Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 403: Yêu Hoa Tuyệt Sắc Trong Truyện Cung Đấu (16)
Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:16:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiêu Diễn lạnh lùng : “Trẫm thấy, chỉ một tần phi thiệt thòi cho ngươi .”
An tần mừng như điên: “Bệ hạ…”
“Ngươi nên vị trí của trẫm mới , trẫm còn gì, ngươi phán định vòng ngọc vỡ , xem ngươi còn minh hơn trẫm, hoàng đế nên để ngươi mới .” Tiêu Diễn lạnh lùng mỉa mai.
An tần như dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, sợ đến mức mặt mày tái mét, quỳ xuống xin tội: “Bệ hạ tha mạng, thần tuyệt ý .”
Đã sớm chứng kiến Tiêu Diễn thiên vị Tô Dư như thế nào, cảnh tượng hôm nay giống hệt ở ngự hoa viên Tiêu Diễn trừng trị Ninh phi, Tiết Sở Nguyệt cay đắng cúi đầu.
Bệ hạ sủng ái Tô Dư như , nàng thật sự nghĩ cách nào thể giành thánh sủng từ tay Tô Dư.
Hay là… đường tắt.
“Bệ hạ, thần lời .”
Tiết Sở Nguyệt hít sâu một , phớt lờ ánh mắt cảnh cáo của Thư Quý Phi, : “Thần thể chứng minh, đúng là cung nữ của quý phi nương nương buông tay , mới khiến vòng ngọc rơi xuống đất, liên quan đến Tô nương nương.”
Trong phút chốc, sắc mặt Thư Quý Phi trở nên vô cùng khó coi.
Tiêu Diễn chút ấn tượng với Tiết Sở Nguyệt, ở ngự hoa viên cũng là nàng thật, quả là một hiếm thành thật.
“Ngươi tên gì?”
Tiết Sở Nguyệt kìm nén sự kích động trong lòng, khẽ ngẩng đầu, để lộ khuôn mặt thanh nhã: “Thần họ Tiết, khuê danh Sở Nguyệt.”
“Tiết Sở Nguyệt, là một cái tên .” Tiêu Diễn thuận miệng khen một câu, nhưng để trong lòng.
Hắn đầu bên cạnh.
Tô Dư vẫn cầm chiếc hộp đựng vòng ngọc, mềm oặt dán Tiêu Diễn: “Bệ hạ thấy , , bệ hạ chủ cho .”
Tiêu Diễn thuận tay ôm lấy eo Tô Dư, để nàng lên đùi : “Vội gì, trẫm đang chủ cho nàng ?”
Ánh mắt quét qua Thư Quý Phi, giọng Tiêu Diễn lạnh lùng: “Ngươi gì để ?”
Thư Quý Phi ngơ ngác Tô Dư, nàng đường hoàng trong lòng bệ hạ, tựa đầu n.g.ự.c bệ hạ, mật tự nhiên như , thể thấy chuyện như thế ở Trường Lạc Cung xảy bao nhiêu .
Mà bệ hạ cũng dung túng cho nàng .
Phúc An khẽ nhắc nhở: “Quý phi nương nương, bệ hạ hỏi đó ạ.”
Thư Quý Phi đột nhiên hồn, kìm nén sự chua xót trong lòng.
Thư Quý Phi sớm nghĩ lời đối phó: “Xin bệ hạ minh giám, đừng lời một phía, nếu thật sự như lời Tô và Tiết , là cung nữ của thần buông tay , tại những khác thấy, mà chỉ Tiết thấy?”
Nói , nàng liếc Tiết Sở Nguyệt: “Vị trí của Tiết ở đối diện, chuyện xảy quá nhanh, nhất thời nhầm cũng là khó tránh.”
“Nếu bệ hạ tin, là hỏi các khác, xem các nàng thấy là cung nữ của thần buông tay ?”
Không ai gì.
Không ai dám như Tiết Sở Nguyệt.
Người đầu tiên sẽ bệ hạ nhớ mặt, nhưng thứ hai, thứ ba thì chắc, ngược sẽ quý phi ghi nhớ, chuyện ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng chỉ kẻ ngốc mới .
An tần vốn là của Thư Quý Phi, thể nào giúp Tô Dư, Lý tài nhân nhát gan, Triệu Tuyển Thị ít , Vệ tần thì quan tâm chuyện của khác, nhất thời khí căng thẳng.
Sắc mặt Tiêu Diễn lạnh lùng, nhàn nhạt một câu: “Tra.”
Theo lời , tất cả cung nữ thái giám mặt đều lôi xuống thẩm tra.
Sắc mặt Thư Quý Phi đổi, ngờ Tiêu Diễn vì Tô Dư mà đến mức , chỉ là cấm túc thôi, cũng hình phạt gì khác, cần lớn chuyện như ?
Tiết Sở Nguyệt lo lắng Thu Vũ và Đông Tuyết dẫn .
Tiêu Diễn dường như cảm thấy đủ, tiếp tục lệnh: “Phúc An, mời thái hậu đến đây.”
Phúc An cung kính : “Vâng.”
Sắc mặt Thư Quý Phi càng khó coi hơn, chuyện nàng tiền trảm hậu tấu, giấu cô mẫu mà sắp đặt, nếu mời cô mẫu đến, lỡ như khiến cô mẫu ghét bỏ thì ?
Tô Dư mất kiên nhẫn: “Không cần phiền phức như .”
Bốp một tiếng đặt chiếc hộp gỗ lên bàn, khóa cài kêu lách cách, Tô Dư thản nhiên mở hộp, thậm chí còn chu đáo xoay một vòng, để tất cả đều thể thấy bên trong.
