Tô Diệu Nhi cũng quên mất lúc đó nghĩ gì:"Nương, nương đừng hỏi nữa, đầu con đau quá."
"Được , con mau ngủ , nương phiền con nữa."
Hầu phu nhân hai ngày nay ngủ ngon giấc, cuối cùng cũng mong tỉnh , thả lỏng, cũng cảm thấy buồn ngủ.
Tô Dư cũng theo rời khỏi.
Dằn vặt chuyến , cơn buồn ngủ vốn của Tô Dư đều bay sạch, nhớ tới những lời Tô Diệu Nhi lúc bước phòng, ánh mắt nàng tối .
Lan Anh cũng nghĩ đến những lời đó, vô cùng khó hiểu:"Đại tiểu thư đang yên đang lành, đột nhiên gả cho Tạ công t.ử, lẽ nào nàng và Tạ công t.ử quen từ ?"
Tô Dư lắc đầu:"Tuyệt đối khả năng."
Khoan hãy đến việc Tô Diệu Nhi ngày thường cơ bản khỏi phủ, cho dù khỏi phủ cũng sẽ mang theo nàng, càng đừng đến việc Tạ Thanh Lan và Tô Diệu Nhi vốn cùng một thế giới, hai căn bản cơ hội gặp mặt.
"Vậy thì kỳ lạ thật."
Tô Dư cũng cảm thấy kỳ lạ, đầy ẩn ý:" mà, đây là một cơ hội."
Vĩnh Xương Hầu phủ hai ngày nay vô cùng náo nhiệt.
Đầu tiên là đại tiểu thư rơi xuống nước dằn vặt hai ngày, đó Đồng ma ma hầu hạ bên cạnh phu nhân cũng sẩy chân rơi xuống hồ c.h.ế.t đuối, trong phủ nhịn suy đoán dạo trong phủ khắc với nước .
náo nhiệt nhất vẫn là hai chuyện , mà là——
Đại tiểu thư ầm ĩ đòi gả cho một thư sinh nghèo chút tiếng tăm, tìm c.h.ế.t tìm sống, thậm chí ngay cả cách tuyệt thực cũng nghĩ , gả .
Thư sinh nghèo đó ai khác, chính là định hôn ước với nhị tiểu thư.
Nhất thời cả phủ đều đang xem trò của chủ nhà.
Tô Diệu Nhi tuyệt thực ầm ĩ cả một ngày , yếu ớt vô lực:"Mọi một ngày đồng ý, con sẽ một ngày ăn cơm, để con c.h.ế.t đói cho xong."
Vĩnh Xương Hầu tức giận trừng mắt:"Vậy thì con đừng ăn nữa!"
Hầu phu nhân lườm ông:"Hầu gia, Diệu Nhi hiểu chuyện, khuyên nhủ nó, ngài đừng ở đây thêm phiền nữa."
Vĩnh Xương Hầu hừ lạnh, phất tay áo bỏ .
Hầu phu nhân cũng cho lao tâm khổ tứ, giọng điệu nghiêm khắc hơn một chút:"Nửa tháng nữa là thọ thần của tổ mẫu con, đến lúc đó những gia đình giao hảo với Hầu phủ trong kinh thành đều đến chúc thọ, nếu con còn loạn, để trong phủ mất mặt, cha con sẽ quản con nữa , nặng nhẹ thế nào tự con suy nghĩ ."
Nói xong những lời , Hầu phu nhân cũng rời .
Tiệc thọ của lão phu nhân, còn nhiều việc lo toan lắm, Hầu phu nhân rảnh ở cùng Tô Diệu Nhi loạn, liếc nha của Tô Diệu Nhi:"Chăm sóc cho tiểu thư nhà ngươi."
Nha vội đáp:"Vâng."
Thấy mẫu thực sự , Tô Diệu Nhi thể tin nổi dậy, tủi lau nước mắt, dỗi :"Đi hết ! Đi hết cho xong!"
Nha bưng bánh ngọt tới:"Tiểu thư, đói một ngày , đừng để hỏng bụng, mau ăn chút đồ ."
Tô Diệu Nhi liếc , ngoảnh đầu sang một bên:"Mang , ăn!"
Nha hết cách, sợ Tô Diệu Nhi thực sự đói sinh bệnh, phu nhân sẽ trị tội nàng , bưng bánh ngọt lời ngon tiếng ngọt khuyên nhủ:"Dù thế nào cũng thể lấy thể trò đùa ."
