Mau Xuyên Công Lược: Nam Chính, Xin Hãy Tự Trọng! - Chương 103: Nữ Thanh Niên Trí Thức Tàn Nhẫn Trong Truyện Thập Niên (8)

Cập nhật lúc: 2026-05-04 15:02:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn ý thức điều gì đó, tư thế lúc của Tô Dư, tim đập thình thịch, khống chế , như thoát khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, bên tai thể thấy tiếng thình thịch thình thịch.

 

Cuối cùng cũng sắp ?

 

Thiệu Cảnh Lâm luôn Tô thanh niên trí thức thích , ban đầu thể nhận , dần dần tiếp xúc, suy nghĩ dần hình thành.

 

toạc , bản cũng tiện từ chối.

 

Bây giờ cuối cùng cũng sắp toạc ...

 

Nếu tại dùng giọng điệu , biểu cảm mời đến núi , còn riêng với , lời gì ở đây thể ?

 

Cổ họng Thiệu Cảnh Lâm khô khốc, yết hầu lăn lộn.

 

"... vẫn nghĩ kỹ..."

 

Tô Dư nắm lấy tay , đôi mắt sáng ngời:"Không cần nghĩ, Cảnh Lâm ca ca chỉ cần ."

 

"Được mà——" Cô nắm tay khẽ lắc lắc.

 

Sự nũng của cô gái khiến thể chống đỡ.

 

Thiệu Cảnh Lâm vẫn cảm thấy quá đột ngột, hơn nữa giữa họ chẳng quan hệ gì, thể đường hoàng nắm tay nũng như , còn chỉ một .

 

Con gái thành phố đều... khác biệt như ?

 

Thiệu Cảnh Lâm miễn cưỡng tìm một từ miêu tả, m.á.u trong cơ thể xông thẳng lên não, chậm chạp suy nghĩ.

 

"..."

 

"Không nhưng nhị gì hết." Cổ tay Tô Dư dùng sức, hàng mi bất an run rẩy, lấy hết can đảm,"Cảnh Lâm ca ca đối xử với như , báo đáp thế nào, nghĩ nghĩ , chỉ một cách..."

 

"Bây giờ vẫn thể , đến lúc đó sẽ , nhất định sẽ cho một bất ngờ." Hai má Tô Dư ửng đỏ, như là kích động, như là hổ.

 

" cho khác , chỉ một đến, chúng tìm một chỗ , lén lút, nhất định sẽ thích..."

 

Đồng t.ử Thiệu Cảnh Lâm co rụt càng lợi hại hơn.

 

Cách gì?

 

Tại tìm một chỗ ?

 

Lén lút gì?

 

Tại chắc chắn nhất định sẽ thích như ?

 

Đáy mắt trong veo của đàn ông, phản chiếu rõ ràng vẻ mặt kích động vặn vẹo của cô gái, đó là một chuyện khó mở miệng nhưng khiến cô vô cùng mong đợi...

 

Cơ thể Thiệu Cảnh Lâm chấn động.

 

Tô thanh niên trí thức dường như đang một chuyện động trời.

 

Thiệu Cảnh Lâm cảm thấy sự phát triển của sự việc chút ngoài dự đoán của , hơn nữa, quá nhanh, nhanh đến mức thể chấp nhận .

 

"Tô, Tô thanh niên trí thức, cô là con gái..."

 

Tô Dư nghi hoặc ngước mắt lên.

 

Cổ họng Thiệu Cảnh Lâm khô khốc:"Chỉ là một bát mì thôi... cần như ..."

 

Tô Dư hiểu, chớp chớp mắt:"Không cần... như thế nào?"

 

Thiệu Cảnh Lâm rút tay về, dám thẳng Tô Dư lúc , vành tai nóng lên kiểm soát , nhưng ngoài mặt đắn nghiêm túc.

 

"Tô thanh niên trí thức, cô là con gái, vẫn là... vẫn là nên rụt rè một chút thì hơn, cần cô báo đáp gì cả, hy vọng cô đừng những lời như nữa."

 

???

 

Tô Dư càng thêm mờ mịt.

 

Mặc dù hiểu ý gì, nhưng cản trở cô hiểu hai chữ rụt rè .

 

Giọng cô lập tức tủi :"Đồng chí Thiệu ý gì? chỉ mời đến núi một chuyến, thành rụt rè ? Chẳng lẽ trong mắt , là loại rụt rè gì ?"

 

"Anh thì thôi, tìm khác." Tô Dư mặt , như hờn dỗi .

 

Trán Thiệu Cảnh Lâm giật giật:"Người khác?"

 

Chuyện còn thể tìm một tìm khác ?

 

Tô thanh niên trí thức rốt cuộc đang ?

 

Chỉ trong vài câu ngắn ngủi, tam quan của Thiệu Cảnh Lâm chịu sự đả kích to lớn.

 

Cho đến khi kết thúc công việc, Tô Dư thêm một lời nào với Thiệu Cảnh Lâm, thể cảm nhận ánh mắt liên tục sang và biểu cảm thôi, nhưng liên quan gì đến cô? Bây giờ hối hận, muộn .

 

Lúc rời , Lương Điềm Điềm đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-xuyen-cong-luoc-nam-chinh-xin-hay-tu-trong/chuong-103-nu-thanh-nien-tri-thuc-tan-nhan-trong-truyen-thap-nien-8.html.]

