô Vãn, Thẩm Quân Hàn thật sự khó thể gắn hai chữ “áp lực” lên nàng.
“Nàng thoạt …… Không giống đang chịu áp lực chút nào.” Trong giọng của Thẩm Quân Hàn tràn đầy sự khó hiểu.
“Cho nên những gì thấy bên ngoài, chắc là suy nghĩ chân thật trong nội tâm nàng.” Mộ Hoa tổng kết: “Có lẽ, ngay cả chính nàng cũng ý thức áp lực trong tiềm thức của .”
Giọng của xuyên qua khe cửa, truyền đến tai ba đang bên ngoài.
Giang Ngưng Tuyết trầm ngâm: “Tiểu sư áp lực lớn ? Chẳng lẽ là…… Chúng ép quá c.h.ặ.t?”
Tiết Chuyển Linh tiếp lời: “Tiểu sư đây từng tham gia tông môn đại bỉ, chúng liên tiếp huấn luyện nàng…… Nghĩ kỹ , tiểu sư chắc chắn sợ bản thất bại.”
Hốc mắt Lâm Phỉ đỏ lên: “Khẳng định là như thế ! Tiểu sư sợ chúng thất vọng! Cho nên mới như !”
Ba đang tự trách thôi thì thấy cửa phòng “kẽo kẹt” một tiếng mở .
Thẩm Quân Hàn bộ dáng ủ rũ cụp đuôi của ba đồ , : “Nàng hiện tại cần tĩnh dưỡng, các ngươi lui , ngày mai hãy đến thăm.”
Giang Ngưng Tuyết lưu luyến thoáng qua tiểu sư từ xa, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, là đầu tiên rời . Nàng , Tiết Chuyển Linh cùng Lâm Phỉ cũng còn lý do ở , hẹn ngày mai đến, cũng vội vàng rời .
Bọn họ thật cũng ở , nhưng mà…… Vẫn là chút sợ vị sư phụ lạnh như băng .
Ba , Mộ Hoa để một lọ linh d.ư.ợ.c, dặn dò Thẩm Quân Hàn hai câu cũng dậy cáo từ.
Thẩm Quân Hàn nắm c.h.ặ.t lọ linh d.ư.ợ.c trong tay, ánh mắt dừng Tô Vãn đang sắc mặt tái nhợt, mày kiếm khẽ nhíu.
Nàng vẫn là lúc lên trông hơn.
Thẩm Quân Hàn thích thấy bộ dáng suy yếu của nàng. Ánh mắt lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Tô Vãn, tự chủ mà dừng đôi môi nàng.
Hương vị nơi đó…… Có chút ngọt.
Ý thức chính đang nghĩ cái gì, chút hoảng loạn mà đầu .
[Thẩm Quân Hàn! Ta cấm ngươi Vãn Vãn như !]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-331-su-ton-ngai-dang-ghen-voi-mot-con-ran-sao.html.]
Giọng của Dạ Uyên vang lên trong đầu .
Bởi vì câu , Thẩm Quân Hàn dời tầm mắt xuống cổ tay Tô Vãn.
Một bàn tay nàng đeo chiếc vòng ngọc màu đỏ tặng, tay từ trong ống tay áo tất tất tác tác chui một cái đầu rắn nhỏ màu đen.
Thấy qua, con rắn còn chút diễu võ dương oai mà ngẩng đầu, trong miệng phát tiếng “tê tê” cảnh cáo.
Đôi mắt Thẩm Quân Hàn lạnh xuống, nhàn nhạt : “Ta nếu cứ thì ngươi gì ?”
Thân thể tiểu hắc xà mắt thường thể thấy đang to lên, mắt thấy sắp biến thành trạng thái nửa nửa rắn, Thẩm Quân Hàn bồi thêm một câu: “Hiện giờ đang ở địa bàn của Mộ Hoa, ngươi sợ đột nhiên thấy ngươi ?”
“Nếu liên tưởng đến việc ngươi cùng Tô Vãn lén lút liên hệ, tình cảnh của nàng sẽ thế nào, chắc hẳn ngươi cũng rõ.”
Tiểu hắc xà khựng , ngừng biến hóa, thu nhỏ thành bộ dáng rắn đen nhỏ xíu. Bất quá nó từ cổ tay Tô Vãn chậm rãi bò lên đầu vai nàng, cao cao ngẩng đầu, há to miệng Thẩm Quân Hàn, giống như c.ắ.n một cái, phát tiếng rít uy h.i.ế.p.
[Thẩm Quân Hàn! Ngươi cái tên tiểu nhân đê tiện !]
Ngón tay thon dài của Thẩm Quân Hàn vươn .
Giọng chút sốt ruột của Dạ Uyên vang lên trong đầu : [Ngươi gì? Vãn Vãn mới sẽ thích ngươi! Ta cấm ngươi chạm nàng!]
Nga
Bàn tay dừng bên gò má Tô Vãn. Trong lòng Thẩm Quân Hàn dâng lên một nỗi buồn bực tên, loại cảm xúc khiến khi tranh luận với Dạ Uyên liền tự chủ mà chút gì đó để phản bác.
Hắn giống như Dạ Uyên trong ký ức, nhẹ nhàng chạm gò má nàng, nhưng vì là đầu tiên hành động mật như , động tác vẻ chần chờ và tự nhiên.
Làn da tay mềm mại mịn màng, là xúc cảm chân thực mà từng chạm qua, đây chỉ động cảm nhận thông qua Dạ Uyên.
Hắn mím môi, cổ tay xoay chuyển, tỉ mỉ vén những sợi tóc tán loạn vành tai nàng.
Ngay đó, tay truyền đến một trận đau đớn.
Thẩm Quân Hàn rũ mắt xuống, tiểu hắc xà đang gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t cổ tay , m.á.u tươi từ vết c.ắ.n nhỏ giọt xuống.
Sợ m.á.u dây Tô Vãn, Thẩm Quân Hàn vội thu tay về.
Dạ Uyên c.ắ.n c.h.ặ.t buông, thế cho nên dù Thẩm Quân Hàn thu tay , nó vẫn treo lủng lẳng cổ tay , lắc lư giữa trung theo động tác của .