Tô Vãn xong câu đó liền thầm đếm ngược trong lòng.
Đếm đến 5, cửa xe "rầm" một tiếng mở . Hoắc Hi khom lưng, một tay chống cửa xe, ánh mắt chút hoang mang cô: "Vãn Vãn? Có việc gì ?"
Tiểu Văn yên lặng che ô cúi đầu, nhưng lỗ tai dựng lên cao để hóng chuyện.
Tô Vãn ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, Hoắc Hi với vẻ mặt chút nghiêm túc: "Không việc gì thì thể tới tìm Hoắc ca ?"
Hoắc Hi: " ý đó."
Vốn tưởng rằng Tô Vãn sẽ tiếp tục truy vấn, thấy cô u oán một câu: "Vậy ý gì?"
Cô chút co quắp cúi đầu, mũi chân , vẻ mặt mang theo vài phần hờn dỗi: "Gần đây Hoắc ca cứ thấy em là tránh , là em chuyện gì chọc vui ?"
Hoắc Hi thực giải thích, nhưng lời giải thích quá khó để .
Chẳng lẽ bảo rằng, chỉ cần chạm Tô Vãn, liền... liền cảm giác mãnh liệt đến mức ...
Đến lúc đó Tô Vãn e rằng sẽ trực tiếp coi là một tên biến thái.
nếu cứ để hiểu lầm tiếp diễn, tiếp cận Tô Vãn lẽ sẽ càng khó khăn hơn.
Vì thế thở dài, đầu tiên sang với Cao Vân đang ở ghế lái hóng hớt say sưa: "Cậu xuống xe ."
Sau đó , ôn nhu kiên nhẫn với Tô Vãn: "Bên ngoài nắng to, lên xe chuyện ?"
Tô Vãn chút chần chờ gật đầu.
Đang định bước lên, cô phát hiện mặt vươn một bàn tay như tác phẩm nghệ thuật: "Từ từ thôi, kéo em."
Tô Vãn nhẹ nhàng đặt tay lên tay .
Trong lòng Hoắc Hi rung động, may mắn là xuất hiện dấu hiệu nào khó xử.
Đợi Tô Vãn lên xe xong, Tiểu Văn đang ngẩng đầu định hỏi xem cần theo , thấy cửa xe "rầm" một tiếng đóng kín mít ngay mắt.
Tiểu Văn: Đã hiểu, là bóng đèn.
Vừa vặn Cao trợ lý thấy ánh mắt ngơ ngác của cô bé, liền hất hất đầu: "Để chủ t.ử chúng tự chuyện, chúng qua bên chút ?"
Tiểu Văn chút thụ sủng nhược kinh. Dù Cao trợ lý bình thường cũng nghiêm khắc, theo bên cạnh Hoắc ca quanh năm nên ít vây quanh nịnh nọt, Cao trợ lý cũng coi là tiểu hồng nhân trong giới giải trí đấy.
Cô bé với Cao trợ lý, trông vẻ ngốc nghếch.
Cao trợ lý dẫn về phía khu nghỉ ngơi, trong lòng thầm thầm.
Sao Tiểu Văn bên cạnh Tô Vãn vẻ ngốc nghếch thế nhỉ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-112-hoac-ca-anh-tranh-em-sao.html.]
Chắc là... dễ moi tin tức đây?
Trong xe, Hoắc Hi cọ cọ đầu ngón tay còn lưu ấm, ngước mắt Tô Vãn đang trầm mặc từ lúc lên xe.
"Vãn Vãn tới tìm ... là chuyện gì ?"
Tô Vãn nghiêng đầu , tay nắm vạt áo chút căng thẳng: "Thật cũng chuyện gì lớn."
"Chỉ là... các diễn viên trong đoàn tối nay tụ tập một chút, bảo em tới hỏi xem ."
Hoắc Hi nhíu mày: "... Ai bảo em tới hỏi?"
Nga
Lần ai tới hỏi , nhưng đều lấy đủ loại lý do để từ chối. Sau đó một thời gian dài cũng ai dám tới phiền nữa, sai Vãn Vãn tới gọi ?
Là thấy tính tình quá ?
Tô Vãn chút nghi hoặc : "Là... là Kim Linh bảo em tới."
"Sao , Hoắc ca, ?"
Hoắc Hi nhạo trong lòng: Lại là Kim Linh?
Thấy ánh mắt cô mang theo chút bất an, trong lòng Hoắc Hi khẽ động: "Em ?"
Tô Vãn gật đầu, trông ngoan ngoãn: "Đều là trong đoàn phim, thì lắm nhỉ?"
Hoắc Hi tựa lưng ghế suy nghĩ, cả toát lên vẻ ôn hòa nhưng ẩn chứa vài phần sắc bén: "... Đi, em , thể ?"
Địa điểm Kim Linh đặt là một "động tiêu tiền" nổi tiếng trong thành phố điện ảnh.
Nơi tiếp đãi phần lớn đều là minh tinh, nhưng cũng ít thương nhân lui tới.
Tô Vãn tuy cảm thấy Kim Linh hôm nay âm mưu, nhưng cũng chẳng mấy để tâm. Cô ngược còn chút tò mò Kim Linh gì, thế nên thuận tay đào cho cô cái hố ngay mặt Hoắc Hi.
Tiểu Văn vốn định theo, Tô Vãn từ chối.
Hôm nay chắc chắn kịch để xem, Tiểu Văn theo cô diễn thì mất vui.
Ra khỏi khách sạn, liền thấy Hoắc Hi mặc một chiếc áo gió màu đen dựa chiếc Maybach, cúi đầu đang suy nghĩ gì, đến khi cô gần mới ngẩng đầu lên.
Mắt Hoắc Hi sáng lên khi thấy cô, cúi mở cửa xe: "Tô tiểu thư, mời."
Sau khi lên xe, Tô Vãn rõ còn cố hỏi: "Chúng cùng Kim Linh bọn họ ?"
Khóe miệng Hoắc Hi ngậm , nhưng ánh mắt chút độ ấm nào: " bảo bọn họ . Sao thế, em còn cùng bọn họ? Đi cùng ?"