Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 350: Búp bê đạo cụ trong truyện công lược (15)
Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:13:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cứ như biến thành một khác.
Một ý nghĩ xẹt qua trong đầu, nhưng Phó Nghiên Văn nhanh loại trừ khả năng , Thẩm Tinh Hà là con một, chị em sinh đôi.
Cũng từng gia đình cô tiền sử bệnh tâm thần.
Chuyện hoang đường như khiến Phó Nghiên Văn thẫn thờ mất một lúc lâu, gõ cửa cũng thấy.
"Phó tổng?" Giọng trợ lý vang lên ngoài cửa.
Dòng suy nghĩ miên man của Phó Nghiên Văn lập tức thu hồi, trầm giọng :"Vào ."
Trợ lý:"Phó tổng, sắp đến giờ họp ."
Phó Nghiên Văn gật đầu:"Biết , qua ngay, chuẩn ."
Trợ lý dường như vẫn còn lời , ngập ngừng thôi.
Phó Nghiên Văn mất kiên nhẫn:"Còn chuyện gì nữa?"
Trợ lý do dự, c.ắ.n răng :"Là Phó Châu thiếu gia, bảo chuyển lời cho ngài vài câu."
"Cậu , sẽ tôn trọng yêu quý... mợ út, tuyệt đối sẽ xen tình yêu của ngài và phu nhân, hy vọng ngài thể tha thứ cho ."
Sắc mặt Phó Nghiên Văn chút gợn sóng, đôi môi mỏng chậm rãi nhả một câu:"Tăng thêm khối lượng công việc cho nó."
Trợ lý:"... Vâng thưa Phó tổng."
Vài phút , Phó Châu nhận tin dữ cứ như sét đ.á.n.h, ngây gói quà tặng kèm công việc mới bổ sung, trong lòng lên án Phó Nghiên Văn tính .
Tất nhiên, cũng quên kẻ đầu sỏ gây tất cả chuyện .
Hồi lâu , Phó Châu nghiến răng nghiến lợi:"Thẩm Tinh Hà, cô đợi đấy cho ."
Liên tục mấy ngày liền, Phó Châu cuồng ở bàn việc, ăn cơm cũng màng, về đến nhà là ngả lưng xuống gối ngủ , đừng là tìm Thẩm Tinh Hà gây rắc rối, ngay cả những cuộc đua mô tô yêu thích nhất đây cũng từ chối mấy trận, mang theo hai quầng thâm mắt to đùng, oán khí còn nặng hơn cả quỷ.
Cuối cùng của Phó Châu nổi nữa, tìm em trai cầu xin, mới tha cho Phó Châu một cái mạng ch.ó.
Ở nhà ngủ vùi một ngày một đêm, khi ngủ bù tỉnh dậy, Phó Châu nhận hai tin .
Tin thứ nhất, cần đến công ty của út nữa.
Tin thứ hai, út công tác .
Đội cái đầu tổ chim tiêu hóa xong hai tin tức , Phó Châu chỉ hận thể chạy sân đốt pháo ăn mừng.
Sau c.h.ế.t cũng đến công ty út thực tập nữa.
lúc điện thoại reo lên:"Anh Châu, chiều nay đua xe ở đường đèo, đến ?"
Phó Châu nhịn bao nhiêu ngày nay, đương nhiên là .
"Đi, đương nhiên là , nhưng tao dẫn theo một ."
Người kinh ngạc:"Anh Châu giờ bao giờ dẫn theo gái đến , đổi tính ?"
Bạn gái của Phó Châu từng đứt đoạn, nhưng mỗi cô đều lâu dài, bạn gái như áo, cũng từng dẫn bạn gái đến trường đua, là chê bọn họ phiền phức.
Phó Châu khẩy:"Ai với mày là gái?"
Người tò mò:"Thế là ai? Đàn ông ?"
Phó Châu trợn trắng mắt:"Phụ nữ."
Người nghẹn họng, thế thì khác gì gái :"Đừng úp mở nữa, rốt cuộc là ai ?"
Phó Châu lạnh lùng nhếch môi:"Mợ út của tao."
Nói xong cúp điện thoại, lao thẳng đến gara, cưỡi lên chiếc Yamaha R6 yêu thích nhất, trong tiếng gầm rú, chiếc mô tô lao khỏi biệt thự, phóng thẳng đến chỗ Phó Nghiên Văn.
Thẩm Tinh Hà ở bên cũng nhận tin Phó Nghiên Văn công tác.
"Cuối cùng cũng , mấy ngày nay sắp thăm dò đến tê dại luôn ."
Tô Dư đang hóng gió đêm ngoài ban công, tò mò ngước mắt lên, ngây thơ vô tội:"Sao thăm dò cô?"
Câu ai cũng tư cách hỏi, chỉ cô là tư cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-cong-luoc-nam-chinh-xin-hay-tu-trong/chuong-350-bup-be-dao-cu-trong-truyen-cong-luoc-15.html.]
Ánh mắt Thẩm Tinh Hà quét về phía kẻ đầu sỏ đang mang vẻ mặt vô tội, ngứa ngáy chân răng:"Cô xem?"
Thẩm Tinh Hà bước ban công, véo má b.úp bê đạo cụ:"Sau còn dám dùng lá của Phó Nghiên Văn nấu sữa nữa ?"
