Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - TG3: Vật trong lòng của Thái tử bệnh kiều 1

Cập nhật lúc: 2026-04-29 22:00:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Nhược Kiều nở một nụ , nhưng khi Lục Diễn, đôi mắt cô chợt nhòe vì nước mắt.

"Đừng sợ, sẽ ." Lục Diễn ôn tồn an ủi, nhẹ nhàng lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.

Cố Nhược Kiều rằng thật sợ, cô chỉ là chút nỡ rời xa . Thế nhưng cô cách nào mở miệng , chỉ nước mắt cứ liên tục trào khỏi hốc mắt. Lục Diễn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ngừng lau nước mắt cho cô.

"Em sẽ sống tiếp mà, bác sĩ nhất định sẽ cách."

Nhược Kiều chỉ lắc đầu, chằm chằm chiếc kim phút tường sắp chạm mốc 12 giờ đêm. Cô dùng hết sức lực cuối cùng, cuối cùng cũng khiến ngón tay móc ngón tay .

"Được đón sinh nhật... cùng ngày hôm nay... em vui..."

"Lục Diễn, hãy quên em ..."

Lời dứt, máy giám sát sự sống phát một chuỗi tiếng kêu dài. Mấy bác sĩ nhanh ch.óng lao , Lục Diễn kéo xa. Hình ảnh cuối cùng mà Cố Nhược Kiều thấy là Lục Diễn ngơ ngác bàn tay đang run rẩy của chính .

Sau đó, thứ chìm bóng tối.

Lần nữa mở mắt , Cố Nhược Kiều đang nền đất lạnh lẽo. Nàng thậm chí thể cảm nhận một chút ẩm, rõ ràng là nàng đang nền đất bùn. nàng chẳng cử động chút nào.

Hồi lâu , hệ thống nổi nữa bèn lên tiếng: Ký chủ, cô đừng chìm đắm trong vị diện nữa, dậy ngay là cô sẽ c.h.ế.t đấy.

"C.h.ế.t thế nào? C.h.ế.t rét ?"

Hệ thống gắt gỏng: Cũng gần như .

Lúc Cố Nhược Kiều mới phát hiện cơ thể chút đúng. Nàng thẳng dậy, thấy đôi chân ngắn chỉ một đoạn. Còn cả bàn tay nữa...

Cái gì thế !!!

"Bây giờ bao nhiêu tuổi?!"

Hệ thống: Ba tuổi rưỡi, thưa ký chủ.

Ba tuổi rưỡi??? Cố Nhược Kiều vội vàng mở cốt truyện xem.

Nguyên chủ là một tiểu cung nữ trong hoàng cung, lúc cung mới chỉ ba tuổi rưỡi, ma ma phân hầu hạ Bát công chúa. Thế nhưng Bát công chúa tính tình chỉ kiêu căng hống hách mà còn thích đ.á.n.h đập cung nữ. Mà nguyên chủ vì tính tình hiền lành khiếp nhược nên trở thành cái bao cát trút giận nhất của Bát công chúa.

Thảm nhất là, cung nữ khi tròn hai mươi bốn tuổi sẽ chủ t.ử ân điển cho xuất cung. Bát công chúa để giữ bên cạnh hầu hạ nhẫn tâm ban nàng cho một thái giám "đối thực" (vợ chồng). Tên thái giám đó vì cơ thể bình thường nên tâm lý biến thái, nhẹ thì đ.á.n.h đập, nặng thì dùng đủ thứ kinh tởm để hành hạ cơ thể nàng. Cuối cùng, nguyên chủ tên thái giám đó hành hạ đến c.h.ế.t.

Nguyện vọng của nguyên chủ thật đơn giản: Không ngược đãi, sống sót thật , và nếu thể thì tìm một chồng như ý.

Đọc xong, Nhược Kiều đau đầu day day thái dương. Nguyện vọng khó khó, nhưng dễ cũng chẳng dễ chút nào. Trong chế độ quân chủ tàn khốc, mạng của cung nữ chẳng khác gì cỏ rác, sống sót trong hoàng cung đơn giản.

Mà hiện tại chính là lúc nàng chuẩn dẫn gặp Bát công chúa. Còn lý do vì nàng đất là vì lúc nãy ma ma lôi trút giận, đ.á.n.h cho một trận. Nguyên chủ đau đớn quá nên ngã gục xuống đất, đây cũng chính là nguyên nhân khiến sức khỏe nàng kém.

Cố Nhược Kiều vội vàng bật dậy khỏi mặt đất. Nhìn thì nguyên chủ thực sự gầy nhỏ, khô khốc như một con khỉ con . Thấy Nhược Kiều cuối cùng cũng phấn chấn , hệ thống vô cùng vui vẻ.

Hệ thống hào hứng: Ký chủ định gặp Bát công chúa ? Cô định đối phó với nàng thế nào?

Cố Nhược Kiều khởi động chân tay một chút: "Ai bảo gặp Bát công chúa."

Hệ thống: Vậy ký chủ định...

Cố Nhược Kiều: "Trong cung chỉ Bát công chúa là quý nhân. Ngươi xem quanh đây còn ai khác ."

Hệ thống vội vàng quét một vòng. Một lát phản hồi, nhưng giọng điệu của hệ thống chút ngập ngừng, ấp úng.

Cố Nhược Kiều nhướn mày: "Sao thế? Có nhưng thể tiếp cận ?"Hiếm khi thấy hệ thống năng ấp úng như .

Hệ thống: Có thì , nhưng còn khó chọc hơn cả Bát công chúa.

