Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 399: Yêu Hoa Tuyệt Sắc Trong Truyện Cung Đấu (12)

Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:16:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ánh mắt Tiêu Diễn lướt qua đóa hoa giẫm nát đất, giơ tay chỉ đó: “Kia là gì?”

 

Tiếng của Ninh phi chợt ngừng, thế nào.

 

Tiêu Diễn quét mắt một vòng qua các cung nhân mà Ninh phi mang đến, cuối cùng gọi tên Tiết Sở Nguyệt: “Ngươi .”

 

Tim Tiết Sở Nguyệt giật thót, nàng cúi mi, bước lên phía khẽ phúc : “Bẩm bệ hạ, đó là… là đóa hoa do Ninh phi nương nương ngắt vứt xuống đất ạ.”

 

Dưới ánh mắt oán hận của Ninh phi, Tiết Sở Nguyệt vẫn trả lời thành thật.

 

Tiêu Diễn liếc Ninh phi, lạnh giọng : “Ninh phi, ngươi tội ?”

 

Ninh phi thể tin nổi: “Bệ hạ…”

 

Nàng tội gì chứ? Nàng chỉ ngắt một đóa hoa thôi mà, ngự hoa viên bao nhiêu là hoa, ngắt một đóa thì ?

 

Tiêu Diễn lạnh mặt: “Đóa mẫu đơn do tiên đế tự tay trồng, ngươi hủy hoại thánh vật, đây là tội thứ nhất. Triều từ đến nay đều ví mẫu đơn với hoàng hậu, ngươi , coi thường bậc tôn quý, đây là tội thứ hai. Hai tội gộp , Ninh phi cấm túc nửa năm, trượng hình hai mươi.”

 

Muốn buộc tội, lo gì cớ?

 

Hoa trong ngự hoa viên bao nhiêu lứa, ai mà cây nào là do tiên đế trồng. Còn về việc coi thường hoàng hậu càng gượng ép, hoàng hậu còn lập, coi thường hoàng hậu nào chứ?

 

Ninh phi thể tin nổi mà ngã khuỵu xuống đất: “Bệ hạ!”

 

Tiêu Diễn thèm nàng thêm một , liếc mắt tiểu cung nữ quen gây rắc rối cho ở phía , tiếp: “Cung nữ Tô Dư, phạm thượng, phạt bổng một năm.”

 

Cả hai bên đều phạt, thì như mỗi bên đ.á.n.h năm mươi trượng, nhưng Ninh phi chỉ cấm túc mà còn trượng hình, trong khi Tô Dư chỉ phạt bổng một năm. Người mắt đều bệ hạ đang thiên vị ai.

 

Tô Dư cúi đầu gì, dù cũng một hộp đông châu, một năm bổng lộc cũng chẳng là gì.

 

Đối với một yêu hoa, hành vi của Ninh phi quả thực quá đáng.

 

góc độ con , quá đáng là nàng, Tiêu Diễn bảo vệ nàng như dễ dàng.

 

Tiêu Diễn cau mày quát: “Còn mau cút về việc?”

 

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, Trịnh Tuyển Thị, Trương mỹ nhân, thậm chí cả Ninh phi đều cấm túc vì Tô Dư.

 

Đại danh của Tô Dư lan truyền khắp hậu cung, tất cả đều , cung nữ mà bệ hạ đang sủng ái thể chọc , cho dù bệ hạ hề ban cho nàng danh phận.

 

Có tin đồn rằng, bệ hạ ban danh phận cho Tô Dư cô nương là vì giữ nàng ở bên cạnh , dù một khi hậu cung thì thể lúc nào cũng gặp mặt .

 

Các vị phi t.ử cung bao nhiêu ngày mà tổng cộng chỉ gặp Tiêu Diễn một rơi trầm mặc: “…”

 

Rất lý.

 

Tin tức truyền đến Thọ Khang Cung, thái hậu đặt mạnh chén xuống bàn: “Hoang đường!”

 

Vì một cung nữ mà trừng phạt cung phi chính tam phẩm, thật sự quá hoang đường!

 

Sau khi thái hậu phái đến, Tiêu Diễn thuận nước đẩy thuyền miễn trượng hình cho Ninh phi, nhưng cấm túc thì thể miễn. Hậu cung bao nhiêu phi t.ử, Tiêu Diễn gặp một ai.

 

Đuổi của thái hậu , Tiêu Diễn bước đến chỗ tiểu cung nữ đang quỳ một bên tự kiểm điểm, nàng từ cao xuống: “Tô Dư, ngươi ?”

 

Tô Dư ủ rũ: “Biết ạ.”

 

Sắc mặt Tiêu Diễn dịu một chút: “Nếu thì dậy .”

 

Tô Dư ngẩng đầu, đôi mắt diễm lệ khẽ nhíu , giọng uyển chuyển như đang nũng: “Bệ hạ bế dậy .”

 

Ánh mắt Tiêu Diễn lướt qua tấm đệm dày đầu gối nàng, khóe môi mím c.h.ặ.t: “Cậy sủng mà kiêu.”

 

Miệng thì Tô Dư cậy sủng mà kiêu, nhưng hành động tay thành thật. Tiêu Diễn lạnh giọng cảnh cáo: “Sau đừng lỗ mãng như nữa, hôm nay may mà trẫm đến kịp, nếu , ngươi cứ chờ chịu thiệt phạt .”

 

Tô Dư bĩu môi ở nơi Tiêu Diễn thấy, cho dù , chịu thiệt cũng là khác, yêu quái thể con bắt nạt ?

 

Đồng thời, Tô Dư càng thêm kiên định với ý định sớm trốn khỏi hoàng cung.