Sau dùng Đại Hồng Bào nấu sữa đó, Tô Dư tước đoạt quyền lợi lên mạng ngắm trai trong một tuần.
Khó khăn lắm mới vượt qua một tuần nước sôi lửa bỏng, cô ôm máy tính bảng lắc đầu nguầy nguậy:"Không dám nữa."
Từ ban công thể thấy sân của biệt thự.
Khóe mắt Thẩm Tinh Hà liếc xuống , những bông hoa đó vặt trụi lủi dời , trồng hoa tươi, muôn hồng nghìn tía, vô cùng diễm lệ, ai mà ngờ mấy ngày nơi vẫn còn là một mảnh trơ trọi.
Thẩm Tinh Hà nheo mắt :"Còn dám tùy tiện hái hoa tắm bồn nữa ?"
"Không dám nữa." Tô Dư trả lời nhanh, giọng điệu đắc ý,"Phó Nghiên Văn cánh hoa thể mua, cần vặt hoa trong nhà, mua cho nhiều để bảo quản trong kho lạnh, dùng đến năm cũng hết."
Thẩm Tinh Hà:"..."
Rất , Phó Nghiên Văn chính là hòn đá ngáng đường lớn nhất con đường cô quản giáo b.úp bê đạo cụ.
Thẩm Tinh Hà hít sâu một , tiếp tục đe dọa:"Còn dám đến câu lạc bộ giải trí gọi nam mô hình nữa ?"
Tô Dư xoắn xuýt một hồi lâu, ủ rũ cúi đầu:"Không dám nữa."
Thẩm Tinh Hà nhíu mày:"Cô cái vẻ mặt gì đấy, cho cô gọi nam mô hình thì ấm ức lắm ?"
Nhớ trải nghiệm chua xót , Thẩm Tinh Hà mới là ấm ức đây , hưởng thụ thì phần cô, đổ vỏ là cô, đúng là oan đại đầu mà.
Mắt Tô Dư đảo loạn xạ, dám lời nào.
Chuông báo thức vang lên.
Thẩm Tinh Hà thời gian, đến lúc qua chỗ Thương Quyết .
Cô tạm thời buông tha việc giáo d.ụ.c b.úp bê đạo cụ:"Được , tha cho cô , nếu còn dám gây họa cho , đừng là bánh kem, ngay cả một viên kẹo cũng đừng hòng ăn, dù cô cũng chỉ là một món đạo cụ, ăn đồ ăn cũng c.h.ế.t đói ."
Thẩm Tinh Hà là, cô chân rời , Phó Châu chân đến.
"Thẩm Tinh Hà? Thẩm Tinh Hà, cô đây cho ."
Phó Châu ỷ việc quản gia dám cản , út đang ở nước ngoài, nghênh ngang bước biệt thự, hầm hầm tức giận:"Cô bản lĩnh mách lẻo với út, thì cô bản lĩnh đây gặp ."
Tô Dư thấy tiếng động liền bước cửa, nhoài lan can tầng ba xuống.
"Phó Châu?"
Phó Châu tìm thấy mục tiêu, lập tức lao lên cầu thang, ỷ ưu thế chân dài sải bước ba hai bước chạy đến mặt Tô Dư, hai lời nắm lấy tay cô:"Đi theo ."
Tô Dư vẫn đang dép lê, cứ thế kéo xuống lầu.
"Phó Châu, gì ?"
Quản gia cũng cho giật , vội vàng chạy tới cản:"Phó Châu thiếu gia, định đưa Thẩm tiểu thư ? Cậu bậy đấy."
Phó Châu ung dung né tránh:"Chuyện ông đừng quản, và Thẩm Tinh Hà chút ân oán cá nhân cần giải quyết, yên tâm, cuối cùng chắc chắn sẽ trả về cho ông."
Quản gia càng yên tâm, tay chân già yếu cản nổi trẻ tuổi, đành lôi Phó Nghiên Văn :"Nếu ở nhà, chắc chắn sẽ để càn ."
Phó Châu khẩy:"Ông đoán xem tại chọn lúc để đến?"
Không nhảm nữa, động tác của dứt khoát lưu loát, một tay ôm eo Tô Dư ném lên ghế xe mô tô:"Ôm c.h.ặ.t , ngã xuống đừng trách ."
Tô Dư định lên tiếng, phía đột nhiên nhớ điều gì, chậc một tiếng, đội một chiếc mũ bảo hiểm lên đầu cô, nhanh ch.óng cài c.h.ặ.t tất cả các chốt.
Tiếp đó là một tiếng gầm rú, chiếc mô tô như mũi tên rời cung lao v.út .
"A——"
Tô Dư sợ hãi hét lên, cơ thể gió thổi ngửa , để ngã, cô vội vàng kéo lấy áo Phó Châu, đó hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo .
Cánh tay mảnh khảnh chút sức lực nào, nhưng dán c.h.ặ.t, những ngón tay mềm mại sợ hãi cuộn .
Cơ thể Phó Châu căng cứng:"Ôm c.h.ặ.t ."
Mô tô tăng tốc, gió thổi như d.a.o cắt, bộ đồ mặc ở nhà mỏng nhẹ, trong tiếng gió rít gào dường như sắp xé rách, dép lê suýt chút nữa thổi bay một chiếc.