Tô Vãn quyết định đ.á.n.h đòn phủ đầu: “Dạ Uyên…… hành vi của ngươi, chút quá trớn .”
“Quá trớn chỗ nào?” Dạ Uyên lắc đầu, “Ta thấy quá trớn, nhân tu các đúng là phiền phức.”
Tô Vãn dùng chút lực tay, khuôn mặt lạnh băng mang theo chút yêu dị của Dạ Uyên lộ đáy mắt nàng: “…… Ngươi chuyện thường ngày giữa phu thê ?”
Đầu Dạ Uyên “ong” một tiếng.
Hắn thở hổn hển, cưỡng từ đoạt lý : “…… Ta, đương nhiên !”
“Vậy ngươi thật sự ngươi như ý nghĩa gì ?” Tô Vãn nheo mắt, “Tuy rằng ngươi là yêu thú, nhưng cũng là nam nhân. Ta và ngươi nam nữ khác biệt, ngươi thấy nam nhân nào dám tùy tiện ôm hôn một cô nương như ?”
Tô Vãn dừng một chút, khuôn mặt ngày càng ngây của Dạ Uyên, thả xuống một quả b.o.m hạng nặng: “…… Dạ Uyên, là ngươi thích chứ?”
Dạ Uyên nhanh ch.óng lùi xa Tô Vãn tám trượng, sắc mặt đỏ trắng đan xen. Dưới ánh mắt của Tô Vãn, cảm thấy hành vi của tựa hồ chút thích hợp thật.
Hắn cảm thấy sẽ thích Tô Vãn, nhưng tiếng tim đập kịch liệt trong l.ồ.ng n.g.ự.c thể giả.
Không đúng.
Hắn cảm thấy chút bình thường.
Tại thấy Tô Vãn thơm? Gần đây còn luôn cận với nàng hơn một chút.
Còn nữa…… thể hình như cũng biến hóa.
Trên nóng lên một cách kỳ lạ.
Dạ Uyên sờ sờ n.g.ự.c , Tô Vãn bằng ánh mắt mê mang kinh ngạc.
Tô Vãn vốn định dọa chạy, kết quả Dạ Uyên thế mà sững sờ giường.
Nàng suy tư một hồi lâu, đó khi ngẩng đầu nàng, lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ pha lẫn do dự: “…… Ta cảm thấy lời nàng chút đạo lý.”
Tô Vãn: “Hả?”
Dạ Uyên vung đuôi, sán đến gần: “Để thử xem, sẽ ngay.”
Hắn là , mặc kệ Tô Vãn đang ngây vì hành động của , trực tiếp cúi xuống hôn lên môi nàng.
Hắn tuy từng yêu đương nhưng cũng từng thấy khác hôn .
Hắn con rắn đơn thuần cái gì cũng hiểu.
Bất quá, khác hôn như thế nào nhỉ?
Hình như là gặm gặm miệng?
Mặt Tô Vãn đỏ bừng lên nhanh ch.óng.
Đáng c.h.ế.t!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-319-su-phu-trieu-tap.html.]
“Dạ Uyên ngươi……”
Đang lúc nàng hậu tri hậu giác phát hiện sự thật đang hôn môi với một mỹ nam xà lưỡi rắn, truyền âm phù bên hông đột nhiên vang lên.
Giọng của Thẩm Quân Hàn mang theo chút khàn khàn và khắc chế: “…… Tô Vãn, tới Thanh Trúc Viện một chuyến, về chuyện tỷ thí vi sư vài lời dặn dò ngươi.”
Tô Vãn tức khắc mở to hai mắt, một phen đẩy Dạ Uyên đang thập phần trầm mê .
Nga
Cầm truyền âm phù thở hổn hển, lúc mới : “Sư phụ, con, con tới ngay!”
Thẩm Quân Hàn “Ừ” một tiếng, chờ ánh sáng truyền âm phù tắt, Tô Vãn lúc mới thẹn quá hóa giận Dạ Uyên: “Ngươi! Ngươi!”
“Vừa suýt chút nữa sư phụ phát hiện! Dạ Uyên! Ngươi việc thể hỏi ý kiến ?”
Dạ Uyên tựa hồ nếm món ngon, chẳng hề để ý : “Tại hỏi ý kiến nàng? Ta cảm thấy mà.”
Tô Vãn nháy mắt xì : “Vậy ngươi thích ? Ngươi cứ thế tùy tiện hôn? Chẳng lẽ ngươi đường thấy một nữ tu nào cũng lao như ?”
“Ngươi hành vi khi sự đồng ý của khác là sai trái !”
“Đặt ở xã hội pháp trị, ngươi đây là phạm pháp rành rành đấy!”
Dạ Uyên ghé sát nàng, thậm chí dùng đuôi quấn c.h.ặ.t lấy nàng: “Ta mặc kệ, cảm thấy nàng cũng nên thích mới đúng.”
Tô Vãn đỏ mặt: “Ta !”
Dạ Uyên: “Nàng !”
Tô Vãn hừ một tiếng: “Ta hiện tại chuyện với ngươi, qua viện của sư phụ xem .”
“Chờ lâu sư phụ sẽ vui.”
Dạ Uyên “chậc” một tiếng, mắng thầm: “Thẩm Quân Hàn đúng là thích phá hỏng chuyện của .”
Tô Vãn phất tay: “Được , ngươi tự kiểm điểm , đây.”
Nàng chút hoảng hốt chạy trốn.
Dạ Uyên lắc lắc cái đuôi to, nghĩ thầm lẽ thật sự thích Tô Vãn, bằng ý mật sờ soạng khác như ?
Bất quá kiến thức lý thuyết của còn đủ phong phú, học hỏi thêm.
Hắn ngẩn tại chỗ suy nghĩ nửa ngày, vung đuôi biến thành một con rắn nhỏ màu đen bơi ngoài.
Hỏi Tô Vãn nàng chắc chắn sẽ thật, chi bằng tự chủ động học tập, sự tình sẽ chuyển biến?
Tô Vãn qua cũng vẻ hiểu lắm, chừng còn hỏi ngược .
Vẫn là giao lưu giữa dã thú đơn giản hơn, giống nhân tu, rõ ràng một việc vui vẻ, vẫn khẩu thị tâm phi phủ nhận, còn cảm thấy hành vi của kỳ quái.