 

Để sớm ngày rời , chịu đựng nhục nhã cần thiết cũng là điều đáng giá.

 

“Bệ hạ .”

 

Tô Dư đưa tay ôm lấy cổ Tiêu Diễn: “Hôm nay dọa sợ , bệ hạ ở với thêm một lát ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-cong-luoc-nam-chinh-xin-hay-tu-trong/chuong-399-yeu-hoa-tuyet-sac-trong-truyen-cung-dau-12.html.]

Tiêu Diễn đặt nàng lên chiếc giường nhỏ, lạnh lùng từ chối: “Đừng cậy sủng mà kiêu, trẫm còn chính sự xử lý.”

 

Tiêu Diễn là một vị vua cần mẫn, Tô Dư lùi một bước: “Vậy mài mực cho bệ hạ.”

 

Từ xa hoa quen khó mà tiết kiệm, Tô Dư hít lấy chút long khí còn hơn , suy nghĩ tối nay để lừa Tiêu Diễn lên giường nữa, con ngươi bất an chớp động.

 

“Bệ hạ.”

 

Tô Dư lặng lẽ đặt tay lên bàn tay cầm b.út của Tiêu Diễn, giả vờ thấy ánh mắt cảnh cáo của , đằng chân lân đằng đầu luồn lòng bàn tay , mười ngón tay đan .

 

“Bệ hạ, sợ tối, ngủ một sẽ gặp ác mộng.”

 

Tiêu Diễn mắt liếc , bàn tay đột nhiên siết c.h.ặ.t, nắm lấy bàn tay đang vẽ vòng tròn lung tung trong lòng bàn tay : “Trẫm sẽ phái một cung nữ đến gác đêm cho ngươi.”

 

“Gác đêm cũng ngăn ác mộng.” Tô Dư đặt thỏi mực xuống, yêu kiều quyến rũ ôm lấy cánh tay : “Bệ hạ là thiên t.ử, long khí che chở, nếu thể ngủ long sàng của bệ hạ, chắc chắn sẽ gặp ác mộng nữa.”

 

là tham lam.

 

Khóe môi Tiêu Diễn giật giật, mỉa mai : “Tô Dư, trẫm cho phép ngươi ngủ long sàng một là ân huệ trời ban, đừng đằng chân lân đằng đầu, tham lam thường kết cục .”

 

Tô Dư , chen lòng Tiêu Diễn: “Bệ hạ thật sự hiểu ?”

 

Đôi môi đỏ chu lên, ghé sát tai : “Bệ hạ thấy tối qua thoải mái ? Có thêm một nữa ?”

 

Gió thổi vành tai, chút ngứa.

 

Tiêu Diễn căng cứng cố tỏ bình tĩnh, khẩy một tiếng: “Trẫm giống tiên đế, chìm đắm trong nữ sắc.”

 

Vành tai ửng đỏ tố cáo .

 

Tô Dư tiếc công sức quyến rũ, giống như một con hồ ly tinh hút tinh khí của khác: “ .”

 

“Cầu xin bệ hạ thương xót nô tỳ.”

 

Vành tai càng nóng hơn.

 

Tiêu Diễn nhíu mày, mang một khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng: “Không hổ!”

 

Cửa ngự thư phòng đóng sầm một tiếng, cơn gió lùa bay lọn tóc mai bên thái dương của Tô Dư.

 

Các cung nữ thái giám xem náo nhiệt tỏ quen .

 

Cứ dăm ba bữa bệ hạ diễn một màn như , cứ chờ xem, quá mấy canh giờ nữa Tô cô nương sẽ triệu về thôi.

 

Bị đuổi khỏi cửa, Tô Dư cảm thấy tủi , thật khó quyến rũ.

 

Đã đến lúc nghĩ cách khác .

 

Nhanh hơn cả việc Tô Dư nghĩ cách mới là từ cung của thái hậu đến.

 

“Thái hậu nương nương chỉ, tuyên Tô Dư yết kiến.”

 

Thái giám tuyên chỉ tủm tỉm : “Tô cô nương, với chúng một chuyến nhé.”

 

Cửa ngự thư phòng kéo từ bên trong.

 

Tiêu Diễn chậm rãi bước , chằm chằm tiểu thái giám tuyên chỉ, đôi môi mỏng khẽ mở: “Người trong cung của trẫm, từ khi nào thái hậu tuyên là tuyên? Hay là tên cẩu nô tài nhà ngươi xuyên tạc ý chỉ của thái hậu, ly gián tình mẫu t.ử của trẫm và thái hậu?”

 

Thái giám tuyên chỉ sợ hãi quỳ xuống: “Bệ hạ hiểu lầm, nô tài tuyệt đối ý .”

 

Tiêu Diễn đến bên cạnh Tô Dư: “Thái hậu triệu nàng việc gì?”

 

Thái giám tuyên chỉ mặt mày khổ sở: “Chuyện … Thái hậu nương nương Tô cô nương sủng hạnh, thì nên tiếp tục ở bên cạnh bệ hạ cung nữ một cách rõ ràng như …”

 

Tiêu Diễn hiểu, thái hậu hài lòng việc vì Tô Dư mà trừng trị Ninh phi, định tiền trảm hậu tấu ban cho nàng một danh phận, đặt mí mắt để giám sát.

 

Ban một danh phận…

 

Tiêu Diễn cũng ý .

 

thể quá nuông chiều, chiều đến mức nàng gì thì , chút quy củ nào.

 

Tiêu Diễn mặt cảm xúc rút tay áo khỏi tay tiểu cung nữ dán từ lúc nào: “Nếu như , trẫm cũng sẽ cùng qua đó xem .”

 

 

Loading...