"Đã bảo ăn mà!"
Lời khó khuyên quỷ đáng c.h.ế.t, nha vẻ mặt sầu não.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-cong-luoc-nam-chinh-xin-hay-tu-trong/chuong-506-my-nhan-ran-ret-trong-van-song-trong-sinh-5.html.]
Lúc , bên ngoài thông báo:"Đại tiểu thư, nhị tiểu thư cầu kiến."
Tô Diệu Nhi cần suy nghĩ:"Không gặp, bảo nó ."
"Khoan ."
Tô Diệu Nhi đột nhiên gọi hạ nhân đang định bẩm báo , nhíu mày lầm bầm:"Nó lúc đến đây gì?"
Suy nghĩ nửa ngày, Tô Diệu Nhi đột nhiên đổi ý:"Cho nó ."
Liếc thấy bánh ngọt trong tay nha , bụng Tô Diệu Nhi ùng ục kêu, cuối cùng nhẫn tâm xua tay:"Mang những thứ ."
"Các ngươi cũng ngoài , đừng ở đây chướng mắt ."
Những hạ nhân khác do dự một lát, cuối cùng vẫn trái lệnh nàng .
Tô Dư bước thấy Tô Diệu Nhi đuổi hết hạ nhân ngoài, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, đúng ý nàng.
"Tỷ tỷ."
Nhìn thấy Tô Dư, trong lòng Tô Diệu Nhi ngũ vị tạp trần, kiếp , thứ mệnh hơn nàng nhiều.
Rõ ràng nàng gả Quốc Công phủ, thứ gả cho một thư sinh nghèo hai bàn tay trắng, vài năm , cảnh của hai đảo ngược.
Nếu sớm Tạ Thanh Lan tiền đồ như ...
Đáng tiếc phàm là chuyện gì cũng "sớm ", cũng may ông trời thương xót, cho nàng sống một đời, trở về lúc thành , hôn ước của thứ và Tạ Thanh Lan cũng chính thức định .
Ánh mắt Tô Diệu Nhi lóe lên, nở một nụ đạo đức giả, vẫy tay với Tô Dư:"Muội đến , qua đây ."
Tô Dư lúc cũng đang suy nghĩ cách thoát khỏi hôn ước theo thiết lập nhân vật.
Theo tính cách của nguyên chủ, chắc chắn thể nào an phận gả cho Tạ Thanh Lan như , gây chuyện gì thì hợp lý.
Hai đều ôm ấp quỷ kế, bầu khí ngược hài hòa.
Kéo đông kéo tây nhân tiện quan tâm vài câu đến thể Tô Diệu Nhi, Tô Dư coi như Tô Diệu Nhi lời :"Thấy tỷ tỷ bình an vô sự, cũng yên tâm ."
Tô Diệu Nhi thôi, cuối cùng thực sự nhịn , chủ động thẳng:"Nghe phụ , và Tạ Thanh Lan hôn ước."
Sắc mặt Tô Dư cứng đờ, hốc mắt kìm ửng đỏ.
Tô Diệu Nhi hỏi thẳng thừng:"Muội gả cho ?"
Tô Dư cúi đầu:"Lệnh của cha , lời của bà mối, dám dị nghị..."
Tô Diệu Nhi ngắt lời:"Bớt mấy lời vô dụng , chỉ hỏi một câu, gả cho ?"
Do dự hồi lâu, Tô Dư chậm rãi gật đầu.
Tô Diệu Nhi lộ nụ nắm chắc phần thắng:"Vậy thì , gả, gả, để phụ chọn cho một mối hôn sự khác là ."
Vốn dĩ theo phận của Tô Dư, cũng thể gả cho một gia đình giàu , nửa đời lo ăn mặc, đột nhiên hôn ước với một thư sinh nghèo, đổi là Tô Diệu Nhi, tuyệt đối thể nhịn .
ai bảo Tô Diệu Nhi ký ức tương lai, Tạ Thanh Lan vật trong ao, ngày sẽ bay cao v.út.
Nhìn chằm chằm vẻ mặt kinh ngạc giấu sự vui mừng của Tô Dư, chút áy náy vốn nhiều trong lòng Tô Diệu Nhi tan biến sạch sẽ.
Tô Dư vốn gả, như , cũng coi như là thành cho nàng.