Ô lão phu nhân may mắn thoát nạn vì hôm đó ngoài mua bánh ngọt cho cháu, nhưng vì ai ở nhà, nhi tức mà qua đời vì mất m.á.u quá nhiều, và khi nhi t.ử trở về chứng kiến cảnh tượng đó, vì quá đau lòng mà cũng theo.
Gia đình năm đầm ấm chỉ còn hai ông bà già.
Nghe những lời trách móc của thê t.ử, Ô Uẩn gì, nhưng trong lòng ông càng thêm đau đớn và hối hận.
Ông hối hận vì kiêu ngạo.
Ông hối hận vì từ chối lời mời của Hoàng đế.
Nếu ông đồng ý, lẽ gia đình ông gặp t.h.ả.m cảnh .
Ông cũng hối hận vì kiếm đủ tiền để đổi một ngôi nhà ở vị trí hơn, và thể bi kịch xảy .
"Ô ở đây ?"
Tiếng gõ cửa cắt ngang bầu khí ngột ngạt trong nhà, Ô Uẩn dậy mở cửa.
Hai thị vệ đó cúi đầu cung kính:
"Xin hỏi đây là nhà của Ô ?"
Ô Uẩn gật đầu, đáp một cách mệt mỏi:
"Chính là ."
"Chúng là thị vệ của phủ Trưởng công chúa Vinh Hoa, công chúa cho gọi chúng đến hỏi, Ô Uyển Kỳ là hài t.ử của nhà Ô ?"
Chưa kịp để Ô Uẩn phản ứng, Ô lão phu nhân từ trong nhà lao , bà xúc động trả lời:
"Phải, , là một hài t.ử ba tuổi ?"
Thị vệ gật đầu, còn bổ sung:
"Giữa hai chân mày của cô bé còn một nốt ruồi son?"
"Phải, đúng , đó chính là Kỳ nhi! Là Kỳ nhi của nhà chúng ! Kỳ nhi tìm thấy, tìm thấy !"
Ô lão phu nhân kéo tay áo của Ô Uẩn, nghẹn ngào nên lời.
Thấy thông tin trùng khớp, thị vệ thở phào nhẹ nhõm:
"Vậy xin mời Ô theo chúng về phủ Trưởng công chúa để gặp tiểu hài t.ử."
Nhà của Ô gia ở vị trí , Ô Uyển Kỳ chỉ mới ba tuổi, năng rõ ràng, nên là đứa trẻ tìm thấy cùng.
Lúc , phụ mẫu của ba đứa trẻ khác mặt tại phủ Trưởng công chúa.
……
Phủ Trưởng công chúa.
Tạ Vọng Thư những mặt, trong lòng khỏi bàng hoàng.
Hai kẻ bắt cóc bọn trẻ rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Trong phòng tổng cộng bốn đứa trẻ, ngoài gia đình của một bé gái tới, ba đứa còn lượt là nhi t.ử của Thống lĩnh cấm vệ quân, tiểu nhi t.ử của Thượng thư Bộ Lễ và độc đinh của Thị lang Bộ Hộ.
Nhớ những gì Trưởng công chúa với về việc hai kẻ đó từng ý đồ bắt cóc Tạ Tinh Lâm...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mau-than-nguoc-can-ba-ta-va-hoang-de-cuu-cuu-xem-kich-vui/chuong-31.html.]
Tạ Vọng Thư cảm thấy lạnh sống lưng, trực giác mách bảo rằng đằng chuyện chắc chắn là một âm mưu khủng khiếp.
Thị lang Bộ Hộ kích động khi thấy Tạ Vọng Thư, vội vàng tiến lên hỏi:
"Vọng Thư công t.ử, nhi t.ử của thế nào ?"
Tạ Vọng Thư khẽ cúi :
"Đại nhân đừng lo, lệnh lang an , thái y mới đến, hiện đang điều trị cho bọn trẻ."
Lúc Thị lang Bộ Hộ mới thở phào nhẹ nhõm.
Nghe bọn trẻ cứu từ hoa trang Lạc Ưu, ông phẫn nộ :
"Bọn chúng thật quỷ quyệt!"
"Trong suốt thời gian bọn trẻ mất tích, chúng dùng mối quan hệ để điều tra, từ quan đạo, tiểu đạo cho đến địa đạo từ thời tiền triều, nơi nào lục soát.”
“Quan đạo thì chúng cử canh giữ ngày đêm, tất cả hài t.ử qua đều dừng bảy ngày, chỉ khi xác định là trẻ bắt cóc thì mới thả ."
" từng nghĩ rằng, bọn chúng bắt cóc nhiều trẻ như , đưa ngoài, mà giấu chúng ở ngay gần đây!"
Noãn Hương Các chuyên buôn bán hoa, nên coi trọng tốc độ vận chuyển, vì thế mỗi hoa trang của bọn chúng đều các đường hầm đặc biệt để vận chuyển hoa. Lạc Ưu Hoa trang bên ngoài kinh thành, nhưng bộ khu hoa trang thiết kế khép kín, chỉ một con đường nhỏ dẫn kinh thành.
Người ở hoa trang ngoài, tiên kinh, đó mới thể khỏi kinh thành.
Chính vì , họ bỏ qua điểm khi tập trung điều tra quan đạo, còn bọn bắt cóc thì chẳng ý định đưa bọn trẻ khỏi kinh thành.
Hiểu điều , Tạ Vọng Thư càng khẳng định rằng kẻ vụ chắc chắn là một phi tần địa vị cao trong hậu cung.
Nếu , kẻ đó thể chính xác hành động của Bộ Hộ Thị lang và những khác, từ đó mà giấu bọn trẻ một cách hảo như .
Khi Tạ Vọng Thư tiếp khách ở bên ngoài, thái y trong phòng bắt mạch cho Cố Thừa Ngọc.
…
Sau khi bắt mạch cho Cố Thừa Ngọc, vẻ nhăn nhó mặt thái y cuối cùng cũng giãn đôi chút.
"Cố tiểu công t.ử tuy thương nặng, nhưng trong bốn đứa trẻ thì mạch tượng của bé là mạnh nhất..."
Thái y ngập ngừng, tiếp tục:
" điều đó nghĩa là bé chắc chắn sẽ bình an, còn xem diễn biến thế nào..."
Sau đó, Cố Thừa Ngọc cởi áo, để thái y kiểm tra những vết thương .
"Bị thương tổn tỳ vị, cần điều dưỡng... Xương chỗ vẻ gãy, cũng cần dưỡng cẩn thận..."
Theo từng lời chẩn đoán của thái y, tim trong phòng đều thắt .
[Lũ khốn nạn! Chúng dám tay tàn nhẫn đến ! May mà mẫu hiếu thuận, bảo Tinh Lâm ca ở với tổ mẫu, nếu mà rơi tay bọn chúng, chỉ sợ Tinh Lâm ca còn thê t.h.ả.m hơn.]
Tạ Minh Châu cảm thấy bất bình cho Cố Thừa Ngọc, nghĩ đến Tạ Tinh Lâm.
đó nàng nghĩ đến một điều khác:
[Cậu bé thật đáng thương... Không sẽ . chút ấn tượng nào về bé... Không bé dấu hiệu gì đặc biệt , nếu thì lẽ sẽ nhớ điều gì đó!]