Lại một loạt tiếng hít khí.
Chiếc vòng ngọc màu sắc cực lặng lẽ tấm vải nhung lộn xộn, một vết nứt nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-cong-luoc-nam-chinh-xin-hay-tu-trong/chuong-403-yeu-hoa-tuyet-sac-trong-truyen-cung-dau-16.html.]
Tiết Sở Nguyệt kinh ngạc, vòng ngọc thật sự còn nguyên vẹn?
thể?
, thể? Thư Quý Phi thể tin nổi.
Tiêu Diễn cũng nhíu mày, nếu theo lời các nàng lúc nãy, chiếc vòng ngọc rơi từ cao xuống, trong hộp gỗ chỉ một lớp vải nhung mỏng lót, đúng là nên vỡ mới .
Hắn cầm chiếc vòng ngọc lên, trơn nhẵn chỉnh một vết nứt, vô cùng bất hợp lý.
Tô Dư chớp chớp mắt, thâm tàng công dữ danh.
Nực , yêu quái thể con hãm hại?
Tiêu Diễn để ý, đưa chiếc vòng ngọc cho Phúc An phía .
Thôi , cũng cần tìm thái hậu nữa, Phúc An lặng lẽ lưng Tiêu Diễn.
Gió mát thổi qua mặt sông, tháng tư trời lạnh cũng nóng, dễ chịu vô cùng.
Thư Quý Phi cảm thấy một luồng khí lạnh từ chân dâng lên.
Tiêu Diễn chằm chằm Thư Quý Phi, ánh mắt lạnh lùng: “Hôm nay trẫm mở mang tầm mắt, ngay cả vật chứng cũng xem thể định tội, Thư Quý Phi, ngươi quản lý lục cung bằng cách nào, t.r.a t.ấ.n bức cung? Oan uổng hãm hại?”
“Truyền chỉ của trẫm, từ hôm nay, tước bỏ quyền quản lý lục cung của Thư Quý Phi.”
Tước bỏ quyền quản lý lục cung của Thư Quý Phi mặt , khác gì tát mặt Thư Quý Phi, chỉ để chống lưng cho sủng phi, một nữa nhận thức rõ ràng về mức độ sủng ái của Tô Dư.
Còn An tần.
“An tần phạm thượng, , giáng tài nhân, phạt bổng một năm.”
An tần mềm nhũn, từng cơn hối hận dâng lên trong lòng.
Chiều hôm đó, T.ử Thần Điện truyền một đạo chỉ dụ, tấn phong Tiết Sở Nguyệt tài nhân.
Thu Vũ mừng đến phát : “Chúc mừng nương nương, chúc mừng nương nương.”
Tiết Sở Nguyệt cũng nở nụ , chỉ mong tin truyền ngoài cung, kế nể nang phận của nàng, thể đối xử với hơn một chút.
…
T.ử Thần Điện.
Tô Dư ôm eo Tiêu Diễn cho : “Hôm nay thần chịu uất ức lớn như , bệ hạ dỗ dành thần ?”
Tiêu Diễn nhất thời để ý, suýt nữa kéo lên giường, thái dương giật giật, giọng như nặn từ kẽ răng: “Trẫm cho phép nàng đêm nay về Trường Lạc Cung.”
Tô Dư đặt tay lên đai lưng của Tiêu Diễn: “ thần bệ hạ ở bên thần mà.”
Tiêu Diễn giống như một đàn ông lương thiện cưỡng đoạt, bảo vệ chiếc đai lưng sắp tuột của , ánh mắt cảnh cáo: “Tô Dư.”
Ngoài tẩm điện, Phúc An lên tiếng: “Bệ hạ, của Khâm Thiên Giám đến ạ.”
Tiêu Diễn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Dư, bình thở: “Đưa đồ cho họ, trẫm còn chút việc, qua đó nữa.”
“Vâng.”
Phúc An lau mồ hôi trán, bệ hạ gặp đồ mặn đói khát như , đáng thương cho Tô nương nương mới sủng hạnh đòi hỏi vô độ, thể chịu nổi ?
Tô Dư cuối cùng cũng lôi lên giường.
Áo quần nửa cởi, hương phấn mồ hôi.
Giọng Tô Dư mềm mại quyến rũ: “Bệ hạ bảo Phúc An công công đưa đồ gì ạ?”
“Không gì.” Tiêu Diễn véo vòng eo nhỏ nhắn của phụ nữ, dùng sức, “Tô Dư, chuyên tâm một chút.”
Ngoài điện, của Khâm Thiên Giám nhận lấy chiếc hộp gỗ.
Phúc An dặn dò: “Chiếc vòng ngọc kỳ lạ, bệ hạ đích lệnh cho các ngươi kiểm tra cẩn thận, đừng để xảy sai sót gì.”
Người của Khâm Thiên Giám vội : “Bệ hạ yên tâm, thần sẽ cẩn thận, tuyệt đối để xảy sai sót, chỉ là… thần sợ học nghệ tinh, nếu bệ hạ chịu cho thêm chút thời gian, một tháng nữa, đợi quốc sư đại nhân du ngoạn về kinh, chắc chắn thể tra điểm kỳ lạ của chiếc vòng ngọc .”
Phúc An suy nghĩ một lát: “Ta sẽ báo cho bệ hạ.”
Người của Khâm Thiên Giám vội vàng cảm ơn, cầm chiếc vòng ngọc rời .
Trong nội điện, Tô Dư Tiêu Diễn phát hiện điều bất thường, trong lòng chỉ nghĩ đến việc cướp đoạt thêm long khí, nửa tháng sẽ bỏ trốn.