Hắn thấy nàng qua, liền sáp gần, cả tỏa vẻ đa tình lãng t.ử: “Tô Vãn, em tên là Tô Vãn đúng ?”
“Có hứng thú quen với một chút ? Ta tên Mạc Ly…”
Người đàn ông , một đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t khuôn mặt đến ch.ói lòa của nàng.
Mạc Ly?
Tô Vãn trong lòng cả kinh.
Mạc Ly chẳng là tên gián điệp của Trùng tộc hại nguyên chủ bại danh liệt ?!
A, cũng dám xuất hiện mặt nàng, thật sự coi nàng giống như nguyên chủ, cái gì cũng ?
Người cũng thật tự tin dung mạo của quá .
Nàng sai , cái gì mà dung mạo chỉ Dung Liệt, tên đàn ông thối xách giày cho Dung Liệt cũng xứng.
Không trêu đùa một phen thật là đáng tiếc cho công sức dụng tâm của .
Nguyên soái của Đế quốc Liên Bang là một đàn ông trung niên 40 tuổi, trông chút uy nghiêm.
Nga
Bên cạnh ông một vị phu nhân bảo dưỡng cực , khí chất ngời ngời.
“Dung Liệt, đây .” Vị phu nhân khí chất vỗ vỗ chiếc ghế bên cạnh.
Dung Liệt yên tại chỗ động, mà là ngước mắt nguyên soái: “Không nguyên soái cho gọi đến, là vì chuyện gì?”
Nguyên soái thở dài: “Ta trong lòng ngươi bất mãn vì cho ngươi rút khỏi quân bộ.”
“ mà Dung Liệt, với bộ dạng hiện tại của ngươi, thể nào để ngươi tiếp tục chiến trường.” Hắn vẻ mặt ngưng trọng, Dung Liệt cực kỳ nghiêm túc.
“Cha ngươi là bạn của , năm đó ông vì cứu mà Trùng tộc vây khốn, thể để con trai ông cũng bỏ mạng chiến trường.” Hắn .
Dung Liệt vẻ mặt đổi: “Vậy rốt cuộc ngài tìm là vì chuyện gì?”
“Nàng… thể chữa khỏi cho ngươi ?” Ánh mắt nguyên soái lộ một tia kỳ vọng.
Dung Liệt nghĩ đến hai nụ hôn .
“Tạm thời .” Dung Liệt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-186.html.]
Nguyên soái lộ vẻ mặt cực kỳ thất vọng: “Ta còn tưởng rằng…”
“ vui.” Dung Liệt ngẩng đầu nguyên soái, đôi mắt quanh năm chứa đầy băng sương lúc ánh lên vẻ ấm áp: “Bất kể nàng thể chữa khỏi cho , đều ở bên nàng.”
“Cho dù… cho dù kết cục cuối cùng của là thanh trừng.”
“Ta cũng cam tâm tình nguyện.”
“Nguyên soái, từ nhỏ ngài luôn chăm sóc , vẫn luôn coi ngài như nửa cha.” Giọng Dung Liệt mang theo hương vị của băng tuyết tan chảy: “Tuy rằng thích một cách của ngài, nhưng cũng , thể cầu xin bệ hạ đồng ý cho tham gia buổi xem mắt đó, ngài cũng giúp đỡ ít.”
“Nếu … cũng cách nào mang nàng .”
“Ta cảm kích ngài,” Dung Liệt mím môi: “ đồng thời, cũng chấp nhận thủ đoạn của ngài khi tung tin đồn thương chiến hữu chiến trường lúc đó, để quân bộ cưỡng chế đưa về nhà tĩnh dưỡng.”
“Nếu một ngày thật sự sống bao lâu, cũng hy vọng… c.h.ế.t chiến trường, chứ một hành tinh hoang vắng .”
Dung Liệt là giỏi ăn , hiếm khi một đoạn dài như , nguyên soái xong trầm mặc lâu.
“A ~ cho nên , tiểu Dung Liệt của chúng , thế mà thật sự thích tiểu Tô Vãn?” Ngồi bên cạnh nguyên soái, phu nhân Lôi Nhã của ông vẫn luôn hai chuyện, bà đưa tay che miệng khẽ: “Thật là , và nguyên soái lúc đó còn lo ngươi một chút ý thức yêu đương cũng .”
“Ai ~ tiểu khả ái thật đúng là xinh đáng yêu, cũng gặp một .”
Nói xong, bà nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ tay nguyên soái: “Ở nhà ? Tiểu Dung Liệt tuy thể chiến trường, nhưng văn chức thì thế nào cũng chứ, còn ? Là tiểu Dung Liệt mỗi ngày ở nhà hờn dỗi ?”
Đồng t.ử Dung Liệt mở to.
Nguyên soái thở dài, chút rối rắm : “Ta đây là hy vọng nó thể cùng tiểu Tô Vãn bồi dưỡng thêm tình cảm ?”
“Kỳ thí hôn chỉ ba tháng, ba tháng qua , lỡ nó đá thì ! Vịt nấu chín cũng thể bay mất a!”
“Văn chức? Văn chức thì là cái gì? Ngươi chẳng lẽ thấy bao nhiêu đều hâm mộ nó một bạn đời chuẩn cưới xinh như ?”
“Suốt ngày! Công việc công việc! Công việc quan trọng bằng vợ !”
“Còn hờn dỗi thèm để ý đến !” Nguyên soái trừng mắt một cái: “Mẹ ngươi mỗi ngày đến tìm vợ , còn ngươi mang tiểu Tô Vãn đến cho bà xem, là thích , thấy ngươi thì vui đến quên trời đất, còn cái gì?”
Dung Liệt sắc mặt chút lạnh: “Ta sẽ mang Vãn Vãn gặp , nhưng cũng trưng cầu ý kiến của nàng, chuyện nàng thích.”
Phu nhân duyên : “Ta ban đầu còn tưởng ngươi là một khúc gỗ ngốc nghếch, kết quả cũng cách đấy chứ?”