Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 40. Vật trong lòng của Thái tử bệnh kiều 7
Cập nhật lúc: 2026-04-29 22:49:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm khuya, Cố Nhược Kiều gặp ác mộng.
Có lẽ vì ban ngày bộ dạng mặt mày bê bết m.á.u của ma ma quá đỗi kinh hãi, nên nàng mơ thấy cảnh bà đ.á.n.h đập dã man.
Cố Nhược Kiều ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập liên hồi, hồi lâu mới hồn . Nàng ngây giường vài phút, đột nhiên tung chăn xuống giường.
Hệ thống: 【Ký chủ, cô ?!】
Cố Nhược Kiều nghiến răng: 【Tìm Tiêu Thừa Dực!】
Hệ thống: 【Đêm hôm khuya khoắt thế cô tìm Tiêu Thừa Dực gì?!】
Cố Nhược Kiều hậm hực: 【Ta ngủ , cũng đừng hòng ngủ!】
Nàng sải đôi chân ngắn ngủn, một mạch thông suốt đến viện của Tiêu Thừa Dực. Chỉ điều mới cửa thị vệ tuần tra tóm gọn.
Thị vệ nhận nàng, dù gần đây kẻ chạy tới cung điện của bọn họ nhiều nhất chính là nhóc con . Hơn nữa Thái t.ử dường như cũng ghét bỏ, từng hạ lệnh ngăn cản nàng.
mà nửa đêm thế ...
Thị vệ vốn định đuổi đứa nhỏ về, ngặt nỗi Cố Nhược Kiều nhất quyết , cứ hừ hừ hắc hắc ầm lên khiến Thừa Đức chạy .
Thừa Đức: "Các ngươi cái gì thế? Không sợ ồn đến Điện hạ ?"
Vừa tiến gần, lão thấy Cố Nhược Kiều thị vệ xách cổ áo , đôi tay đôi chân ngắn tũn cứ quơ quào loạn xạ. Vừa thấy lão, nàng lập tức nở một nụ ngọt ngào.
Cố Nhược Kiều: "Bá bá ơi."
Thừa Đức: "Đây là..."
Thị vệ: "Bẩm công công, tiểu cung nữ gặp Điện hạ."
Thừa Đức xong cũng thấy khó xử. Vào giờ mà phiền vị , đúng là chán sống .
Thừa Đức khuyên nhủ: "Nhóc con, mai con hãy đây, Thái t.ử điện hạ ngủ ."
Lời dứt, bên trong truyền đến giọng của Tiêu Thừa Dực.
"Thừa Đức."
Thừa Đức lập tức xoay .
Tiêu Thừa Dực đang tựa giường, bên cạnh thắp một ngọn đèn dầu leo lét.
Thừa Đức cung kính: "Điện hạ, ngài ngủ ?"
Tiêu Thừa Dực hỏi: "Bên ngoài ồn ào như ?"
Thừa Đức đáp: "Bẩm Điện hạ, là tiểu cung nữ tới."
Tiêu Thừa Dực khẽ nhíu mày: "Nàng đến gì?"
Thừa Đức: "Nói là gặp Điện hạ."
Tiêu Thừa Dực im lặng gì. Thừa Đức thấy vội vàng bảo: "Lão nô đuổi con bé về ngay đây."
Dứt lời, lão định xoay ngoài đuổi . Tuy nhiên, mới đến cửa Tiêu Thừa Dực : "Cho nàng ."
Thừa Đức kinh ngạc khựng một chút, đó nhanh chân bước ngoài.
Chẳng mấy chốc, Cố Nhược Kiều dẫn .
"Ca ca!"
Nàng đợi nữa, chạy vù đến bên giường Tiêu Thừa Dực, hai tay bám thành giường, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên .
Tiêu Thừa Dực đặt cuốn sách trong tay xuống: "Nửa đêm ngủ còn chạy tới đây gì?"
"Nhớ ca ca, sợ."
Tiêu Thừa Dực cạn lời: "Cả ngày lẫn đêm ngươi rốt cuộc sợ cái gì?"
Cố Nhược Kiều ôm lấy trái tim nhỏ bé của : "Mơ , Kiều Kiều sợ, gặp ca ca."
Tiêu Thừa Dực mất một lúc mới hiểu "mơ " trong miệng nàng nghĩa là ác mộng.
"Chỉ là ác mộng thôi, đều là những thứ hư vô, gì mà sợ." Tiêu Thừa Dực hừ lạnh một tiếng đầy vẻ khinh miệt, "Thứ ngươi nên sợ là con , lòng mới là thứ đáng sợ nhất."
Cố Nhược Kiều ngây thơ nghiêng đầu.
Tiêu Thừa Dực thừa cục bột nhỏ hiểu những lời . Hắn xua xua tay với nàng: "Được , cũng thấy , về ."
Cố Nhược Kiều chịu .
"Ca ca, Kiều Kiều ngủ cùng."
Nói xong, nàng dùng cả tay lẫn chân định leo lên giường.
với cái chiều cao khiêm tốn của nàng mà leo lên , đôi bàn chân nhỏ bé đạp mấy cũng tới, chỉ đành Tiêu Thừa Dực với ánh mắt cầu cứu.
Tiêu Thừa Dực cúi xuống, nhưng hề giúp nàng mà chỉ nàng từ cao xuống.
Nửa khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối, khiến rõ rốt cuộc đang nghĩ gì.
Chỉ trầm giọng : "Cục bột nhỏ, ngươi tưởng bản cung là kẻ thiện lương, sẽ hết đến khác dung túng cho ngươi ?"