Cố Nhược Kiều: "Ai?"

Hệ thống: Thái t.ử Tiêu Thừa Dực.

Cố Nhược Kiều: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-dai-lao-bien-thai-deu-sung-ta/tg3-vat-trong-long-cua-thai-tu-benh-kieu-1.html.]

Nhà họ Tiêu vốn sản sinh ít kẻ biến thái. Ví như Bát công chúa lấy việc hành hạ cung nhân thú vui; Tam hoàng t.ử thích quẳng cung nhân hố độc trùng; ngay cả đương kim hoàng thượng cũng sở thích cướp vợ khác.

mức độ biến thái của vị Thái t.ử chính là nhất!

Cố Nhược Kiều: "Ngoài còn ai khác ?"

Hệ thống: Hết , chỉ thôi.

Cố Nhược Kiều: "..."

Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ, Tiêu Thừa Dực sắp ngang qua .

Cố Nhược Kiều nghiến răng một cái.

Đã hễ cũng là kẻ biến thái, nếu nhất định chọn một cái đùi để ôm, đương nhiên nàng chọn cái đùi to nhất mà ôm !

Cố Nhược Kiều theo sự chỉ dẫn của hệ thống, từ xa thấy Tiêu Thừa Dực đang khoác bộ mãng bào bốn móng. Vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt âm u, chẳng hề chút thanh khiết non nớt nào của một thiếu niên mười hai tuổi.

Trong lòng Cố Nhược Kiều run lên một cái, nhất thời dám bước chân .

lúc , Tiêu Thừa Dực liếc mắt về phía nàng. May mà nàng đang nấp trong bụi cây, thêm dáng nhỏ thó nên phát hiện. Tiêu Thừa Dực dường như cũng chỉ tùy ý quét mắt qua mà thôi. Hắn thu hồi tầm mắt, cất bước rời .

Ngay lúc ——

Tiêu Thừa Dực chợt cảm thấy chân nặng trĩu, một giọng non nớt như sữa vang lên bên chân.

"Ca ca."

Tiêu Thừa Dực cúi đầu xuống, thấy chân đang treo một "viên bột nếp" nhỏ xíu, đang ngửa cái đầu nhỏ lên . Khuôn mặt nàng bầu bĩnh đầy thịt, đôi mắt to tròn như quả nho. Cái mũi nhỏ, cái miệng nhỏ, thứ đều nhỏ nhắn. Dù mặt bẩn nhưng cũng giấu vẻ đáng yêu của nàng.

Phản ứng đầu tiên của Tiêu Thừa Dực là —— thật là một viên bột nếp nhỏ bé.

Tên thái giám bên cạnh thì sợ đến mức năng lộn xộn: "To... to gan!"

Vừa lão xông lên định lôi kéo Cố Nhược Kiều . Cố Nhược Kiều đời nào chịu, nàng ôm c.h.ặ.t lấy chân Tiêu Thừa Dực, lo lắng gọi: "Ca ca, ca ca".

Sắc mặt Tiêu Thừa Dực u ám, quanh tỏa áp lực cực thấp. Tên thái giám sợ tới mức run cầm cập, bủn rủn tay chân quỳ rạp xuống đất: "Thái t.ử điện hạ bớt giận, tiểu nhân sẽ... sẽ lôi nó ngay lập tức."

"Không , ~" Cố Nhược Kiều tội nghiệp lắc đầu, "Muốn ca ca, ca ca."

Đôi tay nhỏ bé ôm khăng khăng lấy chân Tiêu Thừa Dực: "Kiều Kiều , ca ca, ca ca..."

Thần sắc Tiêu Thừa Dực khó coi đến cực điểm: "Lôi nàng ."

Giọng bình thản, nhưng một sức ép uy nghiêm giận tự uy. Tên thái giám càng thêm kinh hồn bạt vía, thậm chí mường tượng kết cục của chính . Không một ai khi chọc giận vị Thái t.ử thể vẹn trở về cả.

Tên thái giám nhịn mà đổ hết tội lên đầu Cố Nhược Kiều. Lực tay của lão theo đó mà mạnh bạo hơn. Cố Nhược Kiều gần như lão nhấc bổng lên. Hai cánh tay mảnh khảnh cách nào giữ c.h.ặ.t lấy Tiêu Thừa Dực nữa.

Nàng khẽ rên rỉ vì đau. Dù đau nhưng nàng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng thành tiếng. Chỉ là trong đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt.

"Kiều Kiều rời xa ca ca, ca ca bế..." Nàng bướng bỉnh chịu buông tay, giống như đang nắm lấy sợi rơm cứu mạng duy nhất .

Tên thái giám nổi ác tâm, dùng sức nhéo mạnh cánh tay nàng. Cố Nhược Kiều đau quá kêu lên một tiếng, một cánh tay đành buông .

Giọt nước mắt to tròn vì kinh sợ mà rơi thẳng xuống, thấm chiếc ủng thêu kim ti đạp vân của Tiêu Thừa Dực.

Tiêu Thừa Dực vết nước lan tỏa mặt ủng, ánh mắt thoáng ngẩn ngơ. Hắn thấy Cố Nhược Kiều gần như treo lơ lửng trung.

"Ca ca, ca ca..." Nàng gọi đến khản cả giọng.

Nàng lớn, chỉ là mắt và mũi đều đỏ ửng, sự kinh hãi trong mắt tài nào giấu nổi. Hai cái chân ngắn cũn phí công đạp đạp giữa trung.

Cảnh tượng khiến Tiêu Thừa Dực nhớ một vài chuyện xưa.

 

 

Loading...