Hắn thở dài: “... Tô cô nương nếu nghĩ như , Như Ngôn thêm nữa chính là chọc ghét.”
“Như ,” ngước mắt Tô Vãn, “Nếu Tô cô nương đổi ý, cứ cầm ngọc bội đến tìm , Như Ngôn tất nhiên sẽ bỏ mặc Tô cô nương.”
Tô Vãn thật sự những lời tự tìm đường c.h.ế.t liên tục của Ôn Như Ngôn cho mặt mày tê dại.
“... Ngọc bội?” Khóe miệng Tiêu Cảnh Dật cong lên, Tô Vãn với ánh mắt chút ý vị sâu xa, “Quan hệ giữa Ôn công t.ử và xá cũng tồi.”
Trên mặt Ôn Như Ngôn hiện lên vẻ lúng túng.
Tô Vãn lập tức từ trong túi lấy miếng ngọc bội : “Lần quá vội vàng, cho nên quên trả thứ cho Ôn công t.ử, giữa chúng vẫn liên quan gì lớn, ngọc bội của Ôn công t.ử xin hãy nhận .”
Miếng ngọc bội màu trắng Tô Vãn đặt bàn, dùng một ngón tay đẩy qua.
Mắt Ôn Như Ngôn lóe lên.
Trước mặt “ca ca” của Tô Vãn, chỉ thể nhận : “Là chút đường đột.”
Tiêu Cảnh Dật lạnh một tiếng.
Tô Vãn vội : “Dùng bữa dùng bữa, đồ ăn nguội hết !”
Ba mỗi một tâm tư, ăn cũng vui vẻ.
Ra khỏi Tứ Phương Lâu, Ôn Như Ngôn cáo biệt hai .
Sau khi tách , Tiêu Cảnh Dật mặt đen như đ.í.t nồi đường, Tô Vãn lẽo đẽo theo .
Trời mới đến đây ăn cơm thể gặp Ôn Như Ngôn! Nếu đến đây ăn cơm sẽ gặp , nàng căn bản sẽ thèm đến đây!
Nói thật, lúc ăn cơm Ôn Như Ngôn những lời kích thích thần kinh của Tiêu Cảnh Dật, Tô Vãn đều cảm thấy tên bạo quân chừng sẽ trở mặt tại chỗ, trực tiếp c.h.é.m Ôn Như Ngôn, nhưng thế mà nhịn suốt cả quá trình.
tách khỏi Ôn Như Ngôn liền bắt đầu sa sầm mặt mũi, Tô Vãn cảm thấy còn oan hơn cả Đậu Nga.
Nàng thấy Tiêu Cảnh Dật cứ cúi đầu về phía , nhịn nhanh chân hơn, kéo lấy ống tay áo của Tiêu Cảnh Dật.
“Ca, , vui ?”
Tiêu Cảnh Dật cảm thấy tay áo nàng khẽ kéo, mím môi: “Ta đấy, Ôn Như Ngôn thế mà chiếu cố ngươi đến .”
Món cá giấm Tây Hồ chắc chắn ăn hơn nửa, cái vị thật sự chua.
“Ta với ca ca , cũng chỉ giúp một chút, cho nên mới lễ độ hơn một chút.” Tô Vãn nhỏ giọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-1220-su-lua-chon-cua-ac-ma.html.]
“À.”
Tiêu Cảnh Dật lạnh một tiếng: “Lễ độ đến mức tặng ngươi ngọc bội?”
“Ta đây trả cho ,” lẽ là khi cung Tiêu Cảnh Dật đối với nàng quá mức mặc kệ, Tô Vãn thế mà cảm thấy giờ phút coi là hoàng đế, mà là một bình thường, “Ta thường cung, cùng định sẵn quá nhiều giao điểm.”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Dật vui, nếu Tô Vãn ở bên cạnh, lúc Ôn Như Ngôn dõng dạc những lời đó, sớm cho lấy mạng .
Cũng chính là vì bận tâm đến Tô Vãn và Ôn Như Ngôn ít nhiều chút giao tình, mới tay tàn nhẫn.
Trùng hợp hai đến một nơi vắng , Tiêu Cảnh Dật xoay , Tô Vãn đang liền đụng n.g.ự.c .
Nàng chỉ cảm thấy ch.óp mũi đau xót, trong mắt lập tức dâng lên một tầng nước: “... Ô.”
Sau đó chỉ cảm thấy gò má truyền đến một trận đau đớn.
Tiêu Cảnh Dật thế mà đưa tay bóp lấy má trái của nàng.
“Cho rằng cô dễ lừa?”
Giọng chút thấp, đè nén trong phạm vi chỉ Tô Vãn thể thấy.
Tô Vãn che mũi lắc đầu, cũng hạ thấp giọng theo: “Nô tỳ .”
“Ta thấy lá gan của ngươi lớn đến mức chuyện gì dám .”
Tiêu Cảnh Dật thấy nước mắt trong mắt nàng, thu tay , nhưng ánh mắt càng thêm thâm trầm.
“Ngươi cung vốn là ép, Ôn Như Ngôn trừ năng lực cá nhân , cũng là một lựa chọn tồi,” Tiêu Cảnh Dật lộ một nụ ngả ngớn với nàng, trong giọng mang theo chút dụ dỗ, “Bây giờ, cho ngươi hai lựa chọn.”
“Một, cứ như ở ngoài cung sinh hoạt, sẽ ngăn cản ngươi chút nào, nhưng đồng thời, ngươi vĩnh viễn cũng thể trở trong cung.”
“Hai, cần ôm ấp khát khao với bên ngoài cung nữa, cam tâm tình nguyện ở trong cung cả đời.”
Tô Vãn liếc một cái, Tiêu Cảnh Dật bụng như ?
“Yên tâm, ngươi cần gánh nặng tâm lý, cứ từ từ suy nghĩ,” giọng điệu Tiêu Cảnh Dật nhẹ nhàng, như thể thật sự cho nàng hai lựa chọn, “Ta sẽ can thiệp quyết định của ngươi, nếu ngươi thật sự chút ý với Ôn Như Ngôn, quả thật là một lựa chọn .”
“Ít nhất ở bên cạnh , nguy hiểm như ở bên cạnh .”
Tô Vãn con ngươi đen sẫm của .
Nghe những lời đó, nàng hề cảm thấy bao nhiêu rộng lượng, phảng phất như đang lời thì thầm của ác ma.
Nga
Nếu nàng thật sự tin lời ma quỷ của Tiêu Cảnh Dật, lựa chọn phương án thứ nhất, lẽ ngày mai cỏ mộ cũng cao tám trượng.