Giọng của Tiêu Thừa Dực tràn đầy vẻ nguy hiểm, tựa như ác quỷ đang ẩn nơi địa ngục, sẵn sàng lao lên kéo xuống vực thẳm cùng .
Hắn đang cảnh cáo Cố Nhược Kiều đến gần .
Cố Nhược Kiều chẳng hiểu gì cả.
"Ca ca, lên ."
Nàng dùng hết sức bình sinh, mặt đỏ bừng lên vì ráng sức, nhưng mãi vẫn chẳng với tới mép giường.
Trong lúc sốt ruột, nàng định đưa tay túm lấy chăn của Tiêu Thừa Dực để mượn lực.
Chẳng ngờ tay ngắn quá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-dai-lao-bien-thai-deu-sung-ta/40-vat-trong-long-cua-thai-tu-benh-kieu-7.html.]
Không những nắm chăn, nàng còn mất thăng bằng mà ngã ngửa .
Tim Tiêu Thừa Dực run lên một nhịp, nhanh tay lẹ mắt chộp lấy cổ áo của nàng.
Mới giây còn sẽ dung túng cho nàng, giây sợ thót tim mà xách từ đất ném lên giường.
"Ngươi là đồ ngốc ?!" Hắn nhịn mà gầm nhẹ một tiếng.
Thế nhưng đáp là tiếng khanh khách của nàng, dường như nàng tưởng rằng mới chơi đùa với .
Tiêu Thừa Dực: "..."
Chỉ thấy nàng tự vận động, trèo qua lớp chăn, bò tận phía trong giường, đó vén chăn lên tự chui .
Tiêu Thừa Dực mặt cảm xúc, xách cổ áo nàng lôi khỏi chăn.
"Xuống , bẩn."
"Không bẩn."
"Bẩn."
"Ca ca ~" Cố Nhược Kiều ấm ức mím môi.
Thừa Đức bên cạnh vội vàng nhắc nhở: "Tiểu Nhược Kiều , cháu chạy suốt một quãng đường như thế, y phục đều bám bụi bẩn cả ."
Cố Nhược Kiều chớp chớp mắt, thông minh lĩnh hội lời gợi ý của Thừa Đức.
Nàng nhanh thoăn thoắt cởi bỏ lớp áo ngoài, để lộ lớp trung y trắng muốt bên trong, như một con cá nhỏ chui tọt trong chăn.
Nàng túm lấy mép chăn, chỉ để lộ đôi mắt to tròn xoe.
"Ca ca, bẩn nữa ."
Ngoan ngoãn đến mức chịu nổi.
Tiêu Thừa Dực: "..."
Thấy sắc mặt lúc xanh lúc trắng, Thừa Đức lập tức bôi mỡ chân mà lui ngoài, tránh việc hứng chịu cơn lôi đình của vị chủ t.ử .
Tiêu Thừa Dực bất lực, đẩy cục bột nhỏ tận góc giường.
"Không phép đến gần bản cung, rõ ?"
"Dạ !"
Nàng đồng ý một cách sảng khoái, Tiêu Thừa Dực cũng tạm thời tin tưởng.
chút buồn ngủ nào, đặc biệt là khi bên cạnh còn một lạ, Tiêu Thừa Dực cầm quyển sách lên tiếp tục .
Một lát , một bàn tay nhỏ bé vươn , kéo kéo tay áo .
"Ca ca."
Tiêu Thừa Dực phớt lờ.
"Ca ca."
Tiêu Thừa Dực tiếp tục phớt lờ.
"Ca..."
"Câm miệng."
Giọng đầy âm sữa quả nhiên vang lên nữa.
Một lúc , Tiêu Thừa Dực chẳng còn tâm trí mà sách.
Hắn day day thái dương: "Vừa ngươi gì?"
"Ca ca, sáng quá, ngủ ."
Tiêu Thừa Dực liếc ngọn đèn dầu đang thắp bên cạnh, giận đến mức bật .
Nằm giường của , còn dám chê thắp đèn quá sáng.
Hắn đưa tay véo má nàng một cái thật mạnh.
Nhìn thấy cục bột nhỏ ấm ức ôm lấy má, tâm trạng mới dễ chịu hơn một chút.
Hắn thổi tắt đèn xuống.
Trong bóng tối, lạnh lùng : "Buổi tối ngủ mà ngoan ngoãn, Bản cung sẽ ném ngươi xuống đất, ?"
"Dạ!"
"Nếu ồn đến Bản cung, cũng ném xuống đất, rõ ?"
"Dạ!"
Thấy cục bột nhỏ hiểu chuyện như , Tiêu Thừa Dực mới miễn cưỡng nhẫn nhịn một chút.
Vốn tưởng rằng bên cạnh lạ cùng sẽ thể chợp mắt .
Thế nhưng khi tỉnh dậy, trời hửng sáng.
Tiêu Thừa Dực theo bản năng sang bên cạnh, phát hiện cục bột nhỏ biến mất !
Phản ứng đầu tiên của là hạ d.ư.ợ.c mê man, đến mức bên cạnh bắt lúc nào cũng !
Tiêu Thừa Dực định lập tức xuống giường!
cảm giác chạm ở chân khiến động tác của khựng .
Tiêu Thừa Dực do dự một chút, đó mạnh tay tung chăn lên.
Chỉ thấy cục bột nhỏ đang lưng về phía , co quắp như một con tôm, tròn trùng trục như một viên bánh trôi, cứ thế mà ngủ trong chăn suốt cả một đêm!
Nằm như thế mà cũng sợ c.h.ế.t ngạt ?!