 

cố ý chen giữa Tô Dư và Thiệu Cảnh Lâm, ngăn cách hai , chiếc bát trống , cô mỉm hài lòng.

 

"Cảnh Lâm ca ca, tay nghề của em thế nào? Nếu thích ăn, ngày mai em mang cho , ?"

 

Buổi chiều nóng như buổi trưa.

 

Thời tiết đổi là đổi, nãy còn nắng ch.ói chang, lúc âm u, trông như sắp mưa.

 

May mà mấy ngày nay tăng ca gặt xong lúa mì .

 

Lác đác ngang qua, ánh mắt hướng về phía , mang theo sự tò mò và trêu chọc.

 

Tiểu t.ử nhà họ Thiệu diễm phúc cạn, đây Lương Điềm Điềm ngày ngày theo đuôi, bây giờ thêm một cô Tô thanh niên trí thức, nhan sắc đều tệ.

 

Diễm phúc cạn a.

 

Lương Điềm Điềm sớm quen với những ánh mắt .

 

chớp mắt chớp chằm chằm Thiệu Cảnh Lâm, đợi câu trả lời của , thể chờ đợi đặt luôn bữa trưa ngày mai.

 

Tô Dư ở phía âm u :"Lời cô nên hỏi , cơm đồng chí Lương ngon, trứng gà cũng thơm, chỉ là khẩu phần lớn quá, ăn no, ít một chút, đỡ lãng phí."

 

Nói xong, liếc Thiệu Cảnh Lâm, hừ một tiếng, bỏ .

 

Thiệu Cảnh Lâm ý vị hờn dỗi và trả thù trong mắt cô.

 

nghĩ .

 

Tô thanh niên trí thức đang giận cái gì?

 

Bản rõ ràng là ý , cô là con gái, vốn dĩ nên tùy tiện những lời đó, tại tức giận?

 

Điều khiến Thiệu Cảnh Lâm bận tâm nhất là hai chữ khác , Tô thanh niên trí thức thực sự tìm khác ? chuyện cũng quá tùy tiện , trong lòng vô cớ dâng lên cảm giác phiền muộn.

 

Hắn đang nghĩ, nên theo đến núi xem thử .

 

Tránh để Tô thanh niên trí thức thực sự tìm khác.

 

thích như , khi từ chối trong lúc tức giận chuyện ngốc nghếch cũng thể.

 

Lương Điềm Điềm sững sờ, đó phản ứng ý của Tô Dư, mắt đột ngột mở to, giọng the thé:"Cô ý gì?"

 

chất vấn Tô Dư, nhưng chỉ thấy một bóng lưng đang xa.

 

"Này, cô , cho rõ ràng!"

 

Bước chân Tô Dư dừng , giọng nhẹ nhàng mềm mại gió thổi tới từ xa:" còn đủ rõ ràng ?"

 

"Bát mì đó Cảnh Lâm ca ca của cô căn bản hề ăn."

 

Một câu thành công kéo Thiệu Cảnh Lâm xuống nước, thể gọi là điển hình của việc lấy oán báo ân.

 

Cũng Lương Điềm Điềm nghẹn họng, coi như là phản kích nho nhỏ hai hành vi vô lễ đó của cô .

 

Cảnh Lâm ca ca ăn? Vậy là ai... còn thể là ai?

 

Lương Điềm Điềm nháy mắt phản ứng , nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt thể tin nổi hướng về phía Thiệu Cảnh Lâm.

 

"Cảnh Lâm ca ca, lời của Tô thanh niên trí thức là ý gì? Anh đưa mì cho cô ăn ?!"

 

Nhìn thấy Thiệu Cảnh Lâm gật đầu, Lương Điềm Điềm thở nổi:"Anh thực sự đưa cho cô ăn ?!"

 

Lương Điềm Điềm mặt đầy vẻ thể tin nổi.

 

Cảm giác còn khiến uất ức hơn cả việc để mì thiu.

 

"Sao thể đưa cho cô ? Em đặc biệt cho , thể đưa cho cô ?"

 

Lương Điềm Điềm ngừng lặp mấy chữ thể đưa cho cô .

 

Đây là chuyện đơn giản như một bát mì một quả trứng gà, mà là trải qua chuyện , Lương Điềm Điềm sinh một nỗi sợ hãi sự việc trong tầm kiểm soát của cô .

 

Trọng sinh lâu như , bám theo Thiệu Cảnh Lâm dây dưa lâu như , Lương Điềm Điềm rõ hơn ai hết, căn bản thích lo chuyện bao đồng, càng đừng đối phương chỉ là một thanh niên trí thức xa lạ quen đầy một tháng.

 

Thậm chí cô từng nghĩ, khả năng lớn nhất là Thiệu Cảnh Lâm căn bản động đến bát mì đó.

 

thế mà đưa cho Tô Dư.

 

Lương Điềm Điềm chợt chút sợ hãi, ý thức một khả năng.

 

Tương lai, thực sự sẽ phát triển như trong trí nhớ của cô ?

 

Có khi nào vì hiệu ứng cánh bướm của cô , khiến tương lai trở nên khác biệt, ví dụ như, Thiệu Cảnh Lâm và Tô Dư nảy sinh mối liên hệ sâu sắc hơn kiếp ...

 

Sự suy đoán khiến cô chốc lát lạnh toát từ đầu đến chân.

 

 